Aristocracy Club ( Câu Lạc Bộ Qúy Tộc)

Chương 147: Chương 147




"Một mình em trong

đêm thâu

Ngắm bầu trời lung linh

ánh sao

Lòng em thấy nhớ anh,

nhớ thuở nào.

Mình cùng đi trên con

đường xưa

Cùng say đắm với bao

mộng mơ

Mà giờ đây sao lẻ loi

chỉ mình em.

Rồi mùa thu đã dần

qua

Khi mùa đông cô đơn

đến đây

Lòng se sắc trong giá

băng em nhớ anh

nhiều.

Đôi hàng mi em mong

lệ rơi

Mùa đông sang giá

băng người ơi

Em muốn thét lên xé

tan màn đêm.

Nghe trong gió có

tiếng của anh

Nghe trong đêm có

tiếng anh về

Em giật mình ngỡ như

anh đang bên cạnh em.

Một lần nữa nước

mắt lại rơi

Một lần nữa không

thấy anh về

Em lại buồn ngồi ngẩn

ngơ chờ anh"

Phong thoáng bất ngờ rồi nhanh chóng, cậu vỗ vỗ vào vai Nhi an ủi. Hóa ra ng con gái luôn tỏ ra mạnh mẽ này cũng có lúc yếu mềm. Cũng có lúc cần 1 bờ vai để dựa vào mỗi khi mỏi mệt.

-----

Hôm nay c.ty của Vũ có 1 buổi họp rất quan trọng với đối tác. Đây là 1 dự án khá lớn và là bước đệm để c.ty có tiếng hơn ở toàn châu Á.

Đang trên đường tới phòng họp thì đt Nhi chợt reo chuông. Là Như gọi. Hôm nay Như cũng biết là Nhi và Thảo có cuộc họp rất quan trọng mà. Chắc có chuyện gì gấp lắm nên chị đấy mới gọi

-Alo, em nghe- Nhi bắt máy.

-Nhi ơi. Hức, Bin và Rin....- Như nói trong tiếng nấc nghẹn ngào- mất tích rồi.

Mặt Nhi biến sắc. Cô bé vội cúp máy. Bộ não nhanh chóng vạch ra kế hoạch cần làm. Cứ để Thảo làm thư kí buổi họp. Cô sẽ nhờ Phương và Thoại Anh cùng phó giám đốc đến thay mặt Nhi rồi gọi điện cho Phong và đi nhanh về biệt thự.

Về đến nhà, Nhi và Phong tức tốc đi vào phòng khách thì thấy Như đang khóc nức nở. Mãi cô mới kể đc.

Như dẫn Bin và Rin đi dạo ở công viên. Vì là ban ngày, cũng có khá đông ng qua lại nên Như lệnh cho vệ sĩ ko cần theo sát qúa sợ gây sự chú ý. Vậy mà vừa đặt 2 nhóc ở ghế đá, Như bước vài bước đi mua đồ chơi thì khi quay lại đã ko thấy đâu nữa

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.