Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới Pk

Chương 743: Chương 743: Kiều Luyến, chúng ta hảo hảo mà (3)




Chương 744: Kiều Luyến, chúng ta hảo hảo mà (3)

Hạ Noãn Noãn thấp giọng, mở miệng nói: “Tim dì Hạ không tốt, chuyện này đến cùng là gì xảy ra, cũng không có tra rõ ràng, Tử Hào, anh không thể giận chó đánh mèo vào dì Hạ.”

Thẩm Tử Hào hừ lạnh một tiếng : “Chuyện này còn gì nữa? Chẳng lẽ không rõ ràng sao? Còn muốn tra cái gì?”

Cậu ta lưu lại một câu như vậy, đến cùng không có phát cáu với Hạ Diệp Hoa, mà chính là nhìn về phía cha mẹ Hạ, mở miệng nói: “Cha mẹ, con đưa mọi người trở về.”

Sự tình náo thành như vậy, khẳng định là bữa cơm này ăn không vô nữa.

Cha Hạ, mẹ Hạ đều chưa quen thuộc hai người Hạ Diệp Hoa và Mai Phượng, dù trong lòng thích Hạ Diệp Hoa, thế nhưng không có chứng cớ, cũng không thể nói lung tung .

Cha Hạ đành phải nhìn về phía Hạ Diệp Hoa : “Vậy hôm nào đến nhà chơi.”

Hạ Diệp Hoa gật đầu.

Thẩm Tử Hào dẫn mấy người rời đi.

Trước khi rời đi, Hạ Noãn Noãn quay đầu, nhìn Kiều Luyến một chút.

Kiều Luyến khẽ gật đầu với cô, làm một thủ thế yên tâm.

Chờ đến khi người đều rời đi, trong phòng lập tức chỉ còn lại có Kiều Luyến và Hạ Diệp Hoa.

Kiều Luyến đỡ Hạ Diệp Hoa, liền phát hiện thân thể của bà, có chút run rẩy.

Trông thấy bộ dạng bà như vậy, Kiều Luyến thật sự là hận không thể vạch mặt Mai Phượng!

Biết rất rõ ràng mẹ có tâm bệnh, lại luôn khiêu khích.

Mà tên ngốc Thẩm Tử Hào kia!

Chuyên đơn giản như vậy, đều không làm rõ ràng được!

Chính ở trong lòng mắng Thẩm Tử Hào, liền nghe thấy Hạ Diệp Hoa mở miệng nói: “Ta không trách Tử Hào, ai cũng không trách, muốn trách thì trách lúc đầu ta tự cho mình là đúng, tự cho là bỏ Tử Hào lại Thẩm gia, là vì tốt cho nó. . .”

Hạ Diệp Hoa nói đến đây, hốc mắt đỏ lên, bên môi tràn ra một nụ cười khổ.

Kiều Luyến sợ bà không thoải mái, vội vàng lấy thuốc an thần từ trong túi ra cho bà, cho bà uống hết, hai ở lại trong phòng chốc lát, lúc này Hạ Diệp Hoa mới hòa hoãn lại.

-

Kiều Luyến và Hạ Diệp Hoa trở lại biệt thự Thẩm gia, Thẩm Lương Xuyên vẫn chưa về.

Bời vì bước sang năm mới rồi, toàn bộ giúp việc trong nhà đều đã về nhà, toàn bộ biệt thự, chỉ còn lại có thím Lý.

Trông thấy hai người, bà lập tức lo lắng đi tới : “Phu nhân, sắc mặt bà sao khó coi như vậy? sao thế?”

Kiều Luyến lắc đầu với thím Lý, ra hiệu thím Lý đừng nhắc lại.

Sau đó mới vịn Hạ Diệp Hoa vào phòng ngủ của bà.

Mắt thấy bà ngủ thiếp đi, an ổn lại, lúc này Kiều Luyến mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô cũng không có trở về phòng, cứ ngồi ở trong phòng ngủ của Hạ Diệp Hoa ngẩn người.

Bữa cơm tối hôm nay, phát sinh rất nhiều chuyện.

Để cho cô cảm thấy đầu óc rất loạn.

Chuyện Mai Phượng đã đổi trắng thay đen, cô cũng bị tức giận không nhẹ, thế nhưng giờ này khắc này, khi tất cả chung quanh đều an tĩnh lại, khi trong cả căn phòng, chỉ có thể nghe được tiếng Hạ Diệp Hoa hít thở, những ý nghĩ loạn kia, liền lập tức tràn vào trong đầu.

Cô cảm thấy, chuyện tám năm trước, giống như là một loại chấp niệm.

Thẩm Lương Xuyên giấu càng kín kẽ, cô càng muốn biết rõ chân tướng.

Mà cho đến trước mắt, giống như người biết, chỉ có ba người.

Thẩm Lương Xuyên, Tống Nguyên Hi, còn có một người. . . Cũng là Mai Phượng.

Cô đang miên mang suy nghĩ, chợt nghe phía ngoài có tiếng xe cộ.

Cô lập tức đứng lên, rón rén đi ra khỏi phòng ngủ của Hạ Diệp Hoa, liền thấy Thẩm Lương Xuyên mang theo hơi lạnh đi vào trong phòng.

Kiều Luyến nhìn ra phía sau anh: “ Tống Nguyên Hi đâu?”

Thẩm Lương Xuyên nói: “ Con bé chạy, không có tìm được.”

 

 

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.