Ảnh Đế

Chương 54: Chương 54




Trên đường đến nhà hàng, Doãn Kiệt Hồng và đạo diễn của Giang Trì trò chuyện rất rôm rả, còn có cảm giác vừa gặp đã thân nữa.

Tuy hai người là đồng nghiệp, nhưng lĩnh vực phát triển khác nhau, ít có dịp gặp nhau, quen biết đã lâu nhưng đây mới là lần đầu gặp mặt, lần này cũng vì mấy hôm trước Doãn Kiệt Hồng vô tình nhắc với Diệp Lan, Diệp Lan hẹn ngày giúp hai người, mới có bữa tiệc rượu hôm nay.

Giữa những tiếng khen ngợi qua lại không ngừng của hai người chỉ hận gặp nhau quá muộn, Diệp Lan với khuôn mặt lạnh băng có vẻ lệch tông lạ kì.

Giang Trì lén liếc nhìn Diệp Lan, nghĩ thầm không phải anh ấy giận thật đó chứ?

Vậy… vậy biết dỗ thế nào đây?

Diệp Lan vẫn chưa tháo kính, anh cúi đầu chơi di động, với ai cũng lạnh nhạt, hỏi đến thì ừ ừ vài tiếng, trông chán chường vô cùng. Đạo diễn của Giang Trì từng nhận được điện thoại của Diệp Lan nhờ mình chiếu cố Giang Trì, cũng nghe nói tin Diệp Lan sắp đưa Giang Trì về văn phòng của mình, trước đây cứ nghĩ quan hệ giữa hai người rất tốt, hiện tại lại thấy không chắc chắn.

Hai anh em tốt cãi nhau à?

Đạo diễn không tiện hỏi nhiều, cũng không dám chọc vào Diệp Lan, giả vờ như không thấy gì, tiếp tục nói chuyện với Doãn Kiệt Hồng.

Doãn Kiệt Hồng nhìn nhìn Diệp Lan, cố nhịn cười, lúc nãy trên đường đi Diệp Lan khoác lác không ngưng miệng, nói Giang Trì diễn xuất khá lắm nhân phẩm tốt lắm, còn lấp lửng khoe khoang mối quan hệ giữa mình và Giang Trì, theo như Diệp Lan nói, chỉ cần mình đến thì tối nay có ra quán vỉa hè ăn cá viên chiên Giang Trì cũng đi theo, bảo đảm không vấn đề.

“Cậu ấy thật sự không giống mấy cậu thịt tươi khác, đặc biệt lễ phép, cũng rất chuyện nghiệp, lúc trước đóng chung, đạo diễn Nhâm đòi hỏi thế nào cũng ngoan ngoãn phối hợp, chú quay chung với cậu ấy một phim là biết ngay, cậu ấy cực kì lành tính, càng không bao giờ làm giá.”

Kết quả khi bọn họ gấp rút chạy tới thì Giang Trì đã chạy đâu mất.

Gọi điện thoại triệu về, người ta còn có vẻ không tình nguyện mấy.

Doãn Kiệt Hồng nghĩ cho mặt mũi của Diệp Lan nên mới không chọc ghẹo cười nhạo anh, mà cũng không cần phải nói làm gì, tự Diệp Lan đã mất mặt tới không muốn lên tiếng rồi.

Sau chiếc kính đen, Diệp Lan liếc Giang Trì, gồng mình nhịn, môi mím chặt cứng.

Trước mặt người ngoài không tiện nói nhiều, dễ làm Giang Trì mất thể diện, đến lúc không còn ai đi… Không dạy dỗ lại thằng nhóc này không được mà.

Mọi người đến phòng VIP siêu to trên tầng mái của nhà hàng, rất nhiều nhân viên phục vụ nhận ra Diệp Lan và Giang Trì, chỉ có điều bị hơi lạnh của Diệp Lan dọa sợ, lại đang giờ làm việc, không dám xin chụp ảnh kí tên, tiếp tân lén chụp ảnh Diệp Lan, Giang Trì nhíu mày, Doãn Kiệt Hồng cười, rất thân thiện, “Cứ để họ chụp đi, mấy người chúng ta đi ăn bữa cơm sao phải sợ bị chụp ảnh?”

Giang Trì nghĩ thấy cũng đúng, trước đây An Á từng dặn, khi đi cùng Diệp Lan càng thoải mái vô tư càng tốt.

Doãn Kiệt Hồng trông có vẻ vô tâm, nhưng khi vào phòng, ông từ chối nhân viên phục vụ, đồng thời dặn quản lý của nhà hàng, yêu cầu không cho người không phận sự vào.

Không có phục vụ, Giang Trì bối phận thấp nhất tuổi tác nhỏ nhất trong bốn người tự động nhận trách nhiệm rót trà cho mọi người.

Doãn Kiệt Hồng và vị đạo diễn kia rất lịch sự, lúc Giang Trì rót trà đều đưa một tay giữa chén trà rồi cảm ơn liên tục, Doãn Kiệt Hồng cảm thán: “Về nhà có cái khoe với con gái rồi, được uống trà anh Giang Trì của nó rót cho.”

Giang Trì cười cười, cậu đi tới cạnh Diệp Lan, nặn nặn ngón tay, cúi đầu cầm ly của Diệp Lan lên, cẩn thận rót đầy bảy phần rồi đặt xuống trước mặt Diệp Lan, Diệp Lan vẫn cứ chơi di động, không ngẩng đầu lên lấy một cái.

Cứ như hai người thật sự không hề quen biết.

Giang Trì phát hoảng trong lòng, Diệp Lan định dỗi tới chừng nào vậy?

Len lén xin lỗi có được tha thứ không? Mình thật sự không biết anh ấy sẽ đến mà.

Không có phục vụ, không ai dọn ghế thừa, Giang Trì vào chỗ sau, hiện tại còn hai ghế, một cạnh đạo diễn của mình, một… cạnh Diệp Lan.

Giang Trì hơi do dự, rồi cũng ngồi xuống cạnh Diệp Lan.

Giang Trì dày mặt đâm lao theo lao, nghĩ, dỗi thì dỗi đi, dù sao thì… mình cũng muốn ngồi cạnh anh ấy cọ cọ anh ấy.

Diệp Lan thầm hừ lạnh, sắc mặt khá hơn một tẹo.

Xem như em thức thời.

Nhà hàng này lên món rất nhanh, vừa gọi xong không bao lâu thì đã lên đủ, Doãn Kiệt Hồng đóng cửa, cười cười, “Sở dĩ tôi chọn đến đây là vì quản lý và ông chủ đều rất hiểu chuyện, sẽ không đến quấy rầy chúng ta nói chuyện.”

Lần này ông đến đây để bàn chuyện công việc, khi đã ăn lửng dạ rồi thì không nói chuyện phiếm nữa, thảo luận việc công với đạo diễn của Giang Trì.

Đạo diễn của Giang Trì cũng có ý định hợp tác với Doãn Kiệt Hồng từ lâu, không uống thêm rượu, chỉ tập trung thỏa luận công việc, Diệp Lan thi thoảng tiếp lừi vài câu, trông có vẻ mất tập trung.

“Chú khách sáo quá, cháu còn phải học hỏi nhiều, khi nào về cháu sẽ bảo đội ngũ soạn một bản kế hoạch chi tiết cho chú xem thử, thật ra mấy thứ này thiên biến vạn hóa nhưng vẫn cùng một gốc, nói cho cùng vẫn là nắm bắt xu thế thị trường. Hiện tại phim thương mại và truyền hình trên cơ bản vẫn là ‘một kèm một’, một bộ phận đảm nhiệm diễn xuất, một bộ phận đảm nhiệm tỉ suất người xem. Các diễn viên gạo cội tạo danh tiếng, các thịt tươi gây chú ý, khi chọn diễn viên phải xem trước có cân bằng về cả hai mảng này chưa, đương nhiên, cũng có ngoại lệ.” Tâm trạng đạo diễn của Giang Trì rất tốt, thao thao bất tuyệt nói một hơi rồi nhìn Diệp Lan, nịnh nọt mà tự nhiên như không: “Cũng có người kiêm được cả hai, nhưng số lượng quá ít… Không tính trong phạm vi suy xét.”

Doãn Kiệt Hồng cười cười, có qua có lại, “Giang Trì cũng không tệ, nghe Diệp Lan và Lão Nhâm nói, diễn xuất của Giang Trì không có gì để chê, chỉ yếu do tuổi còn trẻ chưa đủ trải nghiệm, nhưng đó không xem như khuyết điểm được, ai cũng phải đi lên từng bước như thế thôi.”

Giang Trì vội cúi đầu khiêm tốn, “Chú quá khen.”

Đồng thời nghiêng đầu nhìn Diệp Lan, sung sướng vô cùng, Diệp Lan khen mình trước mặt người khác?

Diệp Lan vẫn lạnh tanh, Giang Trì hơi sốt ruột, chỉ được gặp mấy tiếng, Diệp Lan còn lạnh nhạt với mình mãi, lãng phí hết thời gian rồi!

Giang Trì thấp thỏm không biết Diệp Lan có giận mình thật không thì Doãn Kiệt Hồng cười cười, “Cháu khiêm tốn quá, Diệp Lan rất ít khi khen ai, cháu không biết cậu ấy nhắc cháu với chú bao nhiêu lần đâu, cứ nói…”

“Cháu nhắc cậu ta bao giờ?” Diệp Lan uống rượu, lạnh lùng nói: “Chú nhớ nhầm rồi đó.”

Doãn Kiệt Hồng lắc đầu cười, “Tính tình thật là…”

Giang Trì hơi xấu hổ.

Cậu cười cười, cúi đầu ăn, vừa cho đồ ăn vào miệng thì mắt bỗng trợn tròn, suýt chút cắn phải lưỡi.

Có người… Đang sờ đùi cậu dưới mặt bàn…

Giang Trì chật vật nuốt đồ ăn trong miệng, cậu không dám lên tiếng, liếc mắt về phía Diệp Lan, phát hiện… tay anh để dưới bàn.

Diệp Lan mặt mày bình thản, uể oải lười biếng, có vẻ chán chán, nhưng Giang Trì cảm nhận rõ ràng, bàn tay dưới bàn sờ lên sờ xuống đùi cậu mấy lần, hiện tại đang có xu hướng di chuyển vào trung tâm!

Giang Trì vô thức kẹp chặt chân, bỏ tay trái xuống chặn bàn tay kia lại.

Là tay Diệp Lan không sai… Cổ tay còn đeo quà đóng máy cậu tặng lúc trước.

Diệp Lan gắp con tôm, nghiêng người cho vào chén Giang Tì, thuận thế nghiêng đầu nói gì đó với cậu.

Hai vị đạo diễn đang say sưa bàn luận, không phát hiện thấy hiện tượng lạ bên này, chỉ nghĩ Diệp Lan hờn dỗi xong cuối cùng cũng chịu nói chuyện với Giang Trì thôi.

Cảnh tượng bị che giấu dưới nhiều lớp khăn trải bàn đắt tiền chỉ có hai người tự biết.

Tai bên phải của Giang Trì nóng rát, cậu chầm chậm rút tay trái lên, đặt nhẹ xuống bàn.

Không phải cậu dung túng cho Diệp Lan giở trò, mà vì vừa rồi Diệp Lan đã nói nhỏ vào tai cậu, không được cho tay xuống.

Giang Trì căng thẳng muốn chết, không ngừng chú ý hai vị đạo diễn, sợ người nào bỗng dưng cúi xuống nhặt đồ, thấy Diệp Lan đang sờ mình.

Mà Diệp Lan lại còn thậm tệ thêm, bảo nhỏ: “Mở chân ra chút…”

Vành tai còn lại của Giang Trì cũng đỏ bừng luôn.

“Anh…” Giang Trì gian nan nhỏ giọng cầu xin, “Đừng để ai thấy…”

Diệp Lan nghiêng đầu nhìn Giang Trì, rốt cuộc cũng không kiềm được khóe môi, khẽ cười.

Diệp Lan hạ giọng, “Vậy lần này cho nợ, ghi sổ, khi nào về trả gấp đôi, được không?”

Lúc này cậu dám nói không sao, Giang Trì ngại ngùng gật đầu, Diệp Lan cười cười, tha cho Giang Trì, lại gia nhập vào câu chuyện của bên Doãn Kiệt Hồng.

Hai tiếng đồng hồ, ăn uống no say, hai đạo diễn đã thảo luận được những vấn đề cơ bản cho lần hợp tác sắp tới, bữa cơm này có thể xem như viên mãn, ngoại trừ… Diệp Lan chả nói được mấy câu với Giang Trì.

Dĩ nhiên Diệp Lan nào chịu thiệt thòi thế, nhân lúc hai đạo diễn đang nói chuyện, Diệp Lan đứng lên, đưa mắt ra hiệu cho Giang Trì, rồi vào toilet trước.

Giang Trì thẩm hiểu, cố kiên nhẫn chờ nửa phút rồi mới theo.

Vào bước vào là bị Diệp Lan ôm siết eo, đè lên bức tường ốp gạch sứ bóng loáng.

“Mấy bao nhiêu công sức, định làm em bất ngờ, em suýt chút chạy mất.” Diệp Lan nghiến răng nghiến lợi, “Có phải cố ý không?”

Giang Trì không biết giãi bày thế nào, rối rít giải thích nhỏ xíu: “Anh hiểu oan em rồi, em không muốn đi xã giao với đạo diễn thôi, em không thích mấy chuyện đó.”

“Dám cãi?” Diệp Lan bật cười, cúi đầu cọ nhẹ vào môi Giang Trì, “Biết em không cố ý… Nhưng vẫn khó chịu, không phạt em gì đó thì cảm thấy không bỏ qua được.”

Mặt Giang trì đỏ ửng, cậu hắng giọng, “Lúc nãy… phạt rồi mà?”

“Lúc nãy?” Diệp Lan phì cười, “Có bị ngốc không, lúc nãy là ba thân mật chính đáng với bạn trai thôi, cái đó mà tính là phạt?”

Trong lòng Giang Trì ngọt lên, Diệp Lan nói mình là bạn trai xuôi miệng quá.

“Biết tại sao cứ bắt em phải đi gặp Doãn Kiệt Hồng không?” Diệp Lan xoa đầu Giang Trì, “Trước đây ông ấy cũng như Nhâm Hải Xuyên, thiên về mảng nghệ thuật, nhưng gần đây có xu thể chuyển sang hướng thương mại, Nhiếp chính vương là phép thử, sau này hẳn sẽ có kế hoạch phim thương mại hoàn thiện hơn, anh muốn cho em đóng phim của ông ấy.”

Giang Trì khựng lại, nói nhỏ: “Cứ tùy duyên thôi, đừng…”

“Không phải đi cửa sau đâu, Nhâm Hải Xuyên cũng đề cử em với ông ấy.” Diệp Lan cười cười, “Hết cách, diễn xuất tốt danh tiếng cao, miếng thịt tươi hoàn mỹ thế ai mà không thích?”

Giang Trì đỏ mặt, hỏi nhỏ nhỏ: “Anh… thích không?”

“Em nói xem?”

Diệp Lan không nói nhiều, cúi đầu hôn lên môi Giang Trì.

Đạo diễn của Giang Trì nói nhiều khô miệng, nhấp ngụm trà rồi cười nói: “Vừa gặp đã quen, nên nói hơi nhiều, a? Diệp Lan và Giang Trì đâu rồi?”

Doãn Kiệt Hồng tai thính mắt tinh, đã đoán ra đại khái mọi chuyện rồi, nhưng chỉ cười không nói gì. Đạo diễn của Giang Trì lại lo lắng, nhíu mày nói nhỏ, “Vừa rồi sắc mặt Diệp ảnh đế không được tốt, đối xử với Giang Trì cũng lạnh lùng, không… không sao chứ chú? Dường như trước đây họ là bạn mà, sao vậy nhỉ? Cãi nhau à?”

Doãn Kiệt Hồng xấu tính đùa, “Đúng rồi, lại mới uống rượu, không biết có đánh nhau trong toilet không, hay cháu đi xem thử?”

Đạo diễn của Giang Trì không nghi ngờ gì, đứng lên đi, đẩy cửa toilet, ngẩn người, vội đóng lại quay ra ngoài.

Trong toilet, Diệp ảnh vẫn vẫn lạnh mặt từ nãy đang ôm cậu Giang thịt tươi anh thấy chướng mắt vào lòng hôn say sưa.

Nếu đạo diễn không hoa mắt, hình như Diệp ảnh đế còn xoa cái chỗ dưới eo Giang thịt tươi, vạt áo sơ mi Giang thịt tươi hình như cũng chạy ra khỏi cạp quần…

Đạo diễn chà mặt, bàng hoàng quay về chỗ ngồi.

Anh ta nhìn Doãn Kiệt Hồng, chợt hiểu ra mình mới bị lừa, bật cười, “Chú! Chuyện… chuyện này là sao?!”

“Người ta làm lành lâu rồi, không cần lo hộ đâu.” Doãn Kiệt Hồng rót đầy ly cho đạo diễn của Giang Trì, cười cười, “Thời gian tới cháu nhớ để ý chiếu cố Giang Trì, hai bên có đến thăm nhau… thì cứ vờ như không biết đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.