Ảnh Đế

Chương 70: Chương 70




Cứ nghĩ tới Diệp Lan cũng sẽ lo lắng vô tình làm mình giận dỗi đau lòng, Giang Trì lại thấy ấm áp không tả nổi.

Diệp Lan lúc họp nội bộ chán ngồi xoay bút, lúc ngồi trong phòng nghỉ đọc kịch bản chờ đến cảnh, lúc ngẩn người hút thuốc, cũng sẽ thi thoảng nghĩ tới mình sao?

Chắc chắn là có rồi, chắc chắn cũng nhớ lại những khi hai người ở cạnh nhau, không thì sao lại chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt, không thì sao lại sợ mình sẽ như những trợ lý trước đây, sau vô số lần nhịn nhục, đã đột ngột rời bỏ anh.

Diệp ảnh đế được trời cao ưu đãi, vừa ra đời đã được cung phụng yêu thương, chưa từng phải để tâm đến sắc mặt người khác, chưa từng phải chú ý cảm xúc người khác, người như thế, bây giờ lại trở nên quan tâm săn sóc vì Giang Trì.

Giang Trì nắm chặt di động, tựa lên tay vịn sofa, trong lòng ấm nóng.

Diệp Lan rất ít khi nói mấy lời ngọt ngào với cậu, càng không thề non hẹn biển gì, những Giang Trì vẫn có thể cảm nhận được tình yêu của anh mọi giây mọi khắc.

Nếu không phải chuyện đã qua, Giang Trì gần như muốn bày tỏ bảo đảm với Diệp Lan, mình vĩnh viễn không rời đi.

Tuy không thể bày tỏ, nhưng tính tình và cả giọng của Giang Trì đã mềm hẳn rồi, Diệp Lan nói sao thì là như vậy, bị yêu cầu buổi tối gọi cho Diệp Lan ấy ấy, cậu cũng nhỏ tiếng đồng ý.

Chỉ tiếc, người nói vô tình, người nghe cố ý.

Diệp Lan trêu Giang Trì mãi thành thói quen, trong lòng muốn thương cậu yêu cậu, mà chuyện trò được mấy câu lại không kiềm được nói bậy, bản thân lại không để tâm mấy.

Tối hôm đó lúc Giang Trì gọi đến, Diệp Lan đang ngồi trên vị trí cạnh ghế đầu của tiệc rượu.

“Nhiếp chính vương” sắp đóng máy, để đột phá doanh thu của mùa phim tết năm nay, các công tác chuẩn bị quảng bá đã bắt đầu chậm rãi tuần tự tiến hành, tối hôm nay chế tác và giám đốc một công ty điện ảnh siêu quy mô đến thăm, thật ra là để bàn chuyện công việc với tổ đạo diễn, không liên quan đến các diễn viên, nhưng có Diệp Lan, lý do văn vẻ của chuyến đi này đương nhiên biến thành thăm Diệp ảnh đế, máy bay chưa đáp đất, mọi người đã tung hô hết một lượt từ đầu xuống chân Diệp Lan, anh đi mà không nghĩ gì nhiều.

Qua ba lượt rượu, điện thoại Diệp Lan reo, Diệp Lan cáo lỗi rồi cúi đầu nhìn màn hình, môi bất giác mỉm cười.

Còn không giấu nổi sự dung túng trong mắt.

Ngoài Doãn Kiệt Hồng là trưởng bối của Diệp Lan, những người khác còn chưa đủ tư cách khiến anh phải đứng lên ra góc khác nghe điện thoại, anh lại quen thân với Doãn Kiệt Hồng rồi, không cần để ý mấy chuyện đó, Diệp Lan thấy hai chữ Giang Trì là đã nghe máy ngay không suy nghĩ.

Đầu dây bên kia, giọng Giang Trì khe khẽ, hơi hổn hển, hỏi nhỏ: “Anh… anh xong việc chưa?”

Diệp Lan: “…”

Diệp Lan nhớ ra chuyện mình trêu Giang Trì, lặng thầm chửi bậy, nhờ kinh nghiệm sân khấu phong phú lâu năm, Diệp ảnh đế gặp biến không kinh không hoảng, tức tức lia mắt nhìn những người khác trên bàn rồi liếm môi, chốc lát sau chậm rãi nói: “Gấp lắm sao?”

Diệp Lan vừa bắt điện thoại là đám người còn đang linh đình chén tạc chén thù cùng im lặng, Giang Trì ở đầu dây bên kia không nghe thấy tạp âm, tưởng Diệp Lan đã xong việc về phòng rồi, nghe thấy còn tưởng Diệp Lan cố ý trêu mình, xấu hổ, ngại không dám trả lời dạ gấp lắm.

Giang Trì rề rà không nói chuyện, Diệp Lan ngậm thuốc, nghiêng đầu tránh, không cho nghệ sĩ mới đi theo làm quan hệ ngồi cạnh châm thuốc, anh kín đáo nhìn chiếc đồng hồ trang trí trong phòng, mới ngồi xuống chưa được nửa tiếng, lúc này mà bỏ đi chắc sẽ lại bị người ta nói mình bệnh ngôi sao.

Diệp Lan tay nghịch hộp diêm dài dài, giọng bình bình, nói cho mọi người nghe: “Thật sự… gấp lắm à?”

Giang Trì chẳng hay biết gì, thật thà để anh bắt nạt, mặt đỏ hồng chật vật nói: “Gấp… gấp ạ.”

Từ cuộc điện thoại sáng nay, Giang Trì đã bắt đầu muốn rồi.

Nơi mềm mại nhất trong lòng Diệp Lan bị câu trả lời của Giang Trì đâm trúng, anh gật đầu, “Anh biết rồi.”

“Xin lỗi.” Diệp Lan đứng lên, vứt điếu thuốc trên môi đi, cầm ly rượu lên dốc cạn, “Trong nhà có việc gấp, không ở lại được.”

Đầy dây bên kia, Giang Trì ngây ra một lúc rồi cả người đỏ bừng bừng.

Mọi người vội bảo anh cứ tự nhiên, Diệp Lan cười cười, bước nhanh ra khỏi phòng.

Điện thoại vẫn giữ, Diệp Lan ngồi trên xe nhẹ giọng nói: “Xin lỗi, anh ra ngoài ăn cơm.”

“Anh…” Giang Trì phát rồ, lúng túng muốn cúp điện thoại mà lòng lại không nỡ, “Cúp điện thoại là được mà, sao còn ra…”

“Bên em quan trọng hơn.” Diệp Lan liếc mắt nhìn tài xế Kim, ý bảo chú lái nhanh chút, rồi hạ giọng cười nói vào điện thoại, “Mà là em nói đấy chứ, gấp không?”

Diệp Lan cố ý nhấn nặng hai chữ cuối, Giang Trì xấu hổ tột độ, lắp bắp mất tự nhiên nói: “Xin, xin lỗi, lẽ ra em phải nhắn tin hỏi trước.”

“Em có lỗi gì mà xin.” Diệp Lan tưởng tượng cảnh Giang Trì xong việc về phòng sớm gọi điện thoại cho mình là lại ngứa ngáy trong lòng, “Tại anh… Lần sau ra ngoài sẽ báo em trước.”

Diệp Lan nhìn ra cửa sổ, giục tài xế lần nữa rồi nói với Giang Trì: “Đừng gấp, sắp đến rồi.”

Giang Trì thẹn thùng vùi đầu vào gối, gần như muốn đi xối nước lạnh, để Diệp Lan đi xã giao tiếp, đừng về nữa.

Nhưng lại không nỡ.

Đã hứa với Diệp Lan, sẽ không cố kiềm chế nữa.

Sự không dối lòng nói Diệp Lan cứ kệ em đã được đền đáp, xe chưa ngừng hẳn Diệp Lan đã bước xuống, sải chân về phòng, trong điện thoại, Diệp Lan tỉ mỉ, tử tế an ủi cậu bạn trai nhỏ chờ anh đã lâu.

Giang Trì thích nghe tiếng Diệp Lan thở dốc, Diệp Lan trực tiếp phóng túng cho cậu nghe, thở thôi chưa nói, còn hào hiệp lẫn hưởng thụ tặng cậu cả một tiếng đồng hồ ong bướm hạ lưu, Giang Trì nghe mãi đến cuộn tròn trong chăn.

Giữa lúc đó Diệp Lan muốn gọi video, Giang Trì xấu hổ, ngại.

Diệp Lan thở nặng hơn hẳn bình thường, cười hỏi: “Sợ anh thâu lại? Sợ sau này anh bắt em xem lại video? Anh xấu tính vậy sao?”

Giang Trì đánh giá thấp trình độ lưu manh của Diệp Lan, nghe câu này lại thở gấp thêm, Diệp Lan tưởng làm cậu sợ, vỗ về an ủi: “Anh điên à mà đi thâu lại cái này? Lỡ sau này mất điện thoại thì sao?”

Bây giờ trong đầu Giang Trì đặc nghẹt hình ảnh Diệp Lan bắt mình tự quay mình, cả người nóng bừng, ngơ ngẩn nói: “Quay không anh? Lỡ có mất, thì cũng như… như công khai thôi mà? Có… có bị khủng hoảng truyền thông không anh?”

“Trong nước thì sẽ chỉ trêu chọc, không ai dám khủng hoảng lên đâu, chẳng may có ai chán sống làm thật thì chỉ cần nhất quyết không thừa nhận, đâu ai triệt đường em được.”

Giang Trì không nghe được gì, cậu đang say mê ngây ngất rồi, biết không ảnh hưởng đến Diệp Lan là yên tâm, nói nhỏ: “Không bị triệt đường là tốt rồi.”

“Không bị triệt đường là yên tâm rồi à? Nếu công khai thật…” Diệp Lan liếm môi dưới, tàn nhẫn nói: “Thì em không còn đường lui đâu.”

Giọng Diệp Lan trầm khàn, xen lẫn tiếng thở dốc mê người, “Đến lúc đó… Không nữ nghệ sĩ nào chịu hợp tác lăng xê với em, nam càng không… Bọn họ không đám đắc tội anh.”

Người yêu của Diệp ảnh đế nói đi là đi ngay khỏi tiệc rượu có mặt đầy các ông chủ lớn, đương nhiên không ai dám chọc vào.

“Các fan của em… Fan nữ biết sự thật rồi, ai không chấp nhận được đồng tính luyến ái thì quay lưng, sẽ chuyển sang anti em, fan cuồng của anh cũng sẽ anti em…” Diệp Lan khẽ nói, “Danh tiếng sẽ bị ảnh hưởng, bạn bè trong giới sẽ ít đi, được giải thưởng, thành ảnh đế, nổi đình nổi đám cũng không cách nào thoát khỏi ảnh hưởng của nó được, không ai dám kí hợp đồng với em nữa, thật sự đến ngày đó, ngoài chỗ anh ra, em không đi đâu được…”

“Em vốn dĩ cũng không định đi đâu mà!” Giang Trì yếu đuối nhất trước kiểu tình tứ đầy áp lực này của Diệp Lan, cả người mềm nhũn, trong đầu toàn Diệp Lan, hận không thể bay ngay về đoàn phim của Diệp Lan, cậu tưởng là Diệp Lan đang cố ý giày vò vì mình không chịu quay lại, tha thiết cầu xin, “Anh em sai rồi, gọi video đi, em nhớ anh, quay thì quay vậy…”



Tắm rửa xong, Giang Trì sốt ruột nói nhỏ vào điện thoại, “Rốt cuộc khi nào mới đến được chứ.”

Diệp Lan cười, “Đã nói với em rồi mà? Đóng máy sẽ qua.”

“Anh không về nhà nghỉ ngơi một thời gian à?” Giang Trì nhớ rõ cách thức làm việc của Diệp Lan, “Lần nào quay xong cũng phải nghỉ một tháng…”

“Lần này không cần.” Diệp Lan cười khẽ, “Đóng máy rồi mà còn không đến tìm em, chắc em sẽ trách anh thật nhỉ?”

Giang Trì vội lắc đầu, “Anh chịu gọi video với em là được.”

Diệp Lan đau lòng, biết lần trước mình hạ nhẫn tâm, làm bé con sợ rồi.

“Không gọi video.” Diệp Lan cười cười, “Để dành đấy khi nào qua cho em chơi với người thật.”

Giang Trì lại đỏ mặt, Diệp Lan giục, “Lên giường nằm ngay ngắn, khi nào em ngủ rồi anh mới cúp máy… Chờ thêm chút nữa thôi, anh sắp đến rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.