Aristocracy Club ( Câu Lạc Bộ Qúy Tộc)

Chương 159: Chương 159




Những cơn gió se lạnh mùa thu chợt ùa đến, làm rối mái tóc màu hạt dẻ của 1 cô bé. Rối, như tâm trí hiện giờ của cô bé vậy.

-Cậu đừng suốt ngày bám theo tớ nữa đc ko? Cậu đã 12t rồi, đừng có suốt ngày nhõng nhẽo như con nít nữa- đứng đối diện với cô bé có 2 bím tóc hạt dẻ đáng yêu là 1 cậu bé tóc hơi ngả vàng đang cáu gắt. Bên cạnh cậu bé kia là 1 cô bé nữa có mái tóc vàng óng như ánh mặt trời bừng sáng đang đứng khoanh tay.

-Sao vậy? Bọn mình vốn là bạn thanh mai trúc mã mà- cô bé tóc màu hạt dẻ ngạc nhiên ngước đôi mắt long lanh màu cà phê nhìn lên.

-Thanh mai trúc mã gì chứ? Chẳng qua cậu là tiểu thư nhà giàu nên tôi mới chơi với cậu. Nhưng giờ thì khác, đây là Kiều Linh Ly. 1 cô công chúa nổi tiếng xinh đẹp, nhà giàu. So về mọi mặt, cô ấy hơn cậu rất nhiều- cậu bé tiếp lời. Thật ko thể ngờ, mới 12t mà cậu có thể nói những lời này.

-Vậy, cậu chơi với tớ vì tiền thôi sao?- đôi mắt màu cà phê kia long lanh đong đầy nước mắt.

"CHÁT"- dường như muốn tạo chút kịch tính, cô gái có mái tóc màu vàng kia đi lên kiêu kì tát vào mặt cô bé tóc màu hạt dẻ.

-Sao...sao cậu đánh mình?- 1 tay áp lên bầu má đỏ ửng, cô bé mắt màu cà phê lắp bắp.

-Đừng giả nai tơ trước mặt tôi. Tôi là công chúa, tôi có quyền.

- - - -

Mưa, từng giọt mưa hiếm hoi vào mùa thu khô hanh rơi xuống. Phủ lên đôi vai nhỏ bé đang run lên từng hồi. Làm ướt sũng mái tóc và bộ váy hồng phấn đáng yêu. Những giọt nước lăn dài trên khuôn mặt đã đẫm nước mắt. Tình bạn rẻ đến vậy sao? Dùng tiền có thể mua đc ư? Vậy tiền của Bạch gia dư sức làm cô bé có thể kết bạn với tất cả mọi ng rồi. Nhưng, sao mà cô bé đau qúa! Cô và Bảo Nam là thanh mai trúc mã, ng lớn nói 2 ng là 1 cặp trời sinh mà?

- - - - -

-Chậc, sao tự dưng mùa thu trời lại mưa nhỉ?- 1 cô bé mặc bộ váy màu tím huyền bí chẹp miệng nhìn ra ngoài cửa kính của ô tô.

-Kệ đi Thoại Anh. Tớ nhớ Nhi qúa. Sắp đến nhà nó rồi- 1 cô bé khác có mái tóc đen nhánh lên tiếng. Vẻ mặt háo hức.

-A! Dừng xe- mắt Thoại Anh sáng lên, cô hét lên ra lệnh cho ng lái xe. Cô bé tóc đen tò mò nhìn ra ngoài theo ánh nhìn của cô bạn- Phương, đó chẳng phải là Nhi sao?

Ko ai bảo ai, Thoại Anh và Phương xô cửa ô tô chạy ra mặc kệ trời đang mưa.

- - - - -

Từ lúc đc Phương và Thoại Anh đưa về Bạch gia, Nhi đã hôn mê 2 ngày liền làm Vũ và Kỳ cùng gia nhân vô cùng lo lắng. Ba đã ra nước ngoài họp hội đồng quản trị ở tổng công ty. Mẹ cũng đang cùng 1 số sát thủ thực hiện nhiệm vụ rồi.

-Đại Thiếu gia, tiểu thư sốt 40 độ rồi- vị bác sĩ già đẩy gọng kính nhìn vào nhiệt kế nói với Vũ. Trong khi đó, Kỳ đang thay miếng dán hạ sốt cho Nhi.

-Cảm ơn bác. Nhưng Nhi sốt ko thể uống đc thuốc, cứ ăn cháo xong uống vào là nôn ra hết- Vũ gật đầu rồi nhìn Nhi đang hôn mê.

-Vậy thì nên truyền nước và chất dinh dưỡng cho tiểu thư- vị bác sĩ tiếp lời, ông mở hộp thuốc của mình ra lấy thêm mấy vỉ thuốc đặt lên bàn.

-Ko đc. Đến lúc con bé tỉnh thể nào cũng khóc um lên và giật dây truyền ra cho mà xem- Kỳ gạt phăng đi.

-Vậy để tôi tiêm cho tiểu thư.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.