Ánh Dương Ấm Áp

Chương 83: Chương 83: Ngoại truyện Đào ảnh đế tập 2




Qua ngày thứ ba, ảnh chụp cơ bụng của Đào Tinh Lai đã chỉnh sửa xong.

anh Cường chọn chín tấm, “đã gửi qua wechat cho cậu rồi, cậu tự chọn ra 3 tấm rồi đúng tám giờ đăng weibo đi.”

Đào Tinh Lai xem từng tấm một, “Tiểu Cường, sao ảnh chụp này có điểm là lạ.”

Cậu chỉ vào màn hình, “Khe mông của tôi lộ ra hết rồi này, không phải tôi vẫn mặc quần sao?”

anh Cường trả lời gọn gàng dứt khoát: “Lộ mông, như vậy càng đáng xem.”

“Đáng xem cái đầu anh.” Đào Tinh Lai phiền lòng gần chết, “Vậy chẳng phải anh đã hủy đi cuộc sống của tôi rồi à? trên tôi có mẹ già, dưới có chị, bị người quen nhìn thấy, họ sẽ đánh tôi đấy.”

anh Cường hứ một tiếng, ghét bỏ mà đả kích cậu, “Nếu như cậu cứ tiếp tục không nhận được phim thìtôi sẽ thật sự đánh cậu. Hơn nữa cậu còn phải nuôi sống gia đình, hi sinh một tẹo da thịt thì có đáng gì đâu.”

“anh là người xấu, nhìn là biết từ nhỏ không chịu học tập tốt.” Đào Tinh Lai xem mấy tấm ảnh gai mắt này lại một lần nữa, cậu nói: “Đăng lên weibo chắc chắn sẽ bị cư dân mạng nhìn chằm chằm vào đó.”

“Nhìn chằm chằm cậu làm gì?”

“Bởi vì tôi rất đẹp trai chứ sao.” Đào Tinh Lai suy nghĩ một chút, “Tạo hình của tôi ấy à, chẳng phải trông rất dâm đãng hay sao?”

anh Cường sắp phát điên rồi, “Còn chưa bảo cậu lộ thêm vài chỗ! Cậu đẹp giống như tiên vậy đó! Nhớ kỹ cho tôi, đúng tám giờ đăng weibo, công ty đã ấn định thời gian mua top search cả rồi.”

Đào Tinh Lai nửa muốn nửa không, cậu suy nghĩ không biết có nên dùng những hình vẽ xinh đẹp che chắn bớt hay không.

Khe mông nhất định là không thể để lộ ra được đâu, đây không phải là đùa giỡn lưu manh trắng trợn hay sao.

Điện thoại anh Cường vang lên, là giám đốc gọi.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, “Dạ? Từ tổng, ngài có dặn dò gì ạ?”

Nghe điện thoại một lát, mắt anh Cường trợn to còn hơn mắt bò, “Cái gì? Quảng cáo IS? Tôi biết rồi, tôi biết rồi, được được được, nhất định sẽ tới đúng giờ.”

Đào Tinh Lai nói thầm: “Vội vàng hấp tấp cái gì, chẳng quen tí nào cả, thả trâu xếp hàng trong nhà, nhiều lắm là xếp được năm con.”

anh Cường cúp điện thoại, kích động ôm lấy Đào Tinh Lai, “Tiểu Đào! Quảng cáo tìm tới cửa!”

Đào Tinh Lai nghe xong, “Ông trời của tôi ơi, tôi sắp nổi tiếng rồi!”

“Cái này...” anh Cường không đành lòng đả kích cậu, anh uyển chuyển nói: “Cũng có khả năng.”

“Quảng cáo gì thế?”

“IS, kính râm mới nhất quý này!” Bây giờ anh Cường vẫn chưa thể tin nổi, “Nhãn hiệu quốc tế đó, khônghiểu sao lại coi trọng cậu nữa?”

“Lời này của anh sai quá sai rồi đấy nhé.” Đào Tinh Lai không phục, “Từ nhỏ tôi đã dùng đồ của Adidas, tiếp nhận xu hướng quốc tế.”

anh Cường tỉnh táo lại, anh thấy lạ nói: “Hơn nữa bọn họ còn liên lạc với công ty trước, chỉ đích danh là muốn cậu.”

Kỳ thật Đào Tinh Lai không có quá nhiều hứng thú với quay quảng cáo, mục tiêu cuối cùng của cậu chính là ảnh đế.

“Biết thời gian quay là lúc nào chưa mà anh đã hồ đồ đồng ý, không chịu xem xét coi tôi có lịch trình gì khác hay không.”

anh Cường trả lời: “Từ giờ cho đến tết Đoan Ngọ cậu đều rảnh rỗi, tôi cũng không ngại xấu hổ nói cho cậu biết, nếu như ngày mai còn không có việc làm, tôi sẽ đi báo danh cho cậu.”

“Báo danh gì cơ?”

“Tết đoan ngọ, giải thi đấu thuyền rồng, chương trình “Đội thuyền của chú hai“.”

Đào Tinh Lai cực kỳ phấn khởi, “Tiểu Cường, anh tốt với tôi quá! Tôi cũng cho rằng như thế, tôi đặc biệt phù hợp làm vật biểu tượng của đội thuyền đấy!”

anh Cường: “???”

- -----

Thời gian quay quảng cáo IS là chiều thứ tư.

Tuy rằng đã sớm biết mình sẽ chụp hình phụ họa chung với mấy người mẫu nam khác, nhưng sau khi đến hiện trường, Đào Tinh Lai vẫn cảm thấy trong lòng không biết có mùi vị gì.

Bốn người mẫu nam còn lại đều là tóc vàng mắt xanh, xem như cũng đẹp trai, song quan trọng nhất là người nào cũng có cơ bụng tám múi!

Đào Tinh Lai cậu, tự nhận mình có khuôn mặt đẹp trai nhất, nhưng vẫn phải cúi đầu trước mớ cơ bụng.

Bởi vì cậu không có, đây không phải là sỉ nhục sự nam tính của cậu hay sao.

Do nhãn hiệu yêu cầu phải giữ bí mật về người đại diện phát ngôn sản phẩm mới đến giờ phút cuối cùng, cho nên trước thời gian chụp, bọn họ đều ký cam kết giữ bí mật, mặt mày người phát ngôn chính vẫn luôn được giữ đến khi bắt đầu quay chụp.

Theo yêu cầu Đào Tinh Lai phải cởi áo ra, trên người chỉ mặc chiếc quần Jean cạp trễ rộng thùng thình, lộ ra một phần tư quần lót.

Đầu tiên là chụp ảnh nhóm người mẫu nam trước.

Chỗ đứng, ánh sáng, gốc độ điều chỉnh tinh vi.

“Đào Tinh Lai, cậu đứng lùi về phía sau một tý, đừng che phần eo của Tony.”

“Cậu lùi về sau thêm chút nữa, đừng che chân của Tom.”

“Cậu đứng nghiêng đi, đúng, quay mặt sang chỗ khác, tôi không muốn chụp mặt của cậu.”

Bởi vì cậu không có cơ bụng nên bị người ta hắt hủi.

Thế giới chỉ nhìn đến thịt, Đào Tinh Lai sâu sắc tuyệt vọng.

Lúc nghĩ ngơi, cậu phàn nàn với anh Cường, “Sớm biết sẽ thế này, bọn họ trực tiếp đi tìm một người mẫu nam là được rồi, tìm tôi làm quái gì? Người đẹp trai như tôi nhất định phải bị kỳ thị như vậy sao?”

anh Cường: “Ơ hay, điều tôi phiền nhất chính là một khi nói đến bất cứ cái gì, cậu đều phải nói một câu tự khen chính mình. Đây là một nhãn hiệu lớn đó biết chưa, cơ hội ngàn năm mới có. Ai bảo cậu khôngchịu rèn luyện, đến khi có việc dùng đến cơ bắp thì ngồi đó mà oán hận.”

Đào Tinh Lai có nỗi buồn riêng, “Là bọn họ coi thường người khác, không cho tôi lộ mặt, không cho tôi thể hiện, tôi không có cơ bụng nhưng cơ ngực của tôi đẹp lắm mà, tâm tính thiện lương mệt mỏi quá.”

Câu chuyện nói đến đây.

Truyền tới một tiếng cười nhẹ.

Là giọng nữ.

Đào Tinh Lai cảnh giác quay đầu lại, “Ai đó?”

Miệng anh Cường há to nhìn người trước mắt, đây không phải là Kiều Thù à!

Kiều Thù đứng cách hai người khoảng 2m, hai tay lười biếng khoanh trước ngực, trên người mặc váy trắng bó sát, kiểu dáng đơn giản càng làm cô bộc lộ khí chất.

cô cười như không cười nhìn Đào Tinh Lai.

Đào Tinh Lai nhìn thấy người quen cũ, cậu đặc biệt cởi mở, “Ơ, gặp lại cô rồi, cô đến đây trang điểm à? Hôm nay không tham gia chương trình cosplay ngôi sao nữa hả?”

Ngược lại Lý Tiểu Cường hít sâu một hơi.

Kiều Thù cười càng tươi, “Đúng thế, tới giúp anh hóa trang, quy tắc cũ được không?”

Đào Tinh Lai không muốn chịu tổn thương thêm nữa, cậu lên tiếng đồng ý ngay, “Quá được luôn ấy chứ.”

Cậu thành thạo vén áo lên.

Mẹ nó, Lý Tiểu Cường hít thở không thông, thằng nhóc này dám giở trò lưu manh với ảnh hậu hả?

Nhưng mà...

Kiều Thù vô cùng quen thuộc đi tới, lấy bút kẻ mày đã chuẩn bị sẵn ra.

Đào Tinh Lai hơi ưỡn mông về phía trước, phần bụng đẩy lên, giống như khai pháo.

“Lần trước quên nói với cô, chắc cô tốt nghiệp từ viện thẩm mỹ trung ương hả, vẽ ruộng lúa nước đẹp kinh khủng.”

Kiều Thù phát ra tiếng cười êm tai, tựa như trân châu rơi vào khay ngọc, “Thế à? Nếu thích thì sau này tôi sẽ thường xuyên vẽ cho anh.”

“Vậy thì không cần, do thời gian nghỉ ngơi dạo trước ăn hơi nhiều canh ngỗng hầm, chỉ cần cho tôi nửa tháng, tôi sẽ bắt đám ngỗng này nôn cơ bụng của tôi ra.”

Kiều Thù cười đến tay run run, cô ngửa đầu nhìn cậu, từ tốn phát biểu, “Chơi với cậu thật vui.”

Lý Tiểu Cường ở bên cạnh, gần như đã hóa đá.

Hai người này cấu kết với nhau từ lúc nào?!

Đào Tinh Lai: “Lần trước tham gia cosplay ngôi sao, cô được hạng mấy?”

Kiều Thù nghịch ngợm nhướng mày, không trả lời.

Lý Tiểu Cường không nhìn nổi nữa, anh hung hăng véo Đào Tinh Lai một cái rồi nhỏ giọng thì thầm: “Có phải cậu chán sống rồi không hả? Biết cô ấy là ai hay không! Kiều Thù Kiều Thù Kiều Thù đấy!”

Đào Tinh Lai ghét bỏ nghiêng mặt đi, “Tiểu Cường, hồi trưa anh lại ăn tỏi.”

Kiều Thù vẽ cơ bụng xong thì đi mất.

Thời gian chụp ảnh tiếp tục tiến hành.

Đào Tinh Lai và bốn người mẫu nam kia cởi áo đứng chung với nhau, chờ người phát ngôn xuất hiện.

Bỗng nhiên trợ lý từ đâu chạy tới, “Tiểu Đào, lát nữa anh sẽ chụp ảnh chung với người phát ngôn, nghe nói là để làm áp-phích đấy, nghiêm túc một chút nha.”

Đào Tinh Lai buồn bực, “Tôi à?”

Trước cửa phòng chụp ảnh, một đám người xôn xao, người phát ngôn xuất hiện!

Đào Tinh Lai rướn cổ, suýt chút nữa thì há hốc mồm.

“Kiều Thù thật?” Vậy cũng tốt, gọi thêm cô thợ trang điểm tham gia chương trình cosplay ngôi sao kia tới nữa thì có thể tiến hành nhận người thân rồi.

Nhưng mà, cái vày này, tạo hình này, giống y hệt cô thợ trang điểm lúc nãy.

Đào Tinh Lai chớp chớp mắt, “Ông trời của tôi ơi, không thể nào.”

Kiều Thù đi đến trước mặt cậu, thái độ vô cùng bình tĩnh, “Trở mặt hả?”

Đào Tinh Lai chớp chớp mắt.

Cậu rất cao, Kiều Thù hơi ngửa đầu lên mới đối mắt được với cậu, sau đó cô cong môi ----

“Ngoài ý muốn hay không? Sợ hay không sợ? Vui hay không vui?”

Đào Tinh Lai nhìn cô đầy quái dị, “Có chuyện gì xảy ra với cô thế hả? Chẳng câu nào là nói thật hết, có phải cô có sở thích đặc biệt là sắm vai nhân vật hay không?”

Kiều Thù nhíu mày, nhàn nhạ ra lệnh, “Chụp đi.”

“Chị Kiều, trước khi bắt đầu, tay của chị hãy khoát lên vai mẫu nam.” Nhiếp ảnh gia Chít Chít nhiệt tình chỉ đạo.

Kiều Thù lại trực tiếp đưa tay đến phía dưới Đào Tinh Lai, sờ lên eo cậu.

Đào Tinh Lai giật bắn người.

Ngón tay Kiều Thù nhẹ nhàng cong lại, dùng sức nhéo nhéo eo cậu, “Hồi hộp à? Nổi da gà hết cả rồi.”

Đào Tinh Lai chỉ cảm thấy người cô thơm quá.

Chủ đề chụp ảnh lần này là thiên nhiên, vì thế Kiều Thù ăn mặc hết sức mát mẻ.

Đào Tinh Lai để trần thân trên, hai người nhanh chóng nhập vai.

Kiều Thù kề sát vào Đào Tinh Lai, mặt đối mặt,

“Tách tách.”

“Tách tách.”

Đào Tinh Lai ôm lấy Kiều Thù từ phía sau.

“Tách tách.”

“Tách tách.”

Lòng bàn tay Kiều Thù, đột nhiên sờ lên ngực Đào Tinh Lai.

Đào Tinh Lai ngây người, “Tôi, chúng ta phải làm động tác này sao?”

Kiều Thù gật đầu, “Ừ.”

Lúc cô làm việc, cả người toát lên vẻ nghiêm túc chuyên nghiệp, vô cùng chính đáng.

Bàn tay trên người cậu không ngừng biến hóa gốc độ, cố gắng tìm kiếm vị trí chính xác nhất để tạo góc chụp đẹp.

Tay Kiều Thù rất mềm, lòng bàn tay cũng vô cùng ấm áp, cơ ngực của Đào Tinh Lai bị cô sờ soạng mấy lần.

Cuối cùng, bàn tay Kiều Thù đặt vào vị trí trái tim cậu.

Tim đập kịch liệt.

Kiều Thù nhướng mi, “anh nóng hả?”

Trán Đào Tinh Lai toát mồ hôi, cậu lắc đầu, “không, không nóng. Chỉ là quá trình trao đổi chất tương đối nhanh mà thôi.”

Kiều Thù: “Nếu tay tôi đặt ở đây thì hiệu quả chụp sẽ rất kém, anh mang kính râm, tay tôi sẽ từ từ di chuyển lên trên, sau đó kéo nó xuống, treo trên đầu ngón tay.”

Đào Tinh Lai không thể không bội phục, ảnh hậu chính là ảnh hậu, vô cùng chuyên nghiệp.

Tay Kiều Thù bắt đầu đi dọc theo cơ ngực cậu, một đường lên trên, qua xương quai xanh, yết hầu, nhẹnhàng trêu, chậm rãi di chuyển.

Cuối cùng ngón trỏ xẹt qua cằm của cậu, mấy chân râu không dễ nhìn ra, hơi cọ vào tay.

Đào Tinh Lai hít thở hơi loạn, vừa hổn hển vừa có chút ồ ồ.

Đột nhiên Kiều Thù kề sát vào, mượn góc khuất xoa xoa một chút.

sự đụng chạm như có như không, tựa như một sợi lông mềm mại phe phẩy trong tim.

Đào Tinh Lai bối rối.

Kiều Thù cong môi, lời nói mang theo thâm ý, nhỏ giọng thì thầm bên tai cậu, “Cảm xúc không tệ nhỉ.”

Tựa như thêm than vào lò lửa, mặt Đào Tinh Lai “Tách” một cái, bỗng nóng như lửa.

Nhiếp ảnh gia dùng tay ra hiệu, “Cực kỳ đẹp mắt! Mọi người nghỉ ngơi một lát rồi chụp nhóm kế tiếp.”

Mãi cho đến khi lắc vòng eo mềm đi xa, Đào Tinh Lai mới ý thức được.

Hình như cậu bị đùa giỡn.

Thời gian chụp ảnh kết thúc thì đã gần mười giờ tối.

Kiều Thù bị mọi người vây quanh, thậm chí chưa kịp nói một câu với Đào Tinh Lai.

Lý Tiểu Cường đã tan làm về nhà đánh một giấc, dù sao Đào Tinh Lai cũng chưa nổi tiếng, công ty chưa cho cậu đãi ngộ đưa đón đặc biệt.

Cậu vừa huýt sáo vừa đi đến bãi đỗ lấy xe.

Bãi đỗ xe rất yên tĩnh, vừa đi đến bên cạnh cửa xe, đột nhiên vang lên một giọng nói, “Hù!”

Đào Tinh Lai sợ đến mức ôm chặt ngực mình, “Ai vậy hả?”

Kiều Thù ló đầu ra khỏi đuôi xe, “Ngoài ý muốn hay không? Sợ hay không sợ? Vui hay không vui?”

Đào Tinh Lai, “Ông trời của tôi ơi! Ảnh hậu, tính trẻ con của cô chưa dứt, thích chơi trò mèo trốn tìm hả?”

Kiều Thù cười nhạo tư thế của cậu, “anh làm gì thế? Ôm ngực chi vậy?”

“Vừa mới bị cô dọa ra tâm lý oán hận chứ gì.” Đào Tinh Lai cảm thấy hơi thẹn thùng, “Đúng rồi, sao côlại ở đây?” Đám vệ sĩ của cô đâu?”

Kiều Thù nghiêng đầu cười nói: “Tan việc rồi. anh dẫn tôi đi ăn gì đi, tôi đói bụng.”

cô làm như mình và cậu đã quen thuộc với nhau từ lâu, cực kỳ tự nhiên mở cửa ngồi lên xe.

Đầu Đào Tinh Lai hơi choáng váng, “cô là ảnh hậu đấy!”

“Tôi muốn uống trà sữa, còn muốn ăn thịt sườn chiên nữa.”

“...”

Đào Tinh Lai chẳng còn cách nào nên đành chở cô đi.

Xe Jeep chạy thẳng đến chợ trung tâm.

Kiều Thù nhíu máy, “Tôi không thể đi đến nơi có nhiều người.”

Đào Tinh Lai tấp xe vào lề, “Tôi biết, cô là ảnh hậu mà, tôi đi mua cho cô.”

Dù sao cậu cũng không nổi tiếng.

Kiều Thù nhìn theo bóng lưng cậu, từng bước dần dần tiến vào khu phố bán đồ ăn khuya, tiếng động trên đường phố quá lớn, khói lửa ngập tràn, hai tay Đào Tinh Lai chống nạnh, nhìn tư thế, hình như là đang kỳ kèo mặc cả với ông chủ.

Kiều Thù nhìn qua cửa sổ xe, ánh sáng phản chiếu đều ngưng tụ trên khóe môi cong cong của cô.

Cảnh đẹp nhất trên nhân gian, chính là cảnh khói lửa thế này.

Đào Tinh Lai xách một túi to trở về.

“Trà sữa, thịt xiên nướng, đùi gà, thịt sườn.” Đào Tinh Lai nói: “Mau ăn đi, ăn xong tôi đưa cô về nhà.”

Kiều Thù không lên tiếng.

Đào Tinh Lai bỗng hỏi: “Đúng rồi, tại sao lần đầu gặp cô đã gạt tôi?”

“Là do anh tự nhận sai mà.” Kiều Thù từ tốn uống trà sữa, “anh có phải là người trong nghề hay khôngthế?”

“thì do tôi chưa từng hợp tác với cô mà.” Đào Tinh Lai đáp: “Tầng trên cùng một phòng diễn ra buổi tuyên truyền, một phòng quay game show, tôi cứ tưởng cô chạy đến bên này.”

Cậu lải nhải không ngừng, đột nhiên miệng bị nhét vào thứ gì đó.

Kiều Thù duỗi cánh tay thon, đưa trà sữa đến bên khóe môi cậu, ống hút vừa vặn đi vào miệng.

Đào Tinh Lai hút vào một hơi, rột rột, rột rột, uống vào một ngụm trà sữa lớn.

Kiều Thù hỏi qua loa, “Uống ngon không?”

Đào Tinh Lai ực ực nuốt vào bụng.

Bây giờ cậu mới phát hiện ra, trà sữa này Kiều Thù mới vừa uống qua, bọn họ đã hôn môi gián tiếp mất rồi!

Tâm tư ảnh hậu, thật là khó đoán quá đi.

Đào Tinh Lai nói sang chuyện khác, cậu ngượng ngùng ho khan 2 tiếng, “Tôi quên mất, còn chưa kịp đăng ảnh lên weibo.”

Người đại diện giao cho cậu một nhiệm vụ lưu manh.

Kiều Thù nghiêng đầu, ánh mắt hướng về màn hình điện thoại của cậu, vừa liếc mắt đã nhìn thấy khe mông lộ ra ngoài.

cô nhíu mày, vô thức vươn tay, ngón trỏ đánh trúng điện thoại, điện thoại Đào Tinh Lai bị đánh văng xuống sàn xe.

“cô làm gì thế?!” Đào Tinh Lai quát to.

Giọng Kiều Thù nhàn nhạt, “anh muốn nổi tiếng?”

“nói nhảm.” Đào Tinh Lai xoay người nhặt điện thoại, “Con gái con lứa đừng có thô lỗ, nhất dương chỉ không có tác dụng gì đâu.”

Kiều Thù không nói chuyện.

Nhân lúc Đào Tinh Lai mở weibo, upload từng ảnh chụp lên, cô cũng lấy điện thoại ra.

Hai người chỉ tập trung vào điện thoại của mình.

Cuối cùng cũng xong, Đào Tinh Lai viết thêm caption vào, vừa chuẩn bị đăng lên.

Điện thoại đột nhiên có âm báo đến tới tấp, giống như trứng chạy bằng điện điên cuồng nhảy ra.

Loại tốc độ này, từ trước đến nay cậu chưa bao giờ nhìn thấy.

Mà Kiều Thù ở bên cạnh, vô cùng bình tĩnh gặm đùi gà.

Đào Tinh Lai run rẩy ấn mở bình luận. Hai mắt cậu trợn to ----

một phút trước, Kiều Thù like bức ảnh mặc áo lông thanh thuần ngắm tuyết rơi của cậu.

Hơn nữa còn để lại bình luận: “Người đẹp hơn cảnh.”

Weibo của Kiều Thù có tận hơn sáu ngàn vạn fans hâm mộ cuồng nhiệt, bài đăng của cô không nhiều lắm, ngay cả phim điện ảnh cũng hiếm khi tuyên truyền, cao ngạo lạnh lùng, xây dựng bức tường ngăn cách với thế giới.

Mập mờ chủ động như vậy, khiến cho fans hâm mộ cô đều bùng nổ.

Dung lượng pin trong điện thoại của cậu bỗng chốc chỉ còn lại 20%.

Cậu há to mồm, “cô cô cô, cô muốn làm gì?”

Kiều Thù cũng không biết mình muốn làm gì.

Chẳng qua khi nhìn thấy cậu muốn đăng ảnh lộ khe mông lên cho công chúng ngắm, trong lòng cô có một ngọn lửa xông ra.

cô tiếp tục gặm đùi gà rồi đáp nhẹ tênh: “Chẳng phải anh muốn nổi tiếng à?”

Đào Tinh Lai: “...” Cậu đã sớm nghe người ta nói, ảnh hậu Kiều hành động khó hiểu, thật sự là trăm nghe không bằng một thấy.

Đột nhiên Kiều Thù bỏ đùi gà xuống, bình tĩnh hỏi cậu: “anh không cảm thấy tôi đặc biệt lắm sao?”

Đào Tinh Lai vẫn còn trong cõi mộng, “Đặc biệt cái gì?”

Kiều Thù hơi nhíu mày, khoảnh khắc xúc động chớp nhoáng này, trực tiếp tuôn trào trong lòng.

cô quay đầu nhìn thẳng vào cậu, cười như không cười, nửa thật nửa giả.

cô khẽ nói: “Đặc biệt thích anh đó.”

Trong nội tâm Đào Tinh Lai, sấm chớp nổ vang trời.

Từ đáy lòng cậu truyền tới một câu độc thoại ----

“I”m fine, how are you? Bây giờ không phải đang mùa hè à? Sao lại có nhiều đóa hoa đào nở rộ thế này?!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.