Anh Phát Bệnh Rồi Em Đến Đây

Chương 47: Chương 47: MẮC BỆNH SẠCH SẼ MÀ CÒN THÊM SOI MÓI.




Không những Lý Sâm mà ngay cả ông Đường còn tự nhận không cách nào chịu nổi nhị thiếu gia họ Đường, hai người ‘sớm tối đối lập’, thật sự là ông không thể chịu đựng được cảm giác bị Đường Tố nhìn thấu. Lý Sâm cũng vậy, anh ta luôn cảm thấy mình như trần truồng khi đứng trước mặt Đường Tố, lõa thể trước mặt đàn bà anh ta còn thích, chứ trước mắt Đường Tố … thôi cho xin, anh ta không dám nhận. Thêm nữa, Lý Sâm cũng không chịu được chuyện thỉnh thoảng mở tủ lạnh, lò viba, hoặc một ngóc ngách nào đó bốc được vật kỳ quái, thí dụ như con mắt, lỗ tai … Lý Sâm tự nhận mình không có quả tim thép.

Vì vậy khi thấy Hứa Luật một thân mặc tạp dề từ trong nhà bếp đi ra mà không phải là một tên đàn ông to con … khiến Lý Sâm kinh sợ, phản ứng đầu tiên của anh không nghĩ Hứa Luật là phụ nữ mà nghĩ: đối phương đã từng qua Thái Lan chuyển giới.

Bây giờ, ba người ăn cơm cùng một bàn, Lý Sâm đã tự mình nghiệm chứng, đích thực Hứa Luật không phải là chuyển giới mà hàng thật trăm phần trăm, điều làm cho anh ta kinh ngạc hơn chính là …

“Nói vậy .. hai người ở với nhau hơn tháng rồi?”

Lý Sâm khẽ nhếch miệng, quãng thời gian này lọt vào tai anh ta khiến anh ta mụ mị hẳn. Không nghĩ tới đã hơn một tháng.

Hứa Luật gật gù … bản thân cô cũng thấy quá nhanh.

“Han … cậu ba hoa chích chòe quá đấy!”

Đường Tố không thể nào chịu nổi Lý Sâm lải nhải, vo ve bên tai như con ruồi không để anh yên, lại còn chướng mắt nữa.

“Xin lỗi!”, Lý Sâm cũng ý thức được mình thất lễ. Anh ta lập tức im bặt nhưng ánh mắt thi thoảng vẫn liếc Hứa Luật một cái, cũng không biết được lén lén lút lút nhìn con gái người ta như vậy là bất lịch sự đến mức nào.

Trái lại Hứa Luật rất bình tĩnh, có thể ở với Đường Tố lâu ngày sức đề kháng cũng mạnh dần, bị người ta nhòm ngó đến mức ấy mà ăn ăn uống uống như thường, chả xi nhê gì.

Đương nhiên, điểm khác biệt là cô luôn cảm giác Đường Tố là người đặc biệt, suy nghĩ khác người cũng là chuyện bình thường. Hứa Luật không hề biết rằng bản thân cô đã được phong tặng là ‘Người kỳ quái’ trong mắt Lý Sâm.

Sau khi ăn xong, Hứa Luật thấy Đường Tố hôm nay có khách nên bao thầu luôn chuyện rửa chén nhưng anh không chịu, anh nói rõ đã đặt ra giao ước là phải tuân theo, cho nên đây là nhiệm vụ của anh.

Mang bát dĩa đi rửa, còn Hứa Luật cắt trái cây cho hai người bọn họ, rồi quay qua cho mèo ăn. Xong xuôi đâu đó cô về phòng mình.

Lý Sâm ngoan ngoãn ngồi một bên nhìn hai người này ‘Sinh hoạt thường ngày’, thấy sao sao nhỉ … Rất hài hòa!

Hài hòa đến mức không chân thật!

“Nhị thiếu gia … cậu vừa rồi trong điện thoại có nói cậu muốn nghiên cứu … nghiên cứu ‘Hiện tượng phóng hormone nữ’ … chính là chỉ … cô ấy sao?”, anh đến gần thì thào hỏi.

Đường Tố ‘ừ’ một tiếng, cũng chẳng thèm liếc anh ta lấy một cái, chăm chú rửa chén dĩa. Rửa được một nửa, anh dường như nhớ ra gì đó, nhìn chăm chăm chiếc dĩa trên tay mấy giây, sau đó đem dĩa đặt qua một bên, tiếp tục rửa cái khác.

Lý Sâm thầm nghĩ Hứa Luật không thuộc dạng sắc nước hương trời, nhưng là một cô gái rất dễ nhìn, gương mặt khiến người đối diện cảm thấy thoải mái. Nhưng chỉ là một cô gái rất rất bình thường. Một cô gái rất bình thường mà có thể sống cùng với Đường Tố, hơn nữa sống chung còn rất hòa hợp.

Lý Sâm nghĩ mãi không ra: “Đường nhị … Hứa Luật có gì đặc biệt sao?”, anh ta khiêm tốn thỉnh giáo, e sợ mắt trần của mình không phát hiện thánh nhân.

Đường Tố nhìn chăm chú đôi đũa trong tay, suy nghĩ một chút, sau đó lại gác đôi đũa sang một bên.

“Trên người cô ấy có kích thích tố đặc biệt ảnh hưởng đến tôi.”

Đặc biệt ảnh hưởng đến tôi.

Lý Sâm rợn gáy … kiểu đặc biệt này quả thật rất đặc biệt á.

Á … chờ chút!

Lý Sâm nghĩ đến chuyện Đường Tố muốn đem Hứa Luật biến thành một máy nghiên cứu hiện tượng phát hormone nữ, mà Hứa Luật là người còn sống sờ sờ. Chuyện điên điên trong nghiên cứu của Đường Tố không phải anh ta không rõ.

“Nhị thiếu gia!”, Lý Sâm thều thào, “Cậu đừng làm loạn được không? Dù sao người ta cũng còn là một cô gái sống sờ sờ ở đó.”

Lý Sâm luôn cho rằng tư duy Đường Tố khác hẳn người thường, đến một ngày nào đó anh hứng chí chỉ vì cái nghiên cứu quỷ quái ấy mà đem Hứa Luật đi ‘giải phẫu’, chẳng phải quá tai hại ư?

Đường Tố liếc mắt đã nhìn thấu suy nghĩ của Lý Sâm: “Chuyện ấy không phải tôi chưa từng nghĩ đến … nhưng tôi cho rằng để Hứa Luật sống tốt hơn là chết rất nhiều.”

Thật sự đã từng cân nhắc chuyện mang con người ta đi giải phẫu rồi sao?

Lý Sâm nghẹn giọng, đây là trọng điểm ư? Có điều, suy nghĩ chín chắn một chút, đây là đầu tiên Đường Tố có cảm giác hứng thú với một người phụ nữ.

Lý Sâm đã từng nghĩ cuộc đời này Đường Tố sẽ giữ trung trinh đến trọn đời bởi vì anh đối xử ai cũng như ai. Bất luận là người nào dù nam hay nữ cách nhìn nhận của anh đều giống nhau. Chỉ có một điểm khác biệt duy nhất là có sự hiện diện của anh.

Bây giờ nhị thiếu gia nhà họ Đường lại hứng thú với một người phụ nữ mang tên Hứa Luật.

Lý Sâm chẳng muốn nói nhiều với Đường Tố, một người đàn ông thấy hứng thú với một người phụ nữ, kết quả sẽ thế nào? Nếu là người có tư duy bình thường thì dễ kết luận, còn Đường nhị thuộc về cấu tạo bất thường, không được suy nghĩ theo lối mòn, nên thôi kệ Đường Tố.

Lý Sâm quyết định, sau khi rời khỏi nhà Đường Tố, anh sẽ đi lùng sục tất cả các bệnh viện ở thành phố Tân, thành phố Tân không có thì qua các thành phố khác, chuyện Đường nhị đã ra lệnh, anh ta nhất định phải tuân theo.

Thế nhưng … tên người đàn ông này lại có hứng thú nghiên cứu từ chân người chết sao?

Nội chuyện này thôi cũng khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.

“Cậu cố gắng kiềm chế một chút, đừng dọa Hứa Luật sợ!”

Đường Tố cảm thấy câu nhắc nhở của Lý Sâm quá dư thừa: “Không có gì! Cô ấy cũng từng nói muốn giải phẫu tôi!”

Ngay lập tức lòng Lý Sâm ngổn ngang, không thốt nên lời, thì ra hai người này có sở thích đặc thù giống nhau.

Được bữa cơm lại thỏa mãn lòng hiếu kỳ, Lý Sâm chào tạm biệt, ra về. Trước khi đi, Đường Tố đưa cho anh ta bộ chén đũa.

“Làm gì?” Lý Sâm không hiểu đầu cua tai nheo, đang yên đang lành đưa chén đũa cho anh làm gì?

“Cái này cậu đã dùng qua.”

Sau khi nói xong, Đường Tố trực tiếp cửa đóng then cài, cảm giác trong phòng không còn tên ba hoa Lý Sâm thật thoải mái.

Lý Sâm đứng chết trân ngoài cửa, trên tay là bộ chén đũa, hiu quạnh trong gió, lòng dạ ngổn ngang.

Anh ta dùng qua thì sao chứ? Sẽ lây bệnh truyền nhiễm sao? Tên Đường Tố này mắc căn bệnh sạch sẽ quá độ rồi.

Chuyện Đường Tố mắc căn bệnh sạch sẽ ai ai cũng biết … nhưng Lý Sâm không biết, người đàn ông mang căn bệnh này còn thêm tính soi mói? Lỡ chẳng may Hứa Luật lấy chén đũa này ra dùng thì thế nào?!?

Lý Sâm uất hận, trong lòng âm thầm quyết định, sau này anh cứ ôm chén dĩa qua đây!

Cầm chén của nhà cậu, còn không cho tớ vào nhà hay sao!

Còn lâu!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.