Anh Yêu Em

Chương 9: Chương 9




“Tô Dung.”

Nam nhân vừa xuống xe liền vọt tới trước mặt Tô Dung chào hỏi, Cao Thịnh sau khi cùng lái xe nói nói mấy câu rồi đi tới, thấy vậy nam nhân liền choàng tay qua vai Cao Thịnh, cả người dựa vào trên người anh.

Tô Dung nhìn thấy Cao Thịnh cười mắng nam nhân kia một câu, cũng không có đẩy ra gã, nhất thời đầu có chút choáng váng.

“Anh sao lại đến đây?”

“Đến đem thuốc cho cậu.”

Nam nhân vỗ vỗ đầu của cậu, “Tô tiểu đệ, anh trai cậu đêm nay sẽ ở bên cạnh tôi, cho nên không cần lo lắng.”

Tô Dung đem hộp thuốc nắm chặt, “Hai anh đêm nay cùng một chỗ?”

Cao Thịnh đấm một quyền vào bụng gã, “Hắn thất tình, cho nên muốn cùng tôi uống rượu.”

“Chỉ tinh khiết uống rượu?” Trong lời nói có khinh miệt cùng bén nhọn.

Tầm mắt mọi người đổ dồn vào trên người nam tử phía sau Tô Dung, Tô Dung nghe lời hắn vừa nói, thân thể hơi loạng choạng, quay đầu nhìn thấy nam tử đang kề tai Cao Thịnh nói nhỏ, cậu đố kị cúi đầu, không dám làm cho chất vấn trong lòng thốt ra cửa miệng.

Cậu không có tư cách.

“Ngô Đồng, nhĩ hảo.” Cao Thịnh lễ phép chào hỏi.

Tay Bạch Ngô Đồng khoát lên vai Tô Dung, “Vì cùng bạn tốt uống rượu, nên đem Tô Dung đẩy đến nơi này của tôi?”

“Cậu cũng thông cảm một chút, vì người thất tình như tôi được không?”

Bạch Ngô Đồng nhướng mày, đánh giá cẩn thận gã, “Anh thất tình? Tôi giống như đã gặp được anh ở nơi nào rồi.”

“Các cậu quen nhau?” Cao Thịnh liếc mắt nhìn bạn tốt.

Nam nhân nhún vai, “Tôi sao có thể quen biết cậu ta, hôm nay là lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu ta.” Gã bỗng nhiên hạ giọng, ghé vào lỗ tai anh nói, “Nói không chừng là đã gặp qua ở nơi phong hoa tuyết nguyệt cũng nên.”

Cao Thịnh mới vừa muốn hỏi, Bạch Ngô Đồng lại mở miệng trước, “Tôi nhớ ra rồi, tôi đã gặp qua anh ở Thiên Đường, những người nào thường đến Thiên Đường, tôi nghĩ chúng ta đều rất rõ ràng.”

“Cao Thịnh, anh muốn cùng anh ta uống rượu?” Tô Dung nhịn không được ra tiếng.

“Thiên Đường?” Cao Thịnh mờ mịt nhìn bạn tốt, “Đó là nơi nào?”

” Quán bar đồng tính luyến ái.”

Cao Thịnh sửng sốt một chút, cười nói: “Ác, còn nói cậu ngoan thật sự, là giả vờ với tôi sao?”

Nam nhân đỏ mặt, Tô Dung cùng Bạch Ngô Đồng nhìn nhau liếc mắt một cái, người trước sắc mặt càng thêm tái nhợt, người sau cao thấp nhìn hai người bọn họ từ trên xuống dưới, lời nói bén nhọn thốt ra.

“Anh sắp có vị hôn thê, còn cùng nam nhân bên nhau?”

“Đúng vậy a, cậu ta đã có vị hôn thê, còn theo tôi dây dưa không ngớt.”

Cao Thịnh vốn định mở miệng giải thích, nghe được gã nói như thế, lại tống cho gã một quyền, rồi mới cười mắng: “Cậu…tên tiểu tử này, lại muốn ăn đòn sao?”

Nam nhân vỗ về bụng ngồi xổm xuống, “Mẹ nó, cậu là đang đùa hay làm thật vậy?”

“Uy, hai người kia!” Bạch Ngô Đồng tức giận mắng, hắn thật không dám tin tưởng, bọn họ ngay tại trước mặt Tô Dung liếc mắt đưa tình với nhau.

“Ngô Đồng.” Tô Dung mỏi mệt trừng mắt nhìn.

“Xảy ra chuyện gì?” Bạch Ngô Đồng vội vàng dựa vào, nhìn trạng huống của cậu.

Cao Thịnh cũng lo lắng vọt đến, “Xảy ra chuyện gì? Ngô Đồng, cậu ấy buổi tối có ăn cơm không? Có uống thuốc không?”

“Anh quan tâm sao?” Bạch Ngô Đồng tức giận mắng.

Cao Thịnh có chút không hiểu, “Tôi đương nhiên quan tâm cậu ấy.”

“Đúng vậy, bằng không sao lại vội vàng cố ý đến đây đưa thuốc cho Tô tiểu đệ chứ, đối A Thịnh mà nói, Tô tiểu đệ so với em ruột còn thân hơn.”

Tô Dung nghe xong càng thêm khó chịu, làm bộ không thấy tay Cao Thịnh đang vươn tới, kéo ra tay Bạch Ngô Đồng, “Tôi đi lên nằm một chút, đại khái là mệt mỏi.”

“Tô Dung, muốn tôi đưa cậu đến bệnh viện nhìn xem hay không?”

Bạch Ngô Đồng muốn ngăn cản Cao Thịnh, lại bị nam nhân lưu lại cước bộ, “Mỹ nhân, cậu cũng là khách của Thiên Đường?”

Bạch Ngô Đồng khinh thường trừng gã, “Tránh ra.”

“Muốn lưu số điện thoại hay không? Hoặc là MSN? Tôi vừa lúc thất tình, muốn tìm người tâm sự.” Nam nhân đối hắn trát trát mắt, đưa hắn bức đến một bên tường, rồi mới lặng lẽ liếc về phía hai người kia.

“Anh?” Bạch Ngô Đồng nghi hoặc nhìn gã.

Nam nhân nhếch môi, thấp giọng nói: “Tôi khó dịp muốn làm người tốt, cậu đừng ngăn cản tôi, trừ phi cậu cũng thích Tô tiểu đệ?”

“Tôi. . . . . .” Bạch Ngô Đồng giống như có một chút lĩnh hội, nhưng vẫn muốn hỏi rõ ràng, mắt bỗng nhiên nhìn thấy nam nhân sắc mặt âm hắc đang hướng nơi này đi tới, nhanh chóng đẩy ra gã, nhưng vẫn là cứu không kịp nam nhân kia bắt lấy áo người này tấu không ngừng.

“Phi Dương, không phải, anh hiểu lầm rồi.”

Một bên Cao Thịnh cũng vội vàng chạy tới cùng Bạch Ngô Đồng kéo ra hai người bọn họ, nam nhân đau đến thầm mắng: người tốt thật đúng là không dễ làm.

“Hắn là ai vậy?” Nhâm Phi Dương bắt lấy vạt áo Bạch Ngô Đồng, cắn răng hỏi, thoạt nhìn liền muốn tống tiếp một quyền vào trên người gã.

Nam nhân mới vừa nhấc đầu nhìn thấy mặt Nhâm Phi Dương, lập tức xoay người ôm lấy Cao Thịnh, “Trở về, nhanh lên mang tôi rời khỏi nơi này.”

Cao Thịnh còn muốn nói cái gì đó, thanh âm bạn tốt bỗng nhiên run rẩy lên làm cho anh đành phải giúp đỡ gã lên tắc xi trước, “Cậu từ từ, tôi nói mấy câu cùng Tô Dung đã.”

Nam nhân che mặt, “Nhanh lên.”

Cao Thịnh đi hướng Tô Dung, “Tôi đi về trước, cậu. . . . . .”

“Đem cậu ta mang đi.” Nhâm Phi Dương bỗng nhiên đối với cậu quát.

“Phi Dương!”

Cao Thịnh nắm chặt tay Tô Dung, nhíu mày đối với Nhâm Phi Dương nói, “Mang đi liền mang đi, Tô Dung, chúng ta về nhà.”

Tô Dung nhìn thấy bạn tốt bị kéo vào, nhìn nhìn nam nhân trên tắc xi kia, “Không sao, anh muốn cùng anh ta uống rượu, tôi đi khách sạn được rồi.”

“Tại sao có nhà không về, lại muốn đi khách sạn? Theo tôi về nhà.”

Cao Thịnh túm lấy Tô Dung, đưa cậu nhét vào trong xe, “Người kia, những lúc cậu tới nhà bọn họ đều đối với cậu hung hăng như thế? Tôi thấy sau này cậu đừng đến đây nữa.”

Tô Dung do dự một chút, “Không phải, anh ta chỉ là đang ghen.”

“Ăn dấm chua?”

“Đại khái là hiểu lầm Ngô Đồng cùng nam nhân kia có quan hệ gì đó, thời điểm anh ta đi xuống, bọn họ giống như đang dựa vào rất gần.” Tô Dung dựa vào trí nhớ phỏng đoán.

“Ghen đến nỗi đuổi khách đi, vậy thì cũng không phải người tốt.”

Tô Dung cười cười, ngồi vào trong tắc xi.

Có phải người tốt hay không cậu không biết, thế nhưng cậu thật hâm mộ, hâm mộ bạn tốt được yêu như thế.

Nếu Cao Thịnh đối cậu, có một phần ngàn để ý như Nhâm Phi Dương đối Bạch Ngô Đồng thì tốt rồi.

Có thể sao?

Có thể do là cậu nghĩ nhiều, là bởi vì cậu ghen, người này đang thất tình, muốn tìm người có thể an ủi anh ta, mà người kia vừa vặn là Cao Thịnh?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.