Ảnh Đế

Chương 60: Chương 60




Ngoài bữa trưa, Giang Trì còn mua rất nhiều trái cây, Doãn Kiệt Hồng tính thiệt tình không khách sáo cầm đi hai hộp dâu tây, đi ngang phòng nghỉ các nghệ sĩ khác còn không quên dặn mọi người đến chỗ Diệp Lan ăn ké, có điều các nghệ sĩ nhỏ ở trường quay đều sợ Diệp Lan, không ai dám đi.

“Được rồi, cơm nước no đủ, chạy xe cả buổi sáng cũng mệt rồi, về ngủ trưa đi.” Diệp Lan cầm lấy quả táo Giang Trì đưa gặm một cái, “Sắp quay tiếp rồi, không có thời gian ở đây với em.”

“Không sao, em không buồn ngủ, về cũng không có gì vui.” Giang Trì bám dính lấy anh không chịu đi, cậu nhìn nhìn chuyên viên trang điểm đang ngồi chơi máy tính bảng bên cạnh, hạ giọng hỏi nhỏ: “Em ngồi đây chờ anh được không?”

Sợ Diệp Lan không cho còn bảo đảm: “Chỉ ở đây thôi, không chạy lung tung.”

Diệp Lan bật cười, anh quay đầu nhìn chuyên viên trang điểm, biết Giang Trì da mặt mỏng hay xấu hổ, cố nhịn không hôn, buồn cười bảo: “Chạy lung tung cũng không sao… Nhưng em ở đây làm gì? Chưa chắc trong giờ nghỉ anh quay lại được, nghe lời, về phòng chờ đi, anh xong việc sẽ về ngay.”

Giang Trì đành phải đứng lên, Diệp Lan biết Giang Trì thà dán dính lấy mình, ngẫm nghĩ rồi nói: “Vừa lúc em về cũng không có gì làm, giúp anh chuyện này.”

Diệp Lan nói rồi lấy di động ra, tắt mã khóa đưa cho Giang Trì, “Có ai gửi file kịch bản thì nhận nhé, trong nhà khách có máy in mà nhỉ? In ra rồi xem thử trước, tối nay anh về chúng ta xem kĩ rồi bàn bạc.”

Giang Trì không nghe rõ chuyện kịch bản, nhận lấy điện thoại của Diệp Lan phải ngây ra một lúc trước, “Em… em giữ điện thoại của anh?”

“Có ai cần liên hệ gấp với anh thì gọi cho trợ lý bên này.” Diệp Lan mỉm cười, “Nhưng chắc cũng không có chuyện gì đâu.”

Giang Trì nắm chặt điện thoại của Diệp Lan, hơi mất tự nhiên, “Hay là thôi ạ… Cũng không gấp, khi nào anh về cho em xem là được.”

“Đến tối mà còn có thời gian đi in à?” Diệp Lan cười, hàm ý sâu xa, “Em đọc qua trước thì anh có thêm thời gian rảnh với em, tự suy nghĩ đi.”

Giang Trì nghe ra hàm ý của Diệp Lan,vành tai nóng lên, nhưng vẫn cảm thấy giữ điện thoại của Diệp Lan không hay lắm, Diệp Lan thật là… Không đề phòng mình chút nào à.

“Sao hả? Không muốn anh có thêm thời gian với em?” Diệp Lan khá ngạc nhiên, “Vậy tối nay…”

“Muốn chứ.” Giang Trì đỏ mặt ngắt lời Diệp Lan, ngọt giọng thương lượng, “Vậy… Em đưa điện thoại em cho anh?”

Diệp Lan bật cười, “Anh lấy điện thoại em làm gì? Bận quay phim đâu có chơi được, được rồi em về đi.”

Bị Diệp Lan nửa dỗ nửa lừa về nhà khách, Giang Trì vào phòng, thay đồ xong ngồi trên sofa, lấy chiếc điện thoại trong túi quần ra xem xem.

Sau đó để điện thoại của Diệp Lan nằm sóng vai cạnh mình trên phía còn lại của sofa.

Không biết có phải do nguyên nhân tâm lý không, Giang Trì cứ cảm thấy điện thoại của Diệp Lan khí phách ngạo nghễ hơn mấy cái cùng kiểu nhưng của người khác.

Đầy tính công kích.

Cứ như chỉ cần bị ấn vài cái là sẽ cáu kỉnh la hét: Rốt cuộc nhà ngươi có việc gì không hả? Không có việc thì đừng có sử dụng trẫm vô ích nữa.

Đáng… đáng sợ quá.

Cái điện thoại này của Diệp Lan từng bị tịch thu, thời gian đó Diệp Lan mượn của Giang Trì chơi, Giang Trì dùng điện thoại của Diệp Lan thì mới là lần đầu.

Nhưng Giang Trì không xa lạ gì với nó nữa, trước đây khi Diệp Lan đến thăm cậu rồi thân mật trong toilet, anh từng lấy điện thoại ra nói biểu cảm và giọng của Giang Trì lúc đó quá mê muội, phải quay lại.

Lúc đó Giang Trì nhũ cả chân, nhưng do dự chốc lát rồi cũng không cự tuyệt, mặt đỏ phừng phừng, để tùy ý Diệp Lan quay, nhưng xong việc rồi mới phát hiện, Diệp Lan vốn còn chẳng bật camera, màn hình đen thui.

Từ nhỏ đến lớn Diệp Lan bắt nạt người khác thành thói rồi, với Giang Trì anh cũng thường giở trò xấu tính, nhưng Giang Trì loáng thoáng cảm nhận được, từ đầu đến cuối anh luôn có mức độ, lần nào cũng chọc ghẹo mình rất mạnh tay, nhưng chưa từng thật sự làm gì gây hại cho mình.

Giang Trì chà mặt, khóc không ra nước mắt, mình đúng là… Hết cứu được rồi.

Đối diện với điện thoại của nam thần thôi cũng đỏ mặt.

Đang tơ tưởng linh tinh thì điện thoại Diệp Lan rung, Giang Trì nhìn nhìn, một vị đạo diễn nhắn sang mấy tin, kèm theo mấy file đính kèm.

Giang Trì sốc lại tinh thần, tự đi in kịch bản.

Cả buổi chiều hôm đó, Giang Trì in gần mười tập kịch bản, có bản vẫn là bản thảo, nội dung thiếu hụt đủ chỗ, nhưng kịch bản đã được các đạo diễn lớn duyệt, dù vậy vẫn hay, Giang Trì đọc lần lượt từng quyển một, quyển nào cũng thấy hay.

Nhưng cũng như Diệp Lan, cũng thấy mỗi quyển đều thiếu chút gì đó.

Đến tận lúc chạng vạng.

Giang Trì đang ăn cơm hộp giống của đoàn phim Sầm Văn mang đến thì điện thoại Diệp Lan lại reo, không kịp in, cậu chuyển tiếp kịch bản sang cho mình rồi đăng nhập tài khoản bằng máy tính, trực tiếp mở xem trên máy tính.

Sau đó Giang Trì không còn nhớ được mình đã ăn gì nữa.

Kịch bản mở đầu rất bình thường, nam chính Tần Sênh năm nay tròn hai mươi, một sinh viên vừa lên năm hai đại học, gia đình giàu có, cha trước đây công tác trong ngân hàng, về sau từ chức hợp tác với bạn mở công ty tài chính tín dụng, tích góp được rất nhiều tài sản, mẹ là nghệ sĩ đàn dương cầm, xinh đẹp nhã nhặn.

Các gia đình hạnh phúc đều tương tự nhau, nam chính từ nhỏ được cha mẹ yêu thương bảo vệ rất tốt, tính cách ôn hòa, thành tích ưu tú, người đã hai mươi tuổi mà tâm tư vẫn trong sáng vô tư như cậu bé con, thi thoảng hơi bốc đồng, hay ngượng, thích một chị lớp trên, nhưng xấu hổ không dám tỏ tình.

Không có gì bất ngờ, Tần Sênh sẽ chọn một trong hai con đường xuất ngoại du học và được cha mình tìm cho một công việc nở mày nở mặt, chỉ tiếc trời không toại lòng người, công ty tín dụng của cha Tần Sênh bị ảnh hưởng từ chính sách của thành phố, liên tục cụt vốn, đối tác đã có chuẩn bị từ trước đột ngột bỏ trốn, cha của Tần Sênh qua một đêm trở thành tù nhân.

Mẹ Tần Sênh không còn vẻ ung dung tao nhã ngày xưa, trong lúc hoảng hốt liên lạc với chủ nợ, bị một chiếc xe chạy gấp tông chết.

Người mẹ đã vĩnh viễn xa cậu, người cha đang chịu cảnh tù tội.

Con người yếu đuối như Tần Sênh, khi vào thăm cha được hỏi mẹ con có khỏe không, đã đỏ mặt, gồng mình run rẩy nói: Rất khỏe, chỉ đang lo lắng cho ba thôi.

Đêm đó, Tần Sênh gầy gò đơn độc, một mình đứng trước trại tạm giam, ngẩng đầu nhìn bầu trời, hai mắt trống rỗng.

Cha phải cứu ra, tiền nợ phải trả.

Tần Sênh về nhà mở két sắt, mang hết tiền bên trong ra, rồi đặt giấy thông báo trúng tuyển trường cao học nước ngoài ước mong đã lâu vừa nhận được vào.

Ngày ngày Tần Sênh tới lui giữa tòa án, trại tạm giam và công ty đã bị niêm phong của cha mình, gặp ai cũng phải vụng về châm thuốc cười bồi nói ngọt, không đủ kinh nghiệm nên bị đá qua đá lại như trái bóng, mất bao nhiêu công sức cũng chỉ đủ thấy chút đầu mối.

Nhưng muốn lật lại bản án thì còn khó hơn lên trời.

Ngày khó khăn nhất, cậu ngồi trên bậc thềm công ty cha mình, cắn bánh bao ngơ ngẩn nhìn lên trời.

Cậu biết ngày mai còn phải làm những gì, chỉ muốn nghỉ ngơi một chút mà thôi.

Hôm đó, một người ngồi xuống cạnh cậu.

Mấy hôm nay Tần Sênh bị chủ nợ đánh mắng thành quen rồi, vô thức cho là lại có người đến đòi nợ, cậu cất bánh bao, hỏi đối phương cũng là người cho vay tín dụng à.

Người đó cười: Không phải, trước đây tôi sống ở đây, đi ngang chỗ này thấy cậu ở đây nên đến chào một tiếng.

Cứ như vậy, người đàn ông đó bỗng nhanh chóng tham dự vào cuộc sống của Tần Sênh.

Anh ta mới ba mươi, nhưng đã có sự nghiệp thành công, từ ngôn hành cử chỉ có thể nhận ra là người đã dãi dầu sương gió, anh ta có những trải nghiệm tương tự Tần Sênh, mỗi lần Tần Sênh sứt đầu mẻ trán, bị ép đến ngạt thở anh ta đều âm thầm giúp đỡ cậu.

Tần Sanh cảm thấy, cõ lẽ mẹ ở trên trời thấy mình khổ quá, không chịu nổi nên phái người này đến.

Có sự hỗ trợ của người đó, cuộc sống của Tần Sênh dễ thở hơn nhiều, tính anh ta thoải mái, gần như cái gì cũng biết, việc gì cũng hiểu rõ như lòng bàn tay, không chỉ giúp chuyện kiện tụng mà thi thoảng còn kín đáo nhắc nhở Tần Sênh mấy câu đạo lý làm người.

Người đó vốn chỉ đến đây công tác, vì Tần Sênh mà dứt khoát ở lại.

Tần Sênh ủy thác phòng tư pháp đấu giá tài sản, chấp hành mọi yêu cầu, nhưng chết cũng không chịu tuyên bố phá sản, nhất định muốn tiếp tục truy tra trách nhiệm, bắt người đối tác của công ty.

Tần Sênh và người đàn ông kia cùng sống trong căn nhà rộng thênh thang chỉ còn lại bốn bức tường, đôi lúc cũng tự tìm vui trong cái khổ, trêu đùa chọc ghẹo.

Thậm chí người đó còn dạy Tần Sênh vài mẹo nhỏ để theo đuổi con gái.

Tần Sênh đỏ mặt tía tai không thèm nghe.

Người đó cứ như vị thần hộ mệnh, từng bước dẫn Tần Sênh ra khỏi thế giới đóng kín.

Tình hình sáng sủa dần, mỗi ngày vụ án lại tiến triển thêm, đối tác ôm tiền bỏ trốn cuối cùng cũng sa lưới pháp luật, ngày nhận được điện thoại thông báo, Tần Sênh thở ra một hơi dài, ngã thẳng xuống.

Người đàn ông đó đỡ cậu, bảo cậu ngủ một giấc ngắn.

Cuối cùng cha cậu cũng được thả, Tần Sênh ôm chặt lấy người cha đang khóc nức nở trước mộ mẹ, khàn giọng bảo cha phải kiên cường.

Ngày tháng, rồi cũng sẽ trôi đi.

Gia đình cậu vẫn còn một khoản nợ lớn phải gánh vác, sự ra đi của người mẹ vẫn không giây nào thôi dày vò hai người đàn ông còn ở lại, nhưng so với trước đây, thì đã khá hơn nhiều rồi.

Tần Sênh vẫn thường đi uống rượu với người đó, sau khi vụ án kết thúc cậu bàng hoàng hoang mang, không biết có nên học tiếp không.

Hay là lập tức đi làm, nhận số lương ít ỏi, lấy ngắn nuôi dài mà trả nợ giúp cha.

Hai con đường, dẫn đến hai tương lai khác nhau của cuộc đời.

Người đó khác hẳn sự ôn hòa thường ngày, bắt buộc cậu phải đi học.

Tần Sênh nghe lời người đó, quay lại trường trong ánh mắt soi mói của bạn học.

Giang Trì uống cạn nước trái cây Sầm Văn đưa mà chẳng cảm nhận được mùi vị gì, tiếp tục đọc, lật vài trang, hai mắt tròn xoe, nghẹn giọng: “Kịch bản này…”

Giang Trì hít thở sâu, cố nén xúc động, vội vội vàng vàng mang kịch bản đi in.

Tối Diệp Lan quay xong về phòng, Giang Trì sốt ruột giục anh đọc kích bản ngay.

“Thích vậy sao?” Diệp Lan thay đồ, kéo Giang Trì ngồi xuống cạnh mình, cúi đầu đọc một lúc.

Diệp Lan lẳng lặng đọc hết tập kịch bản, sắc mặt phức tạp, “Em…”

Kịch bản thì đúng là tốt, Diệp Lan cũng biết tại sao Giang Trì thích đến thế, nói từ phương diện nào đó, kịch bản này như đo ni đóng giày cho Giang Trì, tuổi tác, ngoại hình, độ tương xứng với nhân vật… đều phù hợp.

Mình diễn vai người đàn ông đưa Tần Sênh ra khỏi khó khăn, cũng phù hợp.

Chỉ có một điểm không được…

Chi tiết người mẹ qua đời, không khỏi quá tàn nhẫn với Giang Trì.

Giang Trì nhập vai chậm thoát vai cũng chậm, quay kịch bản này, Diệp Lan không nghĩ cũng biết tình hình sẽ thế nào.

Quá tổn thương.

Nếu Diệp Lan là người xét duyệt trước, có thể anh còn không cho Giang Trì xem.

Chuyện Diệp Lan nghĩ tới, đương nhiên Giang Trì cũng nghĩ tới, cậu quan sát sắc mặt Diệp Lan, nói nhỏ: “Anh sợ em nhập vai quá độ à?”

“Nhập vai sâu là chuyện tốt, có điều…” Diệp Lan bật cười, “Cục cưng, đúng là anh rất muốn làm em nổi tiếng, nhưng cũng không cần vội vã thế, rồi sẽ có kịch bản tốt, chúng ta tiếp…”

Giang Trì rất ấm lòng, nhưng vẫn lắc đầu, “Không sao, sau này lúc quảng bá… Đừng nhắc chuyện gia đình em là được.”

Giang Trì ngẩng đầu nhìn Diệp Lan, mắt sáng lên: “Em cảm thấy em có thể diễn tốt được, nếu anh… diễn vai người đàn ông đó.”

Quãng thời gian mờ mịt hoang mang sau cái chết của mẹ, chính Diệp Lan đã dẫn mình ra.

Quá khứ của Giang Trì có một đoạn tiệm cận thần kỳ với nội dung kịch bản, duyên phận này thật quá hiếm có.

Giang Trì rất kiên trì, Diệp Lan hết cách, lật xuống đoạn kết nói: “Đây… thật ra là bộ phim thuần lăng xê em, đoạn kết nhân vật của anh hơi nổi bật, hơi sơ ý là sẽ thành phim hai nam chính.”

“Không sao, dù sao cũng đâu phải người ngoài được lợi.” Giang Trì đời nàod dể tâm chuyện đó, cậu hồi hộp nhìn Diệp Lan, “Vậy… anh đồng ý ạ?”

Diệp Lan bất đắc dĩ, cúi đầu nếm chút đôi môi ấm mềm của Giang Trì, “Tùy em vậy.”

Giang Trì thở phào, từ lúc đọc kịch bản cậu đã sợ Diệp Lan vì quá bận tâm đến những gì mình đã trải qua mà bỏ kịch bản này.

Cuối cùng cũng tìm được kịch bản, như trút được gánh nặng, Diệp Lan bắt đầu tính nợ.

“Hôm nay anh bảo em cầm điện thoại của anh đi mà? Sao miễn cưỡng thế hả?” Diệp Lan kéo cậu vào lòng, sờ mò lung tung tra hỏi: “Thấy chuyên viên trang điểm đang ở đó không nỡ nói em, em sao vậy hả? Định làm phản hử?”

Giang Trì bị Diệp Lan sờ đỏ mặt, nói nhỏ: “Không… Em chỉ cảm thấy… quá riêng tư.”

“Chuyện riêng tư của anh chẳng phải là em à?” Diệp Lan cởi nút áo Diệp Lan, vừa ngắm nghía kĩ càng vừa thẩm vấn: “Chỗ riêng tư mấy… cũng bị nhìn kĩ cả rồi, còn sợ em chơi di động?”

Giang Trì lại hận không có lỗ nẻ để chui, mà Diệp Lan lại còn không cho cậu nhúc nhích, đành phải ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn, Diệp Lan hơi chần chừ, anh nhạt giọng nói: “Cục cưng, chúng ta đã chính thức bao lâu rồi? Tật xấu của em cũng nên sửa đi chứ?”

Giang Trì hoang mang.

“Hôm nay đưa di động cho em.” Diệp lan kéo chăn qua cuốn cậu lại ôm trong lòng, cúi đầu cắn nhẹ vành tai cậu để phạt, “Là uốn nắn trước tật xấu hay khách sáo vớ vẩn với anh của em.”

Giang Trì sửng sốt, cảm xúc hỗn tạp, vùi đầu dụi dụi trong hõm cổ Diệp Lan.

Diệp Lan… sao lại tốt đến thế cơ chứ?

Diệp Lan nhẹ giọng chất vấn: “Có sửa không?”

Giang Trì gật đầu, “Dạ có sửa.”

“Suốt ngày lo bóng sợ gió va anh, vì không tin tưởng anh à?”

“Không ạ…”

“Có sai không?”

“Dạ có sai.”

Giang Trì bị bắt nạt mềm nhũn ra, Diệp Lan ngứa ngáy trong lòng, “Nhận sai là được, lỗi to phạt nhỏ thôi, lát nữa ba phạt em, cho em nhớ bài học, được không?”

Mặt Giang Trì đỏ bừng, nói nhỏ xíu: “Dạ được…”

Diệp Lan cười cười, anh chưa kịp nói tiếp Giang Trì đã tiếp thêm một câu nhỏ như muỗi kêu: “Nhẹ… nhẹ một chút, được không anh?”

Diệp Lan ngẩn ra, nghiến răng, “Được chứ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.