Ánh Sao Ban Ngày

Chương 9: Chương 9: Bước vào thời kỳ băng giá




Khi còn trẻ, cảm thấy yêu là hạnh phúc, không có sự đáp lại cũng không quan trọng, chỉ thấy rằng bản thân vẫn chưa yêu hết mình. Hôn nhân lại cần một sự cân bằng, tức là cần có sự quan tâm lẫn nhau, lại e rằng vẽ hổ thành chó.

* * *

“Anh bảo em nói gì bây giờ? Trước đây, anh cũng đã biết, bất kể chuyện đúng sai, em cũng can tâm tình nguyện. Hai năm vừa rồi, tốt nghiệp, ở lại trường, kết hôn, một câu là diễn đạt xong. Bây giờ anh đã trở về, rất tốt, thật đấy! Em đã không nghĩ được rằng anh đi rồi sẽ có ngày anh về. Tương lai ư, tất cả những chuyện trong tương lai, em cũng chẳng biết nữa, có thể cũng sẽ giống như những ngày bình thường khác, cuộc sống cứ như vậy trôi đi thôi.” Thả Hỷ buồn bã, chậm rãi nói. Hoá ra, cuộc đời cô có thể nói gọn lại một cách dễ dàng như vậy.

“Anh ta thì sao?” Tần Mẫn Dữ hỏi khẽ.

“Ai cơ?”

“Cố Thả Hỷ, em đừng giả vờ ngốc nghếch nữa!”

Tần Mẫn Dữ đột nhiên quay người nhìn thẳng vào Thả Hỷ, nét mặt anh không để lộ cảm xúc, nhưng dường như đang nín thở lắng nghe câu trả lời của cô. Thả Hỷ cũng quay người sang phía anh, “Tần Mẫn Dữ, anh hỏi anh ta là muốn ám chỉ ai, chồng em á? Anh ta tên là Triệu Vĩ Hàng, là quan chức nhà nước, gia đình cũng không đến nỗi nào. Chúng em sống với nhau cũng ổn.”

“Chỉ có vậy thôi à?”

“Ừm.” Không phải Thả Hỷ không muốn nói về con người Triệu Vĩ Hàng, vì cô cũng chẳng nói được gì hơn. Cuộc sống hiện tại, chẳng có gì đáng nói cả. Cô không ấu trĩ tới nỗi giả bộ hạnh phúc để chọc tức Tần Mẫn Dữ, cũng có thể chưa chắc đã chọc tức được anh mà lại khiến mình trở nên buồn cười.

“Kết hôn có tốt không?”

Thả Hỷ gật gật đầu, hôn nhân cho cô một mái nhà. Mặc dù người đó không phải là Tần Mẫn Dữ, nhưng cô cũng không thể phản bội mà nói rằng cuộc hôn nhân không tốt. Triệu Vĩ Hàng lúc đó đã thu nhận cô, chi phối mạnh mẽ tới cuộc sống của cô, khiến cô bớt đi nhiều những suy nghĩ vớ vẩn và những tâm trạng rối bời.

Trong lòng Thả Hỷ, mối quan hệ của cô với Tần Mẫn Dữ nằm ngoài phạm vi hôn nhân, hay nói cách khác, bởi vì mối quan hệ đó có trước cuộc hôn nhân của cô. Vì vậy, vị trí của Tần Mẫn Dữ rất siêu nhiên, vị trí ấy ở trên cả hôn nhân, là phần quan trọng nhất trong trái tim cô. Cô cho rằng, những việc cô không để bụng thì Tần Mẫn Dữ cũng không cần chú ý. Hơn nữa, cô cho rằng hôn nhân sẽ không gây trở ngại gì cho họ. Điều đó không có nghĩa là cô quá ngây thơ, bởi trong trái tim cô, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, cho dù Tần Mẫn Dữ đang ở đâu, mối quan hệ của họ vẫn gắn bó lâu dài. Trong lòng cô chỉ luôn có hình bóng của anh.

“Thôi đừng nói chuyện của em nữa, em giờ đây đã trở thành một bà nội trợ, suốt ngày quanh quẩn với đống việc nhà. Hai năm vừa qua anh sống thế nào? Đại học Harvard có tốt không? À, đúng rồi, sao anh lại quen với cô giáo Ngô?”

Tần Mẫn Dữ quay người về tư thế cũ, mắt nhìn thẳng về phía trước, từ từ lái xe đi, cố gắng trả lời Thả Hỷ một cách ngắn gọn bởi đoạn đường đến trường không còn xa nữa.

http://truyenky.vn

“Harvard rất tốt. Ngô Hoạch học ở đó một năm. Bọn anh kết thúc khoá học cùng một thời gian và cùng về nước.” Tần Mẫn Dữ cười gượng, dường như anh cũng cảm thấy mình giống như Thả Hỷ, đều cảm thấy rằng chuyện của mình chẳng có gì đáng nói cả.

Về việc lần đầu tiên, Tần Mẫn Dữ có mối quan hệ mật thiết với bạn khác giới, Thả Hỷ cứ đắn đo mãi, không biết làm thế nào để diễn đạt hết ý định thăm dò và cảnh báo của cô. “Hai người rất thân thiết đúng không? Cô giáo Ngô cũng lợi hại lắm đấy!”

“Theo em, có người nào thông minh lại không lợi hại không?!” Tần Mẫn Dữ bật cười. Anh phát hiện ra rằng Thả Hỷ có ý định thù địch gì đó với Ngô Hoạch, vì vậy câu than thở sau của cô ấy rất kỳ cục, có vẻ như muốn “vẽ rắn thêm chân”. Tuy nhiên, chính ý thù địch đó của Thả Hỷ cuối cùng đã khiến Tần Mẫn Dữ phì cười.

Thả Hỷ cứ ngồi yên đó nhìn anh. Cô phải cố gắng kìm nén bản thân để không đưa tay ra chạm vào khoé miệng anh. Từ khi kết hôn, Thả Hỷ biết rằng bản thân cô đã vứt bỏ quyền được chờ đợi và cô cũng không còn cơ hội để ở bên anh. Dù rằng vẫn yêu anh, cô cũng chỉ có thể mong ngóng mà thôi.

Buổi tối, Triệu Vĩ Hàng tan sở là về nhà ngay, cũng có thể coi là sớm hơn mọi ngày.

Thả Hỷ lặng lẽ dọn bàn, chuẩn bị thức ăn, cô đang mải suy nghĩ xem có nên nói với Triệu Vĩ Hàng thông tin Ngô Hoạch sắp đi Bắc Kinh. Phụ nữ vẫn thường như vậy, với những người cùng cảnh ngộ như mình, khó tránh khỏi đôi chút đồng cảm. Mặc dù không xác định được giữa hai người bọn họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng việc Ngô Hoạch bị từ chối chính tai cô đã nghe thấy, cũng có thể vì bị Triệu Vĩ Hàng từ chối mà Ngô Hoạch quyết định ra đi chăng?

Thả Hỷ bỗng nhiên lại nghĩ rằng, nói thông tin đó ra, lẽ nào mình lại không có mưu đồ cá nhân sao? Chẳng phải muốn họ về với nhau để mình khôi phục lại danh phận độc thân sao?Tần Mẫn Dữ đã trở về rồi, lẽ nào mình lại muốn bắt đầu sự chờ đợi và theo đuổi? Thả Hỷ lắc lắc đầu, cô phải bỏ ngay ý nghĩ vớ vẩn này ra khỏi đầu.

Bỗng nhiên, đầu Thả Hỷ bị tay ai đó chặn đứng lại, Triệu Vĩ Hàng đang đứng trước mặt cô, đang nghiêng đầu nghiên cứu bộ dạng của vợ. “Đừng lắc đầu nữa, anh sắp bị thôi miên rồi đây này.”

Thả Hỷ muốn gạt tay anh ta ra, nhưng Triệu Vĩ Hàng lại kéo cô lại gần, ôm chầm lấy cô, hôn lên má cô một cái rồi mới chịu buông tay.

Thả Hỷ chạy vào bếp, ngay lập tức đưa tay lên má chùi mạnh. Thực ra, môi của Triệu Vĩ Hàng rất khô và ấm, căn bản là chẳng để lại dấu tích gì nhưng theo bản năng Thả Hỷ vẫn đưa tay lên chùi. Chùi xong rồi, cô lại đứng ngây ra đó, cô ghét sự gần gũi của Triệu Vĩ Hàng ư?

“Sao thế? Không ăn cơm à?” Giọng nói của Triệu Vĩ Hàng vang lên từ phía sau khiến Thả Hỷ giật mình, tay cô vẫn đang đặt ở vị trí vừa chùi má.

“Không sao, em lấy thêm cái muôi múc canh.” Thả Hỷ vớ vội cái muôi, vòng qua người Triệu Vĩ Hàng, tiến đến ngồi ngay ngắn cạnh bàn ăn.

Triệu Vĩ Hàng lại đứng trong bếp hồi lâu rồi mới bước ra cùng ăn cơm. Nếu tay của Thả Hỷ đặt trên má, miễn cưỡng có thể giải thích rằng cô ấy đang lưu luyến giây phút vừa rồi. Nhưng sự kháng cự trong mắt cô ấy lại rất rõ ràng. Tại sao vậy? Chuyện với Ngô Hoạch đã qua lâu rồi, cho dù chuyện đó mới xảy ra thì Vĩ Hàng vẫn cảm thấy nó chẳng ảnh hưởng gì lớn với vợ chồng anh. Vậy rốt cuộc chuyện này là thế nào?

Cố Thả Hỷ là người không giấu nổi tâm sự, vì vậy Triệu Vĩ Hàng cũng không vội hỏi xem đã có chuyện gì xảy ra. Anh yên lặng ngồi ăn, sau đó vào phòng làm việc xử lý nốt một số công việc. Dạo này Triệu Vĩ Hàng phải xem xét rất nhiều bản vẽ chuyên ngành, mặc dù bận rộn nhưng lại có cảm giác như đang đi học, cuộc sống xem ra vẫn còn có ý nghĩa.

Thả Hỷ bật vô tuyến, nằm dài trên sofa, dường như đang nghĩ ngợi nhưng cũng chẳng nghĩ được việc gì. Liếc nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ đêm, cô bèn tắt vô tuyến rồi chuẩn bị đi ngủ.

Triệu Vĩ Hàng bước ra từ phòng làm việc, nheo nheo mắt nhìn Thả Hỷ, “Ngủ cùng nhé?”

Thả Hỷ đương nhiên hiểu rõ hàm ý của câu nói đó, một ý nghĩ phản kháng khẽ lướt qua trong đầu cô nhưng cô vẫn gật đầu.

Vào đến giường, Triệu Vĩ Hàng giang tay ôm cô vào lòng, một tay khẽ vuốt ve, vỗ về những điểm nhạy cảm trên người Thả Hỷ. Thả Hỷ chặn tay Vĩ Hàng lại, không phải Thả Hỷ không thể đáp ứng nổi, nhưng anh ta muốn giở nhiều trò như vậy, chẳng thà thôi luôn, cô quả thực không còn tâm trí đâu mà chiều lại anh ta.

“Triệu Vĩ Hàng, em mệt rồi.” Thả Hỷ quay người, định thoát ra khỏi vòng tay Vĩ Hàng, không ngờ anh ta lại càng ôm cô chặt hơn.

Triệu Vĩ Hàng dùng môi khẽ vuốt ve vành tai Thả Hỷ, “Hôm nay em bận việc gì mà mệt thế?”

Người Thả Hỷ bỗng cứng đơ, một cảm giác bị xoi mói vô cùng thảm hại, “Chẳng bận gì cả, toàn những việc ở trường thôi.”

“Không bận sao lại mệt?” Triệu Vĩ Hàng vẫn không chịu buông tha.

Thả Hỷ bỗng nhiên xoay người lại, mặt đối mặt với anh ta, ghì sát vào người anh ta, vươn tay lên rồi chui ra khỏi vòng tay Triệu Vĩ Hàng, tìm gối của mình rồi nằm ngay ngắn, mắt nhắm lại ngủ. “Chỉ mệt thôi.” Đó chính là biểu hiện phản kháng của Thả Hỷ. Cô hoàn toàn không cảm thấy rằng hành động vừa rồi của mình đã có ảnh hưởng lớn như thế nào đối với Triệu Vĩ Hàng.

Thực ra, Triệu Vĩ Hàng cũng không nghĩ ngợi nhiều lắm. Anh cũng không quá chú ý vào sự việc vừa rồi. Anh đang rất ngạc nhiên, không hiểu trong cái đầu hình trái dưa chỉ có những suy nghĩ đơn giản của Thả Hỷ đang chứa đựng những gì, lại khiến cô ấy cứ úp úp mở mở như vậy, nó lại khiến cô có phần thần bí hơn.

“Mệt thì cũng không cần phải kê gối cao thế mà ngủ chứ?” Triệu Vĩ Hàng vẫn muốn chọc ghẹo Thả Hỷ.

“Đừng có làm phiền em nữa!” Khi tay của Triệu Vĩ Hàng khẽ lùa vào tóc cô, có ý muốn đùa rỡn một chút, Thả Hỷ không chịu được nữa hét toáng lên.

“Hả? Anh làm phiền em điều gì, em thử nói xem.” Triệu Vĩ Hàng ngồi phắt dậy, giọng anh ta vẫn bình thường nhưng Thả Hỷ biết rằng Vĩ Hàng đang tức giận.

Thả Hỷ cũng ngồi dậy, cúi gằm mặt xuống, “Triệu Vĩ Hàng, anh đừng tức giận nữa, không phải là anh gây phiền hà mà thực ra trong lòng em đang phiền muộn.” Không hiểu tại sao, đối diện với Tần Mẫn Dữ, đối diện với sự trùng phùng, Thả Hỷ không hề muốn khóc, nhưng lúc này, chỉ vì một câu nói của anh ta lại khiến cô muốn khóc.

“Phiền muộn cái gì?”

Thả Hỷ ngẩng đầu lên, “Em cũng không thể nói rõ được, Triệu Vĩ Hàng, anh đừng hỏi em nữa được không?”

Triệu Vĩ Hàng chẳng buồn nói thêm cầu nào nữa. Anh đứng dậy bước ra khỏi phòng rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại. Anh không biết, cuộc hôn nhân của mình ra sao nữa. Nếu ngay cả việc chuyện trò bình thường cũng không có thì có nên níu kéo nữa hay không. Đối với Cố Thả Hỷ, anh không hẳn đã đau lòng vì cô nhưng chắc chắn có phần thất vọng.

* * *

Đêm hôm đó, Thả Hỷ không biết Triệu Vĩ Hàng quay lại phòng ngủ lúc nào. Chỉ biết rằng sáng sớm, khi mở mắt ra, cô đã thấy anh ta nằm bên cạnh. Khuôn mặt Triệu Vĩ Hàng lúc ngủ say trông thật già dặn, công việc bận rộn gần đây khiến anh hao tâm tổn trí khá nhiều.

Mặc dù mới đầu mùa thu, nhiệt độ buổi sáng cũng không lạnh lắm nhưng Thả Hỷ vẫn kéo chăn đắp thêm cho Vĩ Hàng, cô muốn anh được ngủ thêm chút nữa.

Thả Hỷ xoay nắm đấm cửa định bước ra, Triệu Vĩ Hàng liền mở mắt, không phải anh giả vờ ngủ mà lúc Thả Hỷ đắp chăn cho anh, anh đã cảm nhận được và tỉnh giấc. Đêm qua, anh ngồi trong phòng làm việc đọc bản vẽ và tài liệu rất lâu, đến khi mệt quá mới trở về phòng ngủ. Một giấc ngủ sâu không mộng mị.

Sáng sớm, Thả Hỷ đã đi mua bánh bao hấp cho bữa sáng. Hiệu bánh bao này là hiệu gia truyền, nghe nói đã kinh doanh hơn một trăm năm. Mặc dù kinh doanh ở khu chung cư mới nhưng cũng không mở rộng quy mô cửa hàng, vẫn treo biển hiệu cũ trên khu nhà mới. Mỗi ngày, cửa hàng đó chỉ bán khoảng năm trăm lồng hấp, bán hết thì thôi. Trong thời buổi kinh tế thị trường hiện nay, duy trì được kiểu kinh doanh gia truyền như vậy quả là không dễ dàng. Vì hạn chế số lượng bán ra nên buổi sáng thường không đủ hàng để bán. Muốn mua được bán bao đó chắc chắn phải xếp hàng rất lâu.

Thả Hỷ lễ mễ bưng số bánh bao mua được về, cô hy vọng Triệu Vĩ Hàng sẽ thấy được thành ý của cô trong việc xếp hàng mua bánh mà không kỳ kèo chuyện đêm qua.

Triệu Vĩ Hàng uống một cốc trà, ăn hai cái bánh bao, không động đến một thìa cháo nào rồi đứng dậy.

Thả Hỷ vội thu dọn bàn ăn. Triệu Vĩ Hàng nhìn cô, Thả Hỷ cảm thấy hơi kỳ cục. Tuy nhiên, Triệu Vĩ Hàng càng nhìn cô như người ngoài hành tinh, Thả Hỷ lại càng tỏ ra bất cần. Tự mình gây chuyện lại còn làm ra vẻ…

Quả nhiên, Triệu Vĩ Hàng ôm đống tài liệu, có vẻ như sắp bước ra khỏi cửa. Thả Hỷ cũng chẳng có ý ngăn anh ta, từ sáng tới giờ, anh ta chẳng thèm nói một câu nào cả.

Không hiểu tại sao, cái không khí trầm trầm nặng nề ấy lại khiến cho Thả Hỷ cảm thấy mình thật thê lương. Tận tâm tận lực để làm một người vợ, ít nhất cũng là một người vợ trên danh nghĩa nhưng trong cuộc hôn nhân này, mình đã là một người vợ yên phận, ngoan ngoãn, vậy mà quan hệ của hai bên lại bị ảnh hưởng chỉ bởi một lần từ chối.

Nghĩ đến đó, Thả Hỷ không cảm thấy thê lương nữa mà lại cảm thấy cực kỳ phẫn nộ, “Triệu Vĩ Hàng, anh đúng là đồ hẹp hòi!” Chưa kịp qua đại não, câu nói đó đã bật ra khỏi miệng.

Triệu Vĩ Hàng đang mở cửa, nghe thấy vậy liền đóng cửa quay vào, “Anh hẹp hòi?”

“Thế anh cho rằng không phải như vậy sao?! Em chẳng qua cũng chỉ là tâm trạng không được vui vẻ, đã ảnh hưởng gì tới việc của anh nào, vậy mà mới sáng sớm ra, anh đã mặt mày giận dỗi, lại còn bắt người ta tự đi làm một mình nữa chứ!”

Triệu Vĩ Hàng ném đống tài liệu đang bê trên tay xuống đất, đứng đối diện với Thả Hỷ.

“Ảnh hưởng hay không ảnh hưởng, không nhắc đến chuyện đó nữa, dù sao cũng cần phải có sự tự nguyện của cả hai bên. Em buồn bực, không muốn anh làm phiền em, anh cố gắng yên lặng. Sao, vẫn chưa hài lòng à? Còn nữa…” Triệu Vĩ Hàng chỉ vào đống tài liệu đang nằm dưới đất: “Hôm nay tài liệu nhiều, anh mang xuống xe trước, tí nữa mới có tay xách túi rác xuống chứ, còn gì dạy bảo nữa không?”

Thả Hỷ quay người úp mặt vào cửa, dường như cô đang muốn hạ nhiệt trong người. Thả Hỷ nhắm mắt lại. Lần này quả là mất mặt quá. Cô xua xua tay, biểu thị tạm biệt, không ngờ lại vỗ trúng vào người Triệu Vĩ Hàng. “Ối!” Thả Hỷ vội đưa tay xoa xoa chỗ cô vừa đánh trúng, “Xin lỗi! Anh đi nhanh đi!”

“Thế còn thái độ công kích của em đâu rồi?”

“Ồ, cái đó em thu lại rồi.” Thả Hỷ níu lấy tay anh ta. Vừa rồi, cô quả thực ra tay hơi mạnh. Thẹn quá hoá khùng mà, một chút phản kháng nhỏ đâm ra lại thất bại thảm hại. Cái tên Triệu Vĩ Hàng này cũng thật là, chẳng biết chút đạo lý cần tha thứ thì phải tha thứ gì cả.

Triệu Vĩ Hàng lại nhặt đống tài liệu dưới đất lên rồi đi xuống cầu thang. Theo đánh giá của Thả Hỷ, anh ta đang rất đắc ý và hài lòng.

Thả Hỷ quay vào phòng thay quần áo, mặt cô vẫn chưa hết đỏ, trong lòng vẫn đang nghĩ đến chuyện vừa xảy ra. Chẳng hiểu tại sao, xem ra mình lại bị xấu mặt lần nữa rồi.

“Cố Thả Hỷ!” Triệu Vĩ Hàng đã quay lại, đang đứng gọi cô ngoài cửa.

“Ra ngay đây! Ra ngay đây!” Thả Hỷ vớ vội túi xách rồi chạy ra cửa.

“Em xách túi rác ra đi.” Triệu Vĩ Hàng vẫn đứng ngoài cửa, không định cởi giày đi vào nhà.

Thả Hỷ không thèm để ý đến anh ta, vội xỏ giày bước ra ngoài, “Chẳng phải là anh định xách rác hay sao? Em xuống trước đợi anh.” Sau đó, dương dương tự đắc đi xuống lầu. Thực ra Thả Hỷ cũng không chú ý, trước mặt Triệu Vĩ Hàng, cô hay lộ ra tính cách trẻ con, rất thích trêu đùa Triệu Vĩ Hàng, nhưng không để gây ảnh hưởng gì đến hai người.

Tuy nhiên, sự việc lại không đúng như suy nghĩ của Thả Hỷ, cô vốn cho rằng chuyện đêm đó chỉ là một con sóng nhỏ. Từ sau hôm đó, Thả Hỷ cảm thấy Triệu Vĩ Hàng ngày càng lạnh nhạt với cô. Hai người, vì sự lãnh lẽo đó mà ngày càng trở nên xa cách. Vốn dĩ, tâm trí Thả Hỷ ít nhiều cũng bị phân chia trong ký ức về Tần Mẫn Dữ. Tuy nhiên, người hàng ngày sống bên cạnh cô bắt đầu trở nên không tâm đầu ý hợp, dù là người đần độn đến mấy cũng sẽ nhận thấy điều đó.

Thả Hỷ mệt mỏi buông đũa xuống, cô chẳng muốn ăn chút nào cả. Đã hai tháng nay, không hôm nào Triệu Vĩ Hàng về nhà ăn cơm tối. Giữa hai người bọn họ, đừng nhắc đến việc nói chuyện, ngay cả những câu mệnh lệnh của Triệu Vĩ Hàng cũng không còn. Có thể coi là anh ta bận, nhưng khi đêm xuống, họ nằm chung giường mà không khí vẫn lạnh lẽo như vậy.

Còn về Tần Mẫn Dữ, cuộc sống bây giờ không giống như thời học Đại học, anh không thể ngày nào cũng xuất hiện trước mặt cô, vì vậy, sự kích động nhất thời ấy cũng dần dần phai đi. Từ sau khi gặp mặt, cô và anh cũng chỉ gặp nhau thêm vài lần, nhưng những lần ấy đều đi cùng đám bạn học. Đinh Chỉ Túc liên tục đưa mắt cảnh giới Thả Hỷ, ngăn không để cô có cơ hội phạm sai lầm. Thả Hỷ cũng không chủ động tìm cơ hội để gặp riêng anh. Cô ngồi giữa đám bạn học, nghe bọn họ nói chuyện và cảm thấy yên lòng với tư cách là bạn học kiêm bạn tốt của anh.

Thả Hỷ đã cố gắng điều chỉnh tâm trạng của mình. Đêm xuống, cô giả vờ trằn trọc rồi vô tình lật người nằm ngả vào Triệu Vĩ Hàng, cả người cô gần như nằm trọn trong lòng anh nhưng anh ta chỉ nhẹ nhàng đẩy cô ra, xoay người quay lưng về phía cô rồi ngủ. Vài lần như vậy, Thả Hỷ cũng phát cáu lên. Cứ cho là cô đã sai trước đó, nhưng ai chẳng có lúc tâm trạng bất ổn cơ chứ! Cái tên Triệu Vĩ Hàng này quả là bắt nạt người quá đáng! Cô đã toàn tâm toàn ý làm lành như thế mà vẫn không hết giận.

Vì vậy, cuộc hôn nhân của họ trong thời gian này rơi vào thời kỳ băng giá. Mỗi buổi tối, hai người nằm ngủ ở hai góc gường, giữa họ đang tồn tại một khoảng cách vô hình nào đó.

“Thả Hỷ, không ngủ được à?” Đinh Chỉ Túc nhìn bộ dạng tiều tuỵ của Thả Hỷ mà cảm thấy không an tâm.

“Ờ, dạo này thường xuyên bị mất ngủ. Không ngủ được thì cứ hay trở mình, đã tự nhủ không được trở mình nhưng vẫn cứ lật đi lật lại, như thế lại càng khó ngủ.” Thả Hỷ đang rầu rĩ. Mất ngủ là một sự đày đoạ thần kinh lâu dài. Cô cứ lo khi trở mình sẽ ảnh hưởng tới giấc ngủ của Triệu Vĩ Hàng Cô không muốn anh ta biết cô không ngủ được, cố gắng đợi anh ta trở mình trước rồi mới xoay mình theo.

Đinh Chỉ Túc cau mày, “Cố Thả Hỷ, cậu mất ngủ vì ai thế hả? Đừng nói với tớ là vì Tần Mẫn Dữ đấy nhé!”

Thả Hỷ vội xua tay, động tác mạnh tới nỗi làm đổ cả cốc nước trước mặt. Cô vội vội vàng vàng nhặt cốc nước lên, “Đinh Chỉ Túc, cậu đừng coi thường tớ thế! Giữa bọn tớ chẳng có chuyện gì cả, làm sao mà có thể mất ngủ vì anh ấy cơ chứ?”

“Tớ coi thường cậu, cậu bảo tớ phải nói gì nữa đây! Tớ chỉ sợ cậu ta vừa về nước, cậu lại bị mê hoặc luôn. Trước đây, tụi mình còn trẻ, cứ cho là cậu làm theo sự rồ dại của tuổi trẻ, yêu như thế nào, ấm ức như thế nào cũng không cho là quá đáng. Nhưng bây giờ, Thả Hỷ, danh nghĩa là gái đã có chồng không phải là quan trọng nhất, điều quan trọng nhất là Tần Mẫn Dữ từ trước tới giờ không hề có thái độ rõ ràng đối với cậu. Nếu cậu cứ mù quáng đi theo tình yêu đó, cậu chỉ làm tổn thương cả cuộc đời mình mà thôi.”

“Lần này quả thực là không phải vì anh ấy.” Thả Hỷ cũng có phần hoang mang, cô muốn tìm một người để tâm sự. Cô không phải là người có thể sống lạc quan vui vẻ trong không khí yên lặng u uất đó.

“Là Triệu Vĩ Hàng. Tớ không biết tình trạng của bọn tớ giờ đây có phải là chiến tranh lạnh hay không. Anh ta đối với tớ không mặn mà cũng chẳng lạnh nhạt, giữa bọn tớ không hề có sự giao lưu, ngay cả sự giao lưu cơ bản nhất cũng không có.”

Đinh Chỉ Túc nhìn Thả Hỷ, “Có biết nguyên nhân không?”

Thả Hỷ gật gật đầu, “Thực ra cũng chỉ là một lần cãi nhau nhỏ, ừm, tớ từ chối anh ta một lần, chỉ một lần thôi, thật đấy!”

Đinh Chỉ Túc cũng rầu rĩ vò đầu bứt tai, “Cậu có muốn cải thiện tình hình không? Bây giờ không nói đến chuyện ai đúng ai sai, chúng ta hãy nói xem cậu có muốn tiếp tục như vậy nữa hay không? Cậu phải có thái độ rõ ràng thì chúng mình mới nghĩ cách giải quyết được.”

Thả Hỷ lắc lắc đầu, “Chỉ Túc, tớ cũng chẳng biết nữa. Tớ đã cố gắng rồi, nhưng anh ta chẳng có phản ứng gì cả. Tớ thấy rằng, chuyện đã xảy ra không đáng để anh ta phải phật ý lâu như vậy, đã hai tháng rồi không thèm để ý đến tớ. Bây giờ tớ rất sợ về nhà, về nhà cũng chỉ có một mình, thà đi lang thang bên ngoài còn hơn.”

“Chắc là Tần Mẫn Dữ đã làm rối tâm trí cậu, cậu mới mắc sai lầm với anh ta.” Đinh Chỉ Túc chỉ diễn đạt phán đoán của mình.

“Ban đầu cũng có thể cho là như vậy. Nhưng tình trạng hiện nay lại khiến tớ cảm thấy cuộc sống của tớ như một chuyện cười. Sự tồn tại của tớ, đối với cuộc hôn nhân này, với cái nhà này, với Triệu Vĩ Hàng đều chẳng đáng kể gì. Anh ta hoàn toàn có thể coi tớ như vô hình. Cho dù trước đó có phải là lỗi do tớ hay không, nhưng anh ta đối xử với tớ như vậy, chẳng lẽ là đúng sao?”

“Liệu có phải do người phụ nữ kia không?” Đinh Chỉ Túc nghĩ một lát rồi vẫn quyết định nói ra điều đó. Dù sao đây cũng là chuyện của Thả Hỷ, cô cũng chẳng cần phải kiêng kị gì cả.

“Không phải đâu, cô ấy đi Bắc Kinh rồi, không ở thành phố này.”

Nhìn vẻ tin chắc của Thả Hỷ, Đinh Chỉ Túc cũng chẳng biết nói thêm gì nữa. “Vấn đề phát sinh ở đâu thì giải quyết ở đó. Hai người mới kết hôn được bao lâu đâu, làm gì đã đến mức nghiêm trọng lắm! Thả Hỷ, không phải là tớ lên án cậu đâu, nhưng nếu cậu chỉ quan tâm đến Triệu Vĩ Hàng bằng một nửa sự quan tâm đến người đó thì mối quan hệ của cậu và anh ta cũng sẽ không đến nỗi như vậy. Cậu không thể làm thế được hay là cậu không muốn làm thế?”

Thả Hỷ uống một ngụm coca, đây là lần đầu tiên cô nói chuyện với Chỉ Túc về tình cảm của mình. “Hồi đó, chỉ cảm thấy yêu là hạnh phúc, không hề nghĩ đến chuyện được báo đáp. Nếu bị từ chối, mình cũng chỉ nghĩ rằng mình không đủ hấp dẫn, mình không phải là người mà anh ấy cần. Nhưng còn kết hôn, nó đòi hỏi có sự cân bằng. Nếu chủ động quan tâm, lại sợ rằng vẽ hổ thành chó, chỉ khiến người ta ghét thêm thôi.”

“Thả Hỷ, cậu quả thật đã thay đổi nhiều quá. Thả Hỷ của thời Đại học, trước bao ánh mắt nhòm ngó vẫn vô tư lự. Giờ đây lại thu tay thu chân, nhìn trước ngó sau thế này.”

Thả Hỷ biết Đinh Chỉ Túc đang lo lắng cho mình. Cô ấy chưa chắc đã hiểu hết nỗi lòng của cô, vì vậy, cô cũng không muốn tranh luận nhiều. Lẽ nào Thả Hỷ lại không muốn hồ hởi hơn sao?! Tuy nhiên, biểu hiện gần đây của Triệu Vĩ Hàng lại khiến cô chẳng còn cách nào khác. Bây giờ muốn cô toàn tâm toàn ý nịnh nọt Triệu Vĩ Hàng, cô cũng còn phải xem cô có muốn hay không nữa.

* * *

Đinh Chỉ Túc không lay chuyển được Thả Hỷ, cuối cùng đành phải kê cho cô một đơn thuốc ngủ.

Hôm đó, Triệu Vĩ Hàng bước vào phòng, đúng lúc Thả Hỷ đang uống thuốc. Ban đầu, anh không biểu hiện gì, nhưng sau đó lại cầm lọ thuốc lên xem. Tối đến, Thả Hỷ ngủ không say, điều đó anh có biết, chỉ có điều anh không nghĩ rằng chuyện đó lại nghiêm trọng đến mức độ phải uống thuốc ngủ. Anh thấy rằng mình có trách nhiệm nói chuyện này với cô. Theo Triệu Vĩ Hàng, quá lạm dụng thuốc cũng giống như việc hút thuốc phiện, chỉ có điều hàm lượng khác nhau mà thôi.

“Thả Hỷ, em lại đây một chút.” Khó khăn lắm mới có hôm Triệu Vĩ Hàng về sớm như hôm nay. Thả Hỷ mải bận rộn trong nhà bếp. Anh thay quần áo xong liền gọi cô vào nói chuyện.

Đợi Thả Hỷ ngồi xuống ghế, Triệu Vĩ Hàng mới giơ lọ thuốc ra, “Dạo này em liên tục uống thuốc?”

Thả Hỷ chỉ ngồi cọ hai tay vào nhau Anh ta trong lòng chẳng tán đồng, bây giờ đã biết mở miệng hỏi mình rồi đây, sao trước đây không nghe không hỏi gì thế?

“Anh biết có thể vì việc gì đó mà tâm trạng em không vui. Anh đã cố gắng để em có đủ không gian và thời gian tự điều chỉnh bản thân. Rốt cuộc thì em sao vậy? Có khi nói ra, biết đâu anh lại giúp được. Không nên chỉ dựa vào thuốc ngủ để ru ngủ.”

“Đó là việc của em.” Thả Hỷ trả lời với vẻ đầy ấm ức.

“Đúng, đó là việc của em. Anh cũng biết rằng anh hơi nhiều chuyện. Tuy nhiên, buồn phiền tới độ phải dùng thuốc để ngủ, anh cho rằng vấn đề đã rất nghiêm trọng, em cần nói với anh.”

Triệu Vĩ Hàng càng nói như vậy, Thả Hỷ lại càng ngại ngùng không muốn nói mình mất ngủ là vì anh ta. “Em chẳng có việc gì cả, chẳng qua chỉ là do anh ngáy to quá, em không ngủ được.” Trong lúc bí bách, Thả Hỷ nghĩ đại ra một cái cớ, nói xong cô lại tự cảm thấy ân hận.

Tất nhiên, Triệu Vĩ Hàng hiểu ngay hàm ý của câu nói đó. “Cố Thả Hỷ, có phải em ám chỉ rằng muốn anh ra ngủ ngoài phòng khách không?” Không đợi Thả Hỷ trả lời, Triệu Vĩ Hàng bỗng nhiên đứng phắt dậy, “Em quả là ức hiếp người quá đáng! Em xem, để em tự do lâu như vậy, thế mà em cũng chẳng thèm coi anh ra gì!”

Triệu Vĩ Hàng lao tới chỗ Thả Hỷ, Thả Hỷ chỉ kịp vớ lọ thuốc trên bàn ra chống đỡ. Triệu Vĩ Hàng đưa tay gạt lọ thuốc ra, túm chặt cổ áo của Thả Hỷ, “Chẳng biết đúng sai gì cả!”.

Mặc dù cũng hơi chột dạ khi thấy Triệu Vĩ Hàng nổi cáu, tuy nhiên, Thả Hỷ vẫn ngang bướng cãi lại một câu: “Còn anh thì lúc nào cũng cho mình là đúng!”.

“Xem ra phải dạy cho cô một bài học mới được!”

“Không đến lượt anh dạy bảo tôi!”

Triệu Vĩ Hàng cười gằn: “Cố Thả Hỷ, nhanh mồm nhanh miệng gớm nhỉ!”

Thả Hỷ còn muốn khiêu khích tiếp, nhưng khi thấy Triệu Vĩ Hàng cúi người xuống, cô lại ngồi ngây ra, vội đưa tay lên bịt miệng lại.

Triệu Vĩ Hàng ghé sát vào Thả Hỷ, cúi đầu xuống, cố kìm nén những tổn thương khi bị từ chối, chỉ thì thầm bên tai cô: “Cố Thả Hỷ, anh hy vọng cuộc hôn nhân của mình luôn lành mạnh, vợ của mình luôn lành mạnh, cả tâm hồn và thể xác.” Sau đó định buông cô ra rồi đứng lên.

Lần này thì Thả Hỷ không kịp phản bác, cô mơ hồ nhận ra rằng, nếu lần này mình lại đẩy anh ta ra hoặc kệ anh ta bỏ đi, giữa họ sẽ mãi mãi tồn tại một hố sâu ngăn cách. Cô đưa tay ra ôm lấy Triệu Vĩ Hàng, ngả người về phía anh, kích thích cho anh ta dấn tới.

“Được không?” Đôi môi Triệu Vĩ Hàng đang mải miết trên người cô: “Chuẩn bị sẵn sàng chưa?”

Thả Hỷ nghiêng đầu hôn nhẹ lên má Triệu Vĩ Hàng, sau đó gục đầu vào vai anh ta: “Đừng hỏi nữa”. Không phải Thả Hỷ xấu hổ hay trong lòng đang phiền muộn, chỉ là trong những trường hợp như vậy, cô quả thực không biết thể hiện như thế nào trước một Triệu Vĩ Hàng đang bị kích thích và đam mê kia.

Buổi tối hôm đó, chẳng biết đã tiêu tốn bao nhiêu năng lượng, quả thực rất mệt. Hay là vì cuối cùng cũng đã phá vỡ được tảng băng chiến tranh lạnh bấy lâu nay, trong lòng liền cảm thấy yên ổn? Thả Hỷ rửa ráy qua loa một chút rồi vào ngủ luôn. Trước khi chìm vào giấc ngủ say, cô lờ mờ nhìn thấy Triệu Vĩ Hàng đang đứng ở cuối giường lau tóc, dường như anh ta đang nói câu gì đó. Thả Hỷ cố gắng giữ cho mình tỉnh táo một chút nhưng cũng không được rồi cứ thế ngủ thiếp đi.

“Này, tối qua anh nói với em câu gì vậy?” Sáng sớm vừa ngủ dậy, Thả Hỷ vội quay sang hỏi Triệu Vĩ Hàng.

“Câu nào?” Triệu Vĩ Hàng vừa tỉnh giấc, có vẻ như đang không hiểu chuyện gì.

“Thì lúc em đang chuẩn bị ngủ, anh đứng ở phía cuối giường ấy.”

Triệu Vĩ Hàng đưa tay nghịch mái tóc của Thả Hỷ, “Anh hỏi em sao lại cười?” Thực ra, lúc đó, Triệu Vĩ Hàng đã hỏi Thả Hỷ rằng có thích như vậy không, sao lại cười tươi như vậy? Tuy nhiên, cung cách đó không hợp với tình hình hiện tại, vì vậy anh bèn nghĩ ra một câu khác để thay vào.

“Em cười à?” Thả Hỷ ngồi nhỏm dậy, buộc gọn mái tóc bị Triệu Vĩ Hàng nghịch rối lên, cô lại ngồi thần ra, “Chẳng có gì đáng để cười mà!”

Triệu Vĩ Hàng không để ý đến Thả Hỷ nữa, anh ra khỏi giường và bước vào nhà tắm.

“Để em đi trước, em còn phải nấu ăn sáng!” Thả Hỷ vội chạy đuổi theo, vừa đưa tay mở cửa nhà tắm, đúng lúc Triệu Vĩ Hàng đang cởi quần, Thả Hỷ kêu lên một tiếng rồi lui ra. Đừng vội trách cô động tí đã hoảng hồn, bình thường khi ở nhà, Triệu Vĩ Hàng rất chú ý tới chuyện ăn mặc, thường không để Thả Hỷ cảm thấy có điều gì bất tiện.

“Để em ra nhà vệ sinh của phòng khách vậy.” Thả Hỷ bực bội đi ra, vốn dĩ cũng chỉ có hai người, có gì đâu mà tranh giành cơ chứ. Chỉ có điều, trong lúc đánh răng, nghĩ lại bộ dạng của Triệu Vĩ Hàng lúc đó cũng giật mình, lúng túng không biết phải làm gì, Thả Hỷ lại cảm thấy buồn cười, cô cứ đứng đó cười một mình hồi lâu rồi mới trở vào nhà bếp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.