Anh Và Mạng Hạ Gục Đều Là Của Em

Chương 86: Chương 86: Còn hôm nay thì tôi không rõ




Cúp điện thoại, Miêu Miêu bắt đầu hoang mang, người bên cạnh nói gì cô hoàn toàn không nghe thấy.

Để tránh bị phát hiện, cô đã làm tài khoản phụ của mình trông giống với tài khoản thủy quân, thậm chí mấy tháng trước còn chia sẻ Weibo của người nổi tiếng nữa... Làm sao Bùi Lộ lại đoán ra được chứ??

“Bảo bối...bảo bối?”

“A?” Miêu Miêu giật mình.

“Em có nghe anh nói không?” người đàn ông hỏi, “bọn họ như này là đang ức hiếp em, chúng ta không cần nhẫn nhịn làm gì nữa, lên mạng đấu trực diện với cô ta! Em sao thế... sắc mặt sao lại kém quá vậy? Vừa nãy trong điện thoại nói gì thế?”

Lúc Bùi Lộ nói ra chuyện đó, Miêu Miêu đã đổi sang nghe điện thoại bằng tai bên kia, người bên cạnh không nghe thấy gì cả.

“Không, không có gì đâu.”

“Đề nghị này của anh em thấy sao?”

“Không được...” Miêu Miêu hồi hồn, dáng vẻ như sắp bật khóc, “có nhiều người nói giúp họ như vậy, mỗi người một bãi nước bọt cũng đủ dìm chết em rồi, em không dám đâu.”

“Có gì mà không dám... em làm sai, nhưng em cũng đã biết sai rồi mà? Cái cô Lâm Cửu kia cũng buồn cười thật, muốn quay lại với bạn trai cũ thì quay lại đi, sao cứ phải kéo em vào làm gì không biết?”

Miêu Miêu tủi thân nói: “Có lẽ là thấy dạo gần đây em được làm bình luận viên cho LPL.”

“Phụ nữ bây giờ đúng là nham hiểm thực dụng mà,“ người đàn ông chép miệng, nói, hoàn toàn quên mất trước kia chính mình cũng từng lấy lòng Lâm Cửu, “không sao, cô ta cũng chỉ cần một lời xin lỗi thôi, em cứ đăng một bài xin lỗi giải thích lên đi... dù sao cũng còn có anh mà? Weibo của anh có hơn hai mươi nghìn fan, đều là fan thật bên phòng livestream của anh...”

Lại một lần nữa nghe thấy mấy từ xin lỗi giải thích, Miêu Miêu không còn khống chế nổi sự sợ hãi trong lòng nữa rồi.

Cô ta vội vàng đứng dậy, cầm lấy túi: “Em đột nhiên nhớ ra còn có chút việc... anh yêu, có thời gian em sẽ liên lạc với anh sau nhé.”

“Hả, giờ em phải đi rồi à?” người đàn ông ngẩn ra, giọng hơi mang theo sự bất mãn, “không phải chúng ta đã nói rồi sao, cùng nhau đi chơi hai ba ngày... em mới đến được một buổi tối thôi mà.”

“Em có việc gấp thật mà,“ Miêu Miêu nở nụ cười đã luyện tập vô số lần, hôn một cái lên má của người đàn ông, “để hôm khác đi được không?”

“........Được rồi, vậy em có thời gian thì phải liên lạc với anh đấy.”

Miêu Miêu “ừm” một tiếng, xoay người, nụ cười trên mặt lập tức biến mất.

Ra khỏi nhà hàng của khách sạn, cô mở ghi chú trong điện thoại, trên đó có viết địa chỉ trụ sở TS.

**

“......Cháu gái, cháu gái!”

“Thằng nhóc kia, này, dậy đi!”

Lâm Cửu bị lay tỉnh.

Cô mở mắt ra, bị ánh sáng mặt trời làm chói mắt, một lần nữa nhắm mắt lại.

Chân thì tê, eo thì nhức, một vùng đầu thì đau như búa bổ.

Chưa rõ đầu cua tai nheo gì, cô nghiêng đầu, chỉnh đầu mình sang một tư thế dễ chịu hơn, kết quả vừa quay sang đã giật bắn mình—— khuôn mặt của người đàn ông phóng đại ngay trước mắt cô!

Đầu Lâm Cửu trống rỗng, tay nhanh hơn não, chào hỏi ngay với mặt anh ta một phát——

“Bốp!”

Người đàn ông bị đánh cũng không né, cau mày mở mắt ra, hai người nhìn nhau với cự li gần trong mười giây.

Giọng nói đánh thức họ một lần nữa lại vang lên: “Ấy...không đúng, sao lại còn đánh người?”

Lâm Cửu phản ứng lại được, cuống cuồng ngồi dậy——

Cỏ xanh, khung thành, đường chạy...

Kí ức tối qua từ từ hiện lại trong đầu.

Cô với Từ Hạo đến đây uống rượu, kết quả mười chai bia đó chẳng bao lâu đã cạn sạch, Lâm Cửu đang uống vui, bèn đặt bia ở siêu thị nhờ người ta giao tới.

Cô lờ mờ nhớ được...lúc nhân viên giao hàng đó nhìn thấy bọn cô còn giật mình hoảng sợ, đặt đồ xuống xong là bỏ chạy một mạch.

Sau đó...sau đó hai người bọn cô hết ly này đến cốc khác.

Rồi không có sau đó nữa.

“Cháu gái, hai đứa bọn cháu làm cái gì ở đây thế này, uống rượu sao không đến chỗ nên đến, lại chạy đến sân vận động làm gì?” nhân viên dọn vệ sinh mặt đầy bất mãn, “hai đứa bọn cháu bảo giờ cô phải dọn dẹp thế nào đây?”

Hình như Từ Hạo cũng nhớ lại rồi, nhíu chặt lông mày từ từ ngồi dậy.

Kết quả anh ta còn chưa ngồi vững, người bên cạnh đã cởi ngay áo khoác hay mặc vào mùa xuân——

Rồi trùm thẳng lên mặt anh ta!

Từ Hạo: “......”

“Bọn cháu...khụ,“ hôm qua điên khùng ở sân bóng lâu như vậy, giờ cổ họng gần như hỏng luôn rồi, Lâm Cửu cố sức ho hai cái, “giờ bọn cháu đi ngay, rác cháu cũng sẽ mang theo ạ.”

Từ Hạo: “Lâm Cửu, cô muốn...” chết à.

Còn chưa nói xong, Lâm Cửu đã dựa vào cảm giác mà thò tay sang, bịt chặt cả mũi lẫn miệng anh ta.

Cô cứ ôm đầu Từ Hạo như thế, lúc dọn rác còn sợ cản trở, kẹp anh ta vào dưới cánh tay: “Cố chịu một chút, một lát nữa là xong rồi.”

Từ Hạo: “..............”

Nếu không phải chỗ này quá cao, diện tích lại chật hẹp, anh giãy ra có thể làm cô ngã xuống.

Thì anh đã bẻ gãy cái cánh tay của Lâm Cửu luôn rồi.

Nhân viên dọn vệ sinh cạn lời nhìn cô, đột nhiên nói ra một câu: “Chắc hai đứa không làm một nháy ở đây đó chứ?”

Làm...một...nháy...

Các cô các bác bây giờ thật biết cách dùng từ mà!

Lâm Cửu vội vàng xua tay: “Không có! Không có! Cô yên tâm! Bọn cháu chỉ uống rượu thôi!”

Rõ ràng là cô lao công không tin tưởng lắm, nghi hoặc nhìn Lâm Cửu, cô bé này mặt mũi xinh xắn, trông rất đáng yêu.

Không muốn làm khó bọn trẻ làm gì, xem như mình xui xẻo, cô lao công xua tay, nói: “Đi đi mau đi đi, lát sẽ có người đến đấy.”

“Ôi!” Lâm Cửu đáp, “cảm ơn cô ạ!”

Sau khi lôi Từ Hạo ra khỏi tầm mắt của cô lao công, rốt cuộc Lâm Cửu cũng chịu thả anh ra.

Mái tóc màu xám trắng của Từ Hạo đã bị vò thành tổ quạ luôn rồi, mặt đen đến mức không thể đen hơn được nữa, nghiến răng nghiến lợi nhìn người trước mặt, cuối cùng nhả ra một câu: “Lâm Cửu, cô muốn chết hả.”

“Tôi làm vậy là vì nghĩ cho anh đấy hiểu không...” Lâm Cửu vắt áo khoác lên tay, “giờ anh đang nổi như vậy, rủi mà bị chụp ảnh cùng ăn cùng ngủ với nữ streamer, sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến thanh danh của anh đấy.”

“Thế sao cô không tự trùm mình lại đi??”

“Anh sống lỗi như thế, tôi sợ tôi mà tự trùm mình lại, anh đi rồi, bỏ tôi một mình ở đó...” Lâm Cửu mò điện thoại ra xem, lẩm bẩm, “ai rảnh không có gì làm gọi cho mình nhiều cuộc thế nhỉ...”

Từ Hạo thấy cô đang xóa từng cuộc gọi nhỡ, hỏi: “Không gọi lại à?”

“Không gọi,“ Lâm Cửu nhét điện thoại vào túi, “nếu có việc cần thì sẽ gọi lại lần nữa thôi.”

Từ Hạo lấy điện thoại của mình ra xem, cũng toàn cuộc gọi nhỡ.

Anh gửi một tin nhắn báo mình vẫn ổn, dẹp bỏ ý định gọi báo cảnh sát của đồng đội.

Lúc ngẩng đầu lên, Lâm Cửu đã tìm được một cái ghế dài mà ngồi xuống rồi, đang vò đầu đọc tin nhắn.

Khoảng cách này của anh không nhìn rõ được chữ, nhưng tin nhắn rất dài.

Khả năng cao là bạn trai cũ của Lâm Cửu.

Tối qua rượu vào lời ra, chuyện gì Lâm Cửu cũng nói ra hết—— Thật ra trước khi đăng bài bóc phốt trên Weibo, bạn trai cũ của cô đã chạy đến xin cô quay lại rồi, nhưng cô không đồng ý.

Ai ngờ quay qua quay lại cô đã phơi hết mọi chuyện ra, người bạn trai cũ đó đã bị chuyện này làm cho quay cuồng, chuyện kí hợp đồng cũng tạm thời bị bỏ xó.

Lần đầu tiên Từ Hạo phát hiện có người còn khó hiểu hơn cả game, đó chính là Lâm Cửu.

Cũng nhận ra người không nên dây vào nhất trên đời này, cũng chính là Lâm Cửu.

“Sao anh còn chưa đi nữa?” nhận ra tầm mắt của anh, Lâm Cửu không ngẩng đầu lên, hỏi.

“Cô cũng chưa đi mà.”

“Đầu tôi đau, ngồi một lát rồi mới đi, với lại tôi cũng đâu có bận gì...” Lâm Cửu lẩm bẩm, “chẳng phải anh còn phải đấu tập nữa à.”

Từ Hạo lại hỏi: “Nhà cô ở gần đây không?”

“Gần, ngồi xe khoảng ba mươi phút.”

Từ Hạo nhướng mày, tiến lại: “Này.”

Lâm Cửu: “Chuyện gì??”

“Quay đầu.”

Lâm Cửu nhanh chóng trả lời lại một chữ “cút” cho bạn trai cũ, sau đó quay đầu lại, mất kiên nhẫn mà hỏi lần nữa: “Chuyện gì?”

Từ Hạo chỉ về đỉnh tòa nhà cách đó không xa, “trụ sở MA, còn nhớ không?”

“......Rồi sao?”

“Cô có thể qua đó tắm rửa.”

Lâm Cửu trợn tròn mắt: “Đang yên đang lành sao tôi phải vào trụ sở của anh tắm rửa chứ?”

Tầm mắt Từ Hạo dời xuống dưới, Lâm Cửu cũng nhìn theo.

Áo cô màu trắng, gấu áo lấm lem một mảng lớn, trắng đen xám đan xen.

Quan trọng là Từ Hạo không nói gì còn đỡ.

Anh ta nhắc, cô mới cảm nhận được phần áo chỗ eo dính sát vào cơ thể, khó chịu đến mức muốn bùng nổ——

“Hôm qua anh mẹ nó...đổ rượu lên người tôi đấy à?” cô hỏi.

“Cô dùng cái đầu chẳng ra sao đó của cô mà nghĩ lại đi, là ai đổ?”

Lâm Cửu nghiêm túc nghĩ lại.

Mái tóc cô gái bay bay trong gió, giống như một người điên, trong tay cầm một chai bia, hướng lên trời mà hét lớn: “Kính thằng bồ cũ đã chết của tôi!”

Sao đó vẩy bia xuống đất, hơn nửa chai bia hình như đều...vẩy hết lên người cô.

OK.

“Thôi để tôi bắt xe về được rồi.”

Mười phút sau.

“Sao lại không bắt được xe vậy chứ?!”

Từ Hạo cười xùy một tiếng: “Có đi không đây?”

Lâm Cửu vẫn cố chấp vùng vẫy, đi đến sát mép đường chặn xe, tài xế ngửi thấy mùi rượu, không chịu chở.

Không! Chịu! Chở!

“Tôi phải khiếu nại ông ta mới được!!!”

Lâm Cửu vừa nói vừa tức xì khói đi theo sau Từ Hạo, bước vào trụ sở MA.

**

Bị đánh thức quá sớm, Mục Vãn Vãn vừa nằm đã ngủ.

Kết quả chưa ngủ được bao lâu, lại bị tiếng thông báo WeChat đánh thức.

Sao mình lại ngu thế này, tự nhiên lại quên không tắt chuông... Cô kéo miếng che mắt xuống, mặt dại cả ra, mở WeChat, nhìn lướt thật nhanh.

Là tin nhắn của Xiao, cô cố gắng mở mắt đọc kĩ nội dung.

Xiao: “Chị ơi, đây là bạn chị đúng không...[hình ảnh]”

Mục Vãn Vãn ấn vào xem ảnh, ngu người hai giây, sau đó mắt trợn tròn——

Trong ảnh, một cô gái đầu tóc bù xù, ướt sũng, vừa nhìn đã biết là mới tắm xong, trên vai còn choàng một cái khăn tắm, người mặc một cái áo thun rộng thùng thình của đàn ông, cô đang ngồi trên cái ghế cao, đôi chân dài trắng nõn bắt chéo, bấm điện thoại.

Đúng là “cô bạn mất liên lạc” của cô, Lâm Cửu.

Mục Vãn Vãn ngồi bật dậy.

Vãn: “Sao cậu ấy lại ở trụ sở bọn cậu?”

Xiao: “Không biết... sáng nay về cùng với anh Hạo.”

Vãn: “......”

Xiao: “Ủa chị, hai người họ có mối quan hệ gì thế...”

Vãn: “Hôm qua thì vẫn là chủ nợ với con nợ.”

Vãn: “Còn hôm nay thì tôi không rõ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.