Anh Trên Trang Giấy

Chương 14: Chương 14: Thẳng thắn




Nhạc trong quán bar quá ồn, Lý Ngạn Hạo không nghe rõ lắm: “Cậu nói gì thế? Không nghe thấy, nói lại lần nữa đi.”

“Ngủ, bye.”

“Ơ này này...” Giọng Lý Ngạn Hạo bị ngắt.

Mãi đến khoảng năm giờ sáng, Dư Châu Dạ mới bắt đầu hơi buồn ngủ, dần dần ngủ mất, lúc tỉnh dậy đã hơn mười một giờ.

Anh vẫn còn đang ngái ngủ, thuận tay cầm điện thoại lên xem, ánh mắt dừng trên tin nhắn Phó Uyển Hòa gửi tới hơn một tiếng trước.

Phó Uyển Hòa: [Cậu đã dậy chưa?]

Dư Châu Dạ nhắn lại: [Có chuyện gì vậy?]

Bên kia nhanh chóng trả lời: [Mẹ tôi nói hôm nay muốn đích thân xuống bếp để cậu nếm thử tay nghề của bà, cậu có tiện không?]

Dư Châu Dạ: [Có, mấy giờ?]

Phó Uyển Hòa: [Một lát nữa.]

Dư Châu Dạ: [Được.]

Phó Uyển Hòa thấy tin nhắn kia, mỉm cười chạy vào phòng bếp: “Mẹ, Dư Châu Dạ nói lát nữa cậu ấy sẽ đến.”

Phương Tri Hòa đang sơ chế đồ ăn, cười: “Thuyền Nhỏ có thích ăn gì không?”

Phó Uyển Hòa nghĩ ngợi: “Cậu ấy thích ăn cay, không thích rau mùi, rau chân vịt, cả mấy món nhiều mỡ kiểu da gà gì đó.”

Những thứ này là kết luận của Phó Uyển Hòa khi quan sát Dư Châu Dạ ăn cơm ở căn tin hồi còn học cấp ba.

Phương Tri Hòa thở dài: “Đến cả mẹ mình thích ăn gì cũng không biết, nhưng Thuyền Nhỏ không thích ăn gì thì lại nhớ rất rõ, haiz, đau lòng mẹ quá.”

“?”

***

Một lát sau, Dư Châu Dạ tới đúng hẹn.

Phó Uyển Hòa lấy một đôi dép lê từ trong tủ giày ra đưa cho anh: “Cậu ngồi trước đi, cơm sắp xong rồi.”

Dư Châu Dạ: “Có cần tôi hỗ trợ gì không?”

“Không cần đâu, cậu cứ ngồi đấy đi.” Phó Uyển Hòa có hơi căng thẳng.

Phó Uyển Hòa giúp Phương nữ sĩ mang đồ ăn lên.

Trứng chiên hành lá, cà tím xào thịt băm, thịt kho tàu, canh đậu cà chua, bánh đậu đỏ, đầy đủ màu sắc và mùi vị.

Phương Tri Hòa tháo tạp dề, cười xòa nói: “Chỉ là những món ăn gia đình đơn giản, Thuyền Nhỏ thoải mái ăn đi nhé, cứ coi đây như nhà mình.”

Dư Châu Dạ gật đầu đáp: “Vâng, cháu hiểu rồi ạ.”

Phương Tri Hòa gắp một miếng cà tím cho Dư Châu Dạ: “Thuyền Nhỏ, ăn nhiều chút.”

“Dạ.”

“Uyển Hòa nhà chúng ta, không biết nấu cơm,“ Phương Tri Hòa tỏ vẻ ghét bỏ nói, “Trứng xào cà chua đã là món ngon nhất nó có thể nấu rồi.”

Dư Châu Dạ nhìn sang Phó Uyển Hòa, cười đáp: “Không sao ạ, cháu sẽ nấu cơm, không cần cô ấy phải đích thân nấu đâu ạ.”

Phương nữ sĩ vui vẻ: “Thuyền Nhỏ cháu còn biết nấu cơm nữa cơ à?”

Phó Uyển Hòa không biết chuyện này, cũng nhìn qua.

“Nấu ăn khá thú vị, vả lại cũng không khó lắm ạ.” Dư Châu Dạ nói.

“?” Phó - không biết nấu ăn - Uyển Hòa chịu đả kích lớn, cái gì không khó cơ? Rõ ràng khó kinh dị luôn đó được không?

Sau khi ăn xong, Dư Châu Dạ chủ động nhận việc rửa bát, bị Phương Tri Hòa ngăn lại.

Phương nữ sĩ đưa túi rác cho anh, quay đầu nói với Phó Uyển Hòa đang ngồi trên sô pha: “Uyển Hòa, dẫn Thuyền Nhỏ xuống lầu đổ rác đi, xong tiện đường đi mua ít hoa quả về nhé.”

Phó Uyển Hòa chịu đựng cơn đau bụng, đứng dậy bước tới chỗ Dư Châu Dạ: “Vâng.”

Đi xuống lầu, Dư Châu Dạ vứt rác xong, lúc này nhờ vào ánh nắng mới chú ý tới gương mặt cắt không một giọt máu của Phó Uyển Hòa, anh nhíu mày: “Sao thế? Có chỗ nào không thoải mái à?”

Phó Uyển Hòa đau đến nỗi không thể đứng thẳng người, ôm bụng ngồi xổm xuống đất, trán bắt đầu đổ mồ hôi, yếu ớt lên tiếng: “Không sao, đau dạ dày bình thường thôi, bệnh cũ tái phát.”

Dư Châu Dạ càng nhíu mày chặt hơn, kéo người đang ngồi dưới đất lên, lực đạo rất nhẹ.

Như thể đang đối xử với một món đồ dễ vỡ, cầm trong tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan.

Còn Phó Uyển Hòa bây giờ cả người không còn tí sức nào, chỉ có thể dựa vào trong lòng Dư Châu Dạ.

Dư Châu Dạ sờ trán cô, sắc mặt càng khó coi, giọng anh lạnh như băng: “Phó Uyển Hòa, cậu sốt rồi, phải đi bệnh viện.”

Phó Uyển Hòa có hơi mơ hồ, lắc đầu: “Tôi không muốn đến bệnh viện.”

“Không được.” Dư Châu Dạ bế ngang Phó Uyển Hòa lên, bước đến chỗ để xe, đặt cô vào trong xe.

Dư Châu Dạ giúp cô thắt dây an toàn, đang định khởi động xe thì Phó Uyển Hòa đột nhiên nắm lấy tay anh.

Cô nói: “Không cần phải đến bệnh viện.”

Dư Châu Dạ nhẹ giọng dỗ dành: “Cậu bị sốt, nên đi viện.”

Phó Uyển Hòa lắc đầu: “Mua ít thuốc là được, trước kia tôi cũng làm thế.”

Dư Châu Dạ lại sờ trán cô, cũng không quá nóng, anh thỏa hiệp: “Được được được, không đi viện.”

Phó Uyển Hòa cuối cùng cũng buông tay.

Dư Châu Dạ lái xe tới hiệu thuốc rồi mới quay về khách sạn mình ở.

Anh nhẹ tay nhẹ chân đặt Phó Uyển Hòa xuống giường, đưa thuốc vừa mới mua và nước ấm cho cô.

Phó Uyển Hòa uống thuốc xong lại nằm xuống, bị cơn đau bụng hành hạ không ngủ được.

Dư Châu Dạ nhìn thấy: “Không ngủ được à?”

Cô gật đầu.

Dư Châu Dạ yên lặng một hồi rồi cầm tai nghe trên bàn lên, đưa một bên tai nghe cho Phó Uyển Hòa: “Nghe nhạc hỗ trợ giấc ngủ một lát.”

Mặt Phó Uyển Hòa ửng đỏ, ngay cả cô cũng không rõ đỏ mặt là do bị sốt, hay vì ngượng ngùng.

Dư Châu Dạ mở một bài hát, nói đúng ra là một bản nhạc nhẹ.

Phó Uyển Hòa từ từ nhắm mắt lại, đi vào giấc ngủ.

Thực ra thì nghe nhạc chẳng có tác dụng mấy, cô ngủ được cũng không phải vì tiếng nhạc.

Mà bởi vì, Dư Châu Dạ chính là liều thuốc ngủ tốt nhất.

***

Phó Uyển Hòa bị mùi đồ ăn đánh thức, mở mắt ra, đập vào mắt là trần nhà của khách sạn.

Cô sờ sờ trán, đã hạ sốt rồi, bụng cũng không đau nữa.

Phó Uyển Hòa cố căng mắt, thích ứng với ánh đèn trong phòng.

Cô chợt nhận ra đây là phòng của Dư Châu Dạ, còn cô thì đang nằm trên giường anh...

Dư Châu Dạ bước vào phòng: “Tỉnh rồi à?”

Phó Uyển Hòa gật đầu: “Ừm.”

“Lại đây ăn một ít đi, cháo thịt băm vừa mua dưới khách sạn đấy, vẫn còn nóng.” Dư Châu Dạ nói.

Phó Uyển Hòa đứng dậy, vuốt phẳng lại chăn.

Dư Châu Dạ bỗng gọi cô: “Đứng lại.”

Phó Uyển Hòa dừng bước: “Sao thế?”

Dư Châu Dạ mặt không đổi sắc, ánh mắt dừng trên chân cô: “Đeo dép vào.”

Phó Uyển Hòa cúi đầu nhìn, thấy mình đang đứng trên thảm, tỏ vẻ không sao cả, đáp: “Không sao, sàn nhà cũng không bẩn.”

Dư Châu Dạ thở dài, khuỵu gối trước mặt cô, cầm đôi dép lê dùng một lần bên cạnh lên, nhẹ nhàng nâng chân Phó Uyển Hòa lên.

“Mặt đất lạnh, phải biết chăm sóc bản thân, đừng để bị bệnh nữa, để người ta yên tâm một chút, được không?” Dư Châu Dạ nhíu chặt mày.

Phó Uyển Hòa đơ tại chỗ, không hề động đậy.

“?”

Sao cô lại cảm thấy tư thế này giông giống với cầu hôn vậy nhỉ?

Ăn cháo xong, Phó Uyển Hòa nhìn ra ngoài cửa sổ, giờ đã là xế chiều, thì ra cô ngủ lâu như vậy. Lúc này cô mới nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi, cậu không nói cho mẹ tôi biết chứ?”

“Nói gì với dì? Nói với dì cậu bị bệnh à?” Dư Châu Dạ nói, “Hay là nói cho dì biết đây là bệnh cũ tái phát?”

“.....” Phó Uyển Hòa cảm nhận được tâm trạng Dư Châu Dạ hình như không tốt lắm, cách nói chuyện có hơi hung dữ, cô kiên nhẫn nói: “Chỉ là dạ dày tình cờ đau chút thôi, uống thuốc xong là khỏi rồi.”

Dư Châu Dạ dựa vào sô pha, ném điện thoại sang một bên: “Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, chuyện này là sao?”

Phó Uyển Hòa hơi do dự: “Trước đây tôi tham ăn, ăn nhiều hỏng dạ dày, cho nên mới vậy. Yên tâm đi, tôi vẫn đi kiểm tra định kỳ.”

Rõ ràng Dư Châu Dạ không tin những lời này, thấy phản ứng của Phó Uyển Hòa lúc này, anh cũng có thể lờ mờ đoán được chuyện gì đã xảy ra.

“Mũi cậu dài lắm rồi đấy.”

Phó Uyển Hòa không hiểu: “Gì cơ?”

“Cậu nói dối.”

Anh không muốn ép cô, nhưng anh không thể trơ mắt nhìn Phó Uyển Hòa một mình chịu đựng những chuyện ấy, anh muốn giúp cô.

Phó Uyển Hòa cúi đầu đầy bất đắc dĩ, cô luôn không biết nên làm sao khi đối diện với Dư Châu Dạ.

Anh không lên tiếng, cô đã định nói tất cả cho anh biết. Việc từ chối Dư Châu Dạ, Phó Uyển Hòa cảm thấy cả đời này bản thân không thể làm được.

Việc anh muốn, cô sẽ cố gắng làm cho anh.

Cô bình tĩnh nói: “Trước đây tôi từng bị đàn chị bắt nạt, bọn họ thường xuyên làm bẩn đồng phục, cặp sách của tôi, giật tóc, đánh đập tôi...”

“Còn bệnh đau dạ dày này, là bởi cơm trưa tôi mang đi học, thường xuyên bị bọn họ vứt xuống đất. Khi bọn họ đi rồi, tôi mới lén lút nhặt lên, ăn những thứ không bị bẩn.”

Nói tới đây, Phó Uyển Hòa vậy mà lại có chút đắc chí.

Hồi ức bị đào lên.

“Trên tay cầm cái gì đấy?” Một học sinh nữ cao hơn Phó Uyển Hòa nhiều chắn lối đi của cô.

Phó Uyển Hòa không hé răng, ôm chặt hộp đựng cơm trong lòng.

Cô ta đẩy cô một cái: “Hỏi mày đấy!”

Phó Uyển Hòa vẫn không đáp.

Mấy cô gái kia bắt đầu động tay động chân.

Cô ta cười khẩy, sự chán ghét trong mắt ngày càng mãnh liệt.

“Chỉ có những thứ này, tao còn tưởng là sơn hào hải vị cơ đấy.” Nói xong, cô ta ném hộp đựng cơm xuống đất, ghét bỏ phủi phủi tay, như thể vừa chạm vào rác rưởi, tránh còn không kịp.

Lại thêm một trận đấm đá.

Một lát sau, người đã đi khỏi, Phó Uyển Hòa mới chậm chạp bò dậy, nhặt hộp cơm kia lên, mặt mũi lấm lem nhưng cô lại nở một nụ cười không hợp cảnh.

May thật, hôm nay cà rốt chưa bị bẩn, vẫn ăn được.

Phó Uyển Hòa cởi áo khoác ngoài bị bẩn ra, mang vào toilet giặt cho đến khi chiếc áo trở nên sạch sẽ không một vết bẩn.

Sau đó, cô để áo khoác sang một bên, cầm hộp cơm đã ăn sạch kia lên, mang tới vòi nước rửa, cát và bụi bẩn trên hộp cơm cũng bị rửa sạch.

Như vậy thì mẹ sẽ không phát hiện, cô nghĩ.

Khi ấy Phó Uyển Hòa không biết thế nào gọi là bạo lực học đường, cũng không nói chuyện này cho người nhà.

Bởi vì bọn họ nói đây là chuyện rất xấu hổ, nói ra sẽ bị người khác khinh thường, cũng sẽ bị chê cười.

Nhưng rõ ràng cô mới là người bị hại.

Về đến nhà, Phương Tri Hòa hỏi cô tại sao hộp cơm lại bị sứt một góc, rất nhiều lần cô muốn nói sự thật cho bà nghe, nhưng lời nói lên đến miệng lại nuốt vào.

Cô không muốn khiến mẹ khó xử, không muốn khiến bà đau lòng, lại càng không muốn để bà thấy mình yếu đuối, vô dụng.

Đối với cô, đường đến trường chẳng khác gì đường bước xuống mồ.

Bước nào cũng gian nan, bước từng bước trên con đường không lối về.

Điều mà họ cho rằng chẳng sao cả, lại như một con dao cắm thẳng vào lòng cô.

Khi đó cô cảm thấy, sống một mình sẽ càng an toàn, thoải mái hơn.

Chỉ khi giấu mình đủ kỹ, giảm bớt cảm giác tồn tại của chính mình, mới có thể tránh những ánh mắt đó.

Nhìn đi, những thứ như tự ti, không hình thành trong một sớm một chiều, mà là tăng lên từng chút từng chút một theo thời gian.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.