Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Chương 51: Chương 51




“Tạch” một cái, chiếc nút bật tự động nẩy lên, cả đoạn băng ghi âm đến đó thì kết thúc.

Nhưng Phương Thần dường như bị đóng định ngay tại chỗ, cô ngồi yên không nhúc nh

… Biến mất thực sự?

Cô không hiểu, như thế có nghĩa là gì?

Cũng giống như việc cô không hiểu vì sao, trái tim mình như trống nện, từng tiếng từng tiếng vang lên rất nặng nề, nó đập rất mạnh, dòng máu trong cơ thể như ngưng đọng, ngay cả tư duy cũng vậy, vì thế cô mới không thể nào suy nghĩ như bình thường được.

Hình như phải một lúc lâu sau đó cô mới nhớ đến người đối diện trước mặt mình.

Cô mơ màng ngẩng đầu lên nhìn hắn ta, đôi mày vẫn nhíu chặt lại mà không biết, cô chỉ thấy mình hỏi bằng một giọng rất trầm: “Như vậy có nghĩa là gì?”.

“Cô nghĩ như thế nào?”, Jonathan hỏi lại với giọng bình thản.

Cô ngây người ra một lúc, rồi bỗng nhiên cất cao giọng: “Hãy nói cho tôi biết, điều đó có nghĩa là gì?”.

Chưa từng bị người khác cao giọng nói như thế, huống chi đối phương lại là một cô gái mà hắn luôn coi thường. Vì vậy, Jonathan cô nén vẻ không vui trong lòng, cười lạnh lùng đáp: “Đó là nội dung cuộc nói chuyện ghi lại được vào ngày 13 tháng 10 năm 2002. Ngày mất của Lucy là khi nào, tôi nghĩ cô sẽ rõ điều đó hơn

Dường như toàn thân bị một dòng điện cực mạnh xuyên qua, Phương Thần đứng bật dậy, khuôn mặt xinh đẹp thoắt một cái như bị bao phủ bởi một lớp sương. Cô khẽ mấp máy môi, dường như định nói gì đó, nhưng cuối cùng thì nghiến chặt răng, quay đầu bỏ đi.

Jonathan cũng đứng lên và hỏi từ phía sau: “Cô không tin là Alex đã giết chị gái mình?”.

Những ngón tay thon mãnh vẫn chưa rời khỏi hẳn mép bàn, cả người Phương Thần sững lại.

Cô không biết, không biết là có nên tin hay không.

Nhưng…

Làm cho cô ta biến mất…

Giọng nói lạnh lùng ấy chứng tỏ người nói ra câu đó là một kẻ máu lạnh, dường như anh ta đã không hề ý thức được rằng, chỉ với mấy câu nhẹ nhàng như không ấy lại có thể dễ dàng làm thay đổi số phận của một con người.

Sự thật quá tàn khốc, thậm chí Phương Thần không muốn tin rằng, “cô ta” được nhắc đến trong điện thoại là Lục Tịch.

Nhưng, khi nghe băng ghi âm, trong lòng cô cũng đã lạnh dần từng khúc.

Đó chính là Hàn Duệ.

Cô có thể nghi ngờ bất cứ điều gì, nhưng không thể không thừa nhận rằng, với Hàn Duệ không có việc gì trên đời này là không thể làm được.

Thật lạ lùng, có những lúc ngay chính Phương Thần cũng khó có thể tin được, rõ rằng khoảng thời gian ở cùng nhau không lâu, nhưng dường như cô đã nhìn thấy rất rõ bản chất con người của người đàn ông ấy.

Vì thế cho nên cô mới cảm thấy lo sợ.

Trong giây phút này, cô không muốn nói thêm với Jonathan bất cứ một câu nào.

Vì thêm một từ nào cũng là sự khẳng định cho đáp án đã rất rõ trong lòng cô mà thôi.

“Rốt cuộc là cô không tin hay là không muốn chấp nhận sự thật đó?” Dường như Jonathan không có ý định bỏ qua cho cô nhẹ nhàng như vậy, mắt hẳn ta ánh lên sự thâm hiểm, nụ cười thoắt ẩn thoắt hiện trên môi: “Tôi biết cô đã từng ở bên Alex. Có phải cô không thể nào chấp nhận được việc hắn ta chính là hung thủ giết chết chị gái mình không?”.

Dường như có một cái gì đó chẹn lấy ngực, khiến cô thấy ngạt thở, Phương Thần phải bám vào cửa mới định thần được một chút và quay đầu lại.

Sắc mặt cô vẫn trắng bệch, dưới ánh đèn chùm hình hoa sen, bóng tối dưới đôi lông mày như càng sâu hơn. Và ánh mắt của cô thì dường như bị chìm trong bóng tối ấy, khiến cho Jonathan khó có thể đoán biết được tâm trạng đích thực của cô lúc này.

“Vì sao?”, Phương Thần định thần lại sao cú sốc và kinh ngạc này, cô hít một hơi thở thật sâu, giọng hơi run rẩy: “Vì sao anh ta lại làm như vậy? Chị Lục Tịch đã làm gì?”.

Jonathan đáp, cô kéo dài giọng khi trả lời: “Tôi không biết”.

“Không thể như thế được”, cô mím chặt môi.

“Đó là sự thật một trăm phần trăm. Chuyện của Alex không đến lượt tôi lo.” Giọng của Jonathan mang vẻ giễu cợt, dừng một lát, hắn ta đổi giọng, đôi con ngươi cũng đảo theo, “Tiếp sau đây cô định làm gì?”.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.