Anh Đến Cùng Rạng Đông

Chương 44: Chương 44






IMG
Editor: Michellevn

Beta: Hằng Lê

Tưởng Xuyên nhớ tới tối qua ánh mắt cô hồng lên rên rỉcầu xin anh tha cho cô, mím môi liếm nhẹ răng cửa, cảm thấy thận cũng đã nóng lên. Nửa ngày, chậm rãi nhả ra một ngụm khói, giọng trầm trầm nói : " Là rất lưu manh đấy."

Tào Nham đá anh một cước, " nói nghe thử,khi anh còn nhỏ như nào mà quen cô ấy?"

"cô ấy theo cha mẹ đi làm công ích,từng đi tới quê của tôi."

Hai câu nói anh đã giải thích rõ ràng.

" Chậc." Tào Nham cảm thấy kỳ lạ, " Duyên phận hai người không ít nha, có điều chỉ vì một cái hôn hồi nhỏ thôi sao?"

"Ừm, cô ấy ghi thù."

"Chậc."

Tưởng Xuyên ngẩng đầu, Tần Đường đã thu lại điện thoại di động, châm một điếu thuốc, tay phải vắt lên thành lan can, đóa hoa cách tang kia lay động giống đốm lửa nhỏ.

(*) Hoa Cách Tang, trong tiếng Tây Tạng thì "Cách Tang" nghĩa là " khoảng thời gian tươi đẹp", hoặc là " hạnh phúc ấm êm", Hoa Cách Tang còn được gọi là " Hoa hạnh phúc ".

(nguồn: langdongtamhon.blogspot.com).

anh biết Tần Đường không hề nghiện thuốc, có lúc châm một điếu vẫn chưa hút được mấy hơi, thì cứ để như vậy mà dập tắt.

Tưởng Xuyên đếm, thời gian nửa điếu thuốc, cô đã hút bốn hơi rồi.

Tưởng Xuyên rít một hơi cuối cùng, bỏ tàn thuốc xuống nghiền nát, nhìn Tào Nham: “Hôm nay cậu cùng Tần Đường đi trung tâm triển lãm, thấy thế nào?"

Tào Nham nhíu mày, giọng nói nén thấp xuống: “Giữa Lộ Toa và Khương Khôn chắc chắn có mờ ám, chỉ có điều mỗi lần đấu giá vẫn sẽ theo đúng trình tự thường lệ, rất khó nắm bắt được chỗ sơ hở, Lộ Toa, người phụ nữ này ở đây rất được ưa chuộng, đại đa số đàn ông đều nể mặt cô ta."

" Các người tính kiểm soát cô ta sao?"

" Là phải kiểm soát, nhưng không phải bây giờ."

Tưởng Xuyên: “Mấy ngày này Tần Đường đi đâu, cậu phải đi theo.."

Tào Nham nhướng mày: “Coi tôi là vệ sĩ à?"

"không khác mấy." Tưởng Xuyên nói, " Triệu Kiền Hòa trở lại rồi, có thể sẽ tìm tôi gây phiền phức."

Tào Nham đã hiểu, Tưởng Xuyên cùng Triệu Kiền Hòa đọ sức, tình hình hiện nay mà nói, so với Khương Khôn, Triệu Kiền Hòa còn nguy hiểm hơn.

Tưởng Xuyên hướng mắt nhìn trên lầu, đứng lên đi về phía cửa thang.

Lúc anh lên lầu, Tần Đường đã quay về phòng.

Hôm nay anh vẫn chưa quay về phòng, giường lớn bừa bộn, ký ức đêm qua vẫn còn đó, vết máu kia đãkhô lại, anh kéo nhẹ tấm ra trải giường, nhét vào chậu rửa mặt, đi tới phòng vệ sinh.

Phòng vệ sinh Nghĩa Trạm được cải tạo từ một gian phòng nhỏ, ngăn hai mét làm phòng tắm, còn lại xây thành bệ rửa tay, mọi người đến Nghĩa Trạm làm công ích dùng rửa tay giặt quần áo, Tưởng Xuyên vặn nước nóng, cho bột giặt, bắt đầu chà giặt tấm ra trải giường.

Mục đích của Lộ Toa tới nơi này là thăm dò anh, anh không thể đuổi người ta đi.

Hiển nhiên anh biết Tần Đường tức giận cái gì, Lộ Toa đã ở nơi này gần một tháng trời, cô có thể nghĩ bậy cũng không có gì là quá đáng.

Bên ngoài truyền đến vài tiếng bước chân rất nhỏ, anh nghiêng đầu nhìn lại.

Tần Đường ôm chậu rửa mặt cùng quần áo đang đi vào, muốn đi tắm rửa, thấy Tưởng Xuyên, lập tức dừng lại, xoay người quay về.

Tưởng Xuyên ném tấm ra trải giường xuống, hai bước lớn đã túm được tay cô, một tay giữ lấy chậu rửa mặt của cô, kéo người vào trong lòng, cúi đầu hỏi: “Chạy cái gì chứ?"

Tần Đường dừng lại, quay đầu nhìn anh: “Muốn làm gì?"

Tưởng Xuyên cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu hun hút, một bên khóe miệng cong lên:"Máu ghen lớn thật, cũng không cho anh cơ hội giải thích."

Tần Đường trầm mặcvài giây, nhớ tới Lộ Toa từ Bắc Kinh theo anh đến Nghĩa Trạm, hai người ở sát phòng nhau, thời gian gần tháng trời! Ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, anh rõ ràng biết Lộ Toa có ý với mình, vậy mà vẫn để người ở đây.

Nghĩ đến đây, lại cực kỳ khó chịu.

cô lấy bả vai hấtanh ra, nhưng không có tác dụnggì với vóc người vạm vỡ của anh, không nhúc nhích tí nào.

Tưởng Xuyên mím chặt môi, để chậu rửa mặt sang một bên, khiêng người vào trong phòng tắm.

Tần Đường thất thần, lúc này mới phản ứng, bàn tay ra sức đập vào lưng anh, chân không ngừng giãy dụa: “Khốn kiếp! anh để em xuống!"

cô cũng không phải hàng hóa, đã mấy lần bị vác lên vai rồi.

cô không dám la to, giọng nói kiềm nén, như nũng nịu lẫn tức giận.

Tưởng Xuyên đóng cửa phòng tắm, áp người lên cửa phòng tắm, " Đừng gây nữa mà."

Tần Đường thở hổn hển: “Em gây hồi nào chứ? rõ ràng là anh không đúng."

Tưởng Xuyên: “..."

Cách vài giây, anh đầu hàng: “Uhm, là anh không đúng."

Tần Đường lấy lại khí thế, ngón trỏ chọc chọc vào lồng ngực rắn chắc của anh: “ Anhcó dám nói buổi tối Lộ Toa không gõ cửa phòng anh không?"

Tưởng Xuyên: “..."

Quả thật từng có.

" Anhcó để cô ta đi vào không ?" Giọng nói cô trầm hẳn đi.

"không có." Tưởng Xuyên cúi đầu, hàm râu mới nhú cọ xát trên cổ cô, hôn vành tai cô, " Cũng chỉ có em vào phòng của anh thôi."

Tần Đường lập tức sợ nhột mà run rẩy, nhớ tới chuyện tối qua, bên tai hiện lên màu đỏ, đang muốn mở miệng.

Tưởng Xuyên bỗng nhiên che lại miệng cô, bờ môi mỏng khe khẽ chuyển động.

Lời anh nói chính là "suỵt"

Bên ngoài cửa, tiếng bước chân mỗi lúc một gần.

Lộ Toa đứng bên ngoài bệ rửa tay, sắc mặt lạnh nhạt, tới trước cửa phòng tắm, nhẹ nhàng mở miệng: “Tần Đường, là cô bên trong sao?"

Toàn thân Tần Đường căng thẳng, cả khuôn mặt bị anh che hai phần ba, chỉ lộ đôi mắt trong trẻo ướt át, đang tức giận nhìn người đàn ông trước mặt, Tưởng Xuyên nhếch mép, cười cực kìkhông đàng hoàng.

cô hámiệng cắn bàn tay anh, lòng bàn tay anh đều là vết chai, cắn xuống chẳng hề đau tí nào.

Tưởng Xuyên khẽ buông cô ra, Tần Đường hít một hơi thật sâu, mới đáp: “uh, tôi chuẩn bị tắm."

Lộ Toa nheo mắt lại, nhìn chậu rửa mặt màu hồng phấn đặt trên bệ rửa tay, sữa tắm gội ở bên trong, chai dầu gội tinh xảo, trước kia cô ta cũng đã dùng nhãn hiệu này, sau đó chê mùi quá thiếu nữ, liền thay đổi.

" Chậu rửa mặt của cô hẵng còn để bên ngoài."

Tần Đường: “......... Tôi quên mất."

nói xong, lại trừng mắt Tưởng Xuyên, bàn chân ra sức giẫm lên chân anh.

Tưởng Xuyên đi dép lê, bị cô giẫm như vậy, thật có chút đau, khẽ cau mày.

"Tôi giúp cô mang đến này, cô mở cửa ra đi?"

Tần Đường căm tức nhìn Tưởng Xuyên, cắn răng cự tuyệt khéo léo: “không cần đâu, cô cứ để bên ngoài là được rồi."

Lộ Toa trầm mặc vài giâu, híp mắt nhìn chằm chằm cửa phòng tắm, để chậu rửa mặt ở cửa, " Được."

Tiếng bước chân dần dần đi xa.

Tần Đường lập tức đẩy anh ra, " anh đi ra ngoài.."

Tưởng Xuyên thận trọng nghe động tĩnh ngoài cửa, cúi đầu hôn cô một cái, đi ra ngoài, còn nhân tiện đưa chậu rửa mặt cho cô.

Tần Đường gần như là giậtlấy, "phanh" đóng cửa lại.

..............

Tưởng Xuyên quay trở lạitrước bệ rửa mặt, tiếp tục giặt tấm ra giường.

Tần Đường tắm thật lâu xong mới đi ra, đầu tóc vẫn lộ vẻ ướt át, cả người mềm mại đi vài phần, Tưởng Xuyên giữ cô lại, cúi đầu kề sát bên tai cô, giọng ám muội: "Tối nay đến phòng anh nhé?"

Tần Đường: “không đi!"

anh cũng không phát cáu, giọng nói nhỏ hơn: “Vậy để cửa cho anh."

Tần Đường đẩy anh ra, vội vàng rời đi.

Ban đêm, Tần Đường đóng cửa nẻo chắc chắn, tóc khô một nửa, liền cuộn mình tiến vào trong chăn mỏng.

Đầu óc giữ nguyên được nửa phần tỉnh táo.

Đợi lâu thật lâu, không có âm thanh gì.

Tối qua quá mệt nhọc, hiện tại nằm trên giường dần dần có chút mệt mỏi rã rời,, đầu vùivào trong gối, kéo chăn lên và ngủ thiếp đi

........

Lúc Tưởng Xuyên ra cửa, tình cờ gặp Lộ Toa đứng ở hành lang.

Lộ Toa khẽ liếc anh, ngón tay cầm theo điếu thuốc, gõ nhè nhè, " Ra ngoài sao?"

Tưởng Xuyên: “Ừ."

" Tìm Tần Đường à?"

Tưởng Xuyên chậm rãi nhìn cô ta, " không cần thiết phải báo cáo với cô cái này."

Lộ Toa cắn môi dưới, có chút khó chịu đưa điếu thuốc lên miệng, cười lạnh một tiếng: “Hồi tối, người trong phòng tắm còn có anh nữa đúng không."

Giờ thì Tưởng Xuyên cũng không chối," Ừ."

Lộ Toa đờ ngườimột lát, đáy mắt hiện lên sương mù, " anh Tưởng, chúng ta thật sự không có khả năng sao?"

Tưởng Xuyên cảm thấy có chút tức cười, nhìn cô ta: “ Tôi vẫn còn là Tưởng Xuyên ngày trước, khôngtiền, quyền lực cũng không, lúc trước cô cảm thấy ở chung với tôi là quá đáng thương cho bản thân cô, bây giờ thậm chí còn tệ hơn; Người đàn ông hiện tại của cô hẳn là có thể cho cô cái cô cần, tôi thìkhông thể, đừng lãng phí thời gian cùng tôi nữa."

nói xong lời này, anh quay người bước đi.

.....

Tưởng Xuyên biết Tần Đường sẽ không để cửa lại cho anh, lách đến sau bờ tường, nhìn chăm chú ánh đèn hắt ra nơi cửa sổ.

Đêm yên tĩnh, gió nhè nhẹ.

Người sống ở lầu dưới là Tiểu Bạch, đèn trong phòng đã tắt từ lâu.

Tưởng Xuyên liếc mắt nhìn bệ cửa sổ lầu một, đi tới, với tay lên bệ cửa sổ, nhanh nhẹn trèo lên, thân hình to lớn linh hoạt nhảy lên, tới mép cửa sổ lầu hai, nhanh nhẹn leo lên, bàn tay cố gắng kéo ra cửa sổ kính.

Sau vài giây, phát hiện ngay cả cửa sổ Tần Đường cũng khóa cmn rồi.

Tưởng Xuyên đứng ngoài cửa sổ, sắc mặt đen tối, nhìn chăm chú Tần Đường cuộn mình thành con tôm nhỏ trên giường, cô nàng kia lộ ra nửa gương mặt trắng nõn, không hề động đậy, có vẻ đã ngủ.

Ngẫm nghĩ, Tưởng Xuyên lấy điện thoại di động ra gọi cho cô.

Tần Đường ngủ không sâu, chuông điện thoại kêu một tiếng liền bừng tỉnh.

Mới vừa chạm đến điện thoại, đã nghe thấy tiếng gõ vang lên cửa sổ, cô sợ hết hồn, cho là có trộm, vừa ngẩng đầu liền thấy một bóng người quen thuộc đứng ngoài cửa sổ, thân hình hơi cúi xuống, để cô nhìn rõ mặt anh.

Tần Đường bị dọa thật luôn, vội vàng xuống giường, chạy đến trước cửa sổ, Tưởng Xuyên hơi ngồi xổm xuống, thấp giọng nói : “Mở cửa."

Tần Đường: “..."

Cửa sổ mở ra, Tưởng Xuyên lập tức nhảy vào trong.

Tần Đường đập vào ngực anh, vừa nóng vừa tức: “anh muốn chết hả, may mà đây là lầu hai thôi đấy."

Tưởng Xuyên phớt lờ, phủi bụi trên trên tay xuống, cười nhẹ: “không việc gì, lầu mười hai cũng từng trèo qua."

Lúc ấy làm nằm vùng, anh ẩn nấp trong nhà Triệu Kiền Hòa, Khương Khôn đột nhiên dẫn người đến nhà Triệu Kiền Hòa, khi đó bọn hắn đã dấy lên nghi ngờ anh, anh không có chỗ nào có thể ẩn nấp, từ cửa sổ lầu mười hai bám ống nước leo đi xuống, núp dưới tán trú mưa lầu chín, không có bất cứ biện pháp an toàn nào.

Tần Đường hướng mắt nhìn dưới lầu, may mà không cao mấy.

cô đóng cửa sổ lại, vẫn không cho anh sắc mặt hòa nhã..

Tưởng Xuyên kéo người vào trong lòng, vò vò tóc cô, "Chưa sấy tóc sao?"

Tức giận trong lòng cô gần như đã tiêu tan, lắc đầu: “Chưa."

" Lộ Toa có liên quan với vụ án, cô ta chủ động tìm đến, đây là điểm manh mối, anh không thể đuổi người đi."

Tưởng Xuyên ghìm cô trong ngực, bỗng nhiên thấp giọng nói rõ nguyên nhân.

Tần Đường úp mặt vào ngực anh không nhúc nhích, anh khẽ vuốt ve đầu cô: “Còn giận sao?"

"Giận."

"Giận cái gì nữa?"

"anh để cho cô ta ở phòng trước đây em ở, nếu em không tới, anh vĩnh viễn không nói với em phải không ?"

Tưởng Xuyên cười ra tiếng: “không đâu, đợi vụ án kết thúc, anh sẽ nói rõ với em thôi."

anh nhớ tới hiện trường tai nạn kia, chậm rãi thu lại nét mặt, giọng nói trầm lại," Còn có một số chuyện, giải thích với em cũng nhắn nhủ em một chuyện."

Tần Đường từ trong ngực anh ngẩng đầu lên, ánh mắt như được thắp sáng: “Chuyện gì ạ? "

Tưởng Xuyên im lặng, nắm lấy cằm cô, ngón cái miết nhẹ nhè trên mặt cô, Tần Đường vòng tay ôm ấy cổ anh, ngửa mặt, gần ngay trước mắt.

Tưởng Xuyên cúi đầu, hôn lên miệng cô, cánh tay hơi dùng sức, ôm lấy người nâng mông cô lên, vừa hôn vừa đi về phía giường, rất nhanh, Tần Đường bị áp ở trên giường.

" Mệt không ?"

anh vuốt ve khuôn mặt cô, khàn giọng hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.