Ảnh Hậu Toàn Năng Sủng Chồng Ngốc

Chương 26: Chương 26




“Sở tiên sinh không nói lời nào coi như đồng ý nha?” Sắc mặt người đàn ông lúc đỏ lúc trắng, làm cho Tử Y có cảm giác thỏa mãn khi chọc ghẹo người khác.

Sở Ngao Dư nhìn Tử Y cũng nhìn thật kỹ biểu cảm trên khuôn mặt ấy, xác định trong mắt cô không có một chút chán ghét cùng bài xích nào, hoặc có một chút cảm xúc xâu nào đó, liền khẩn trương giải thích: “Tôi thực sự không muốn gì cả, em không cần suy nghĩ nhiều như vậy, được không?”

Giọng nói của Sở Ngạo Dư nhẹ nhàng và ôn nhu, anh cũng đưa chính mình vào vị trí hèn mọn trước mặt cô, bởi vì mỗi lời nói hoặc cử chỉ của cô đều ảnh hưởng đến anh, huống chi chỉ là câu trêu đùa.

Nháy mắt Tử Y yên lặng, tâm tình lúc này khó thể diễn tả bằng lời, vốn là một thiên chi kiêu tử mà trước mặt cô lại thu liễm lại, đối xử với cô một cách cẩn thận, tình nghĩa, có lẽ tình cảm còn sâu nặng hơn cô nghĩ nhiều.

“Được. tôi cũng không nghĩ nhiều gì.” Tử Y không có tâm tình trêu đùa không phải vì không thú vị mà do cô cảm thấy đùa hơi quá cô thành nhân vật ác, khi mình vui nhưng lại mang thống khổ về cho người khác, tuy rằng cảm giác của anh không thống khổ nhưng cái dáng vẻ đem cử chỉ lời nói của cô đều khiến anh thận trọng thì thật làm cho người ta cảm giác ấm áp và động lòng.

Sở Ngao Dư nghe thế, rõ ràng thở nhẹ ra, chỉ cần Tử Y không tức giận là anh yên tâm rồi.

Mà lúc này, nhân viên đang châm trà, sau đó món ăn được mang lên đầy một bàn, nhiêu đây đủ cho bảy tám người ăn.

Hai người bắt đầu dùng cơm, Sở Ngao Dư do dự một chút vẫn cầm đũa gắp đồ ăn cho cô, xong lại thấp thỏm lo sợ “Em không ngại chứ?”

Không lập tức trả lời, ăn thêm vài miếng rồi mới bất đắc dĩ trả lời: “Anh không cần lo lắng dữ vậy, cứ thoải mái là được rồi.” Thái độ cẩn thận của anh làm cho cô có cảm giác mình là Thái hậu nương nương vậy, mà anh là một tiểu thái giám đáng thương đang hầu hai Thái hậu, không lúc nào không cẩn thận cả.

Sở Ngao Dư mím môi, bàn tay hạ xuống nắm lại, anh rất khẩn trương nhưng trước mặt Tử Y anh không thể nào bình tĩnh được, mỗi cái đều để tâm, Tử Y của anh tốt như vậy tất nhiên phải có thứ tốt nhất, làm sao anh không cẩn thận cho được.

“Em… Em không thích?” Sở Ngao Dư khàn giọng hỏi, Tử Y nhìn có chút đễ thương muốn xoa đầu anh nghê.

“Ha ha ha… Sở tiên sinh à, tôi có thể kêu tên anh không? Xưng hô như thế này có hơi khách sáo?” Tính cách của cô thuộc dạng thích sao làm thế, có chút bất cần đời, có thể lạnh lùng cùng cố chấp, có thể trước mặt anh là người xa lại nhưng sau khi quen thân rồi thì sẽ khắc cốt ghi tâm, tâm tư của cô thay đổi liên tục làm cho người ta không thể nắm bắt được.

Sở Ngao Dư ngẩn người nhưng sau đó đỏ mặt, lộ vẻ vui sướng nói: “Đương nhiên có thể, vậy... tôi cũng có thể gọi tên của cô?” Sở Ngao Dư nhìn cô chờ mong, tuy không lộ rõ tâm tư nhưng trong lòng lại rất cao hứng.

“Đương nhiên.” Tử Y cười nói.

Thay đổi xưng hô làm không khí giữa hai người thay đổi rất nhiều, hương vị đồ ăn ngon làm cho Tử Y ăn rất ngon, nhìn cô như vậy làm cho Sở Ngao Dư có tâm tình ăn thêm nửa chén cơm, phải biết thân thể anh ngày thường không ăn uống gì, nhưng hôm nay có Tử Y ăn cùng cho anh cảm thấy dù ăn bánh bao với dưa muối cũng như ăn sơn hào hải vị vậy.

Thời gian chầm chậm trôi qua, động tác ăn của anh càng ngày càng chậm, trong lòng anh chỉ muốn ngừng lại vào giờ phút này, thật sự hi vọng bữa cơm này ăn mãi không kết thúc để anh có thể bên cạnh Tử Y như lúc này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.