Ba Ba Lạnh Lùng

Chương 22: Chương 22




Vừa để tờ hóa đơn xuống, cô liền phát hiện bên cạnh mình có thêm một người đã nhanh chóng lấy thẻ tín dụng đưa cho người phục vụ.

"Ồ, gặp nhau rồi."

"Phó tiên sinh?" Khang Hoa Hiên có chút kinh ngạc, trong khoảnh khắc đó, đột nhiên cô không biết nên nói gì.

"Sao cô lại cắt tóc ngắn thế này?" Anh hỏi cô, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mái tóc của cô.

Khang Hoa Hiên không nghĩ tới anh lại dùng loại ánh mắt có chút tiếc nuối này để nhìn cô. Cô vuốt vuốt mái tóc ngắn vừa chạm vai của mình, nghĩ thầm không biết kiểu tóc này có thích hợp với mình hay không. . .

"À, gần đây do bé cưng thường hay túm tóc của tôi, vì thế tôi phải cắt tóc ngắn đi, sửa sang lại cho gọn gàng... nhìn thế này khó coi lắm sao?"

"Không đâu, chẳng qua là...." Anh nghẹn giọng, nhìn gương mặt thanh lệ của cô, nói thật ý nghĩ của mình: "Thoạt nhìn xem ra có vẻ trẻ hơn."

"À..." Cô thở phào nhẹ nhõm, thì ra không phải là không đẹp mắt.

Phó Thần Cương khom người bế cục cưng vẫn đang ở trong ngực cô, nắm lấy bàn tay nhỏ bé vừa như dạy dỗ, vừa khẽ vỗ vỗ mấy cái.

"Tại sao con lại có thể quào loạn tóc của cô gái trẻ này thế?"

Giống như nhận ra được cha mình đang dạy dỗ, Huân Triết mở to hai mắt, có chút tủi thân ô ô nói mấy tiếng.

"Khóc cũng vô ích thôi, sau này không được như thế, biết không?" Mặc dù ngữ điệu nhỏ nhẹ nhưng vẫn tràn đầy sự đe dọa.

"Ngài chỉ giỏi hung ác." Cảnh trước mắt này làm cho người ta có chút buồn cười, nhưng nhìn bộ dạng Phó Thần Cương nghiêm túc học cách nói của trẻ con, lại làm cho cô cảm động không sao cười nổi."Nó còn nhỏ mà."

"Cần phải nghiêm khắc với nó một chút, phải sớm dạy cho nó biết rằng có một số việc nó không được làm."

Tay của cô đập lên cánh tay đang chọc chọc vào gương mặt của bé cưng, cười nói với Phó Thần Cương: "Nhẹ tay một chút."

Chỉ là một động tác nhỏ với nụ cười mủm mỉm tươi như hoa của cô thôi, lập tức đã làm cho mỗi tấc lòng của anh trở nên rối loạn.

Ánh mắt Phó Thần Cương tránh né nụ cười sáng lạn của cô, hỏi với vẻ không chút để ý: "Buổi trưa nắng lớn như vậy, cô chạy ra đây làm cái gì?"

"Tôi cùng chị gái tôi ra ngoài uống trà."

"Chị cô muốn vay tiền cô à?" Anh không hề che giấu việc mình vừa nghe được chuyện gì.

Khang Hoa Hiên cười nhạt, "Mấy ngày gần đây chị ấy có nhiều chuyện phiền lòng, tính khí tương đối nóng nảy, qua một thời gian lại như không có chuyện gì ngay ấy mà."

"Cô cần dùng tiền thì có thể nói với tôi, tôi sẽ cố gắng giúp cô."

Khang Hoa Hiên sửng sốt, cô không ngờ anh sẽ nói như vậy, "Cảm ơn ngài, Phó tiên sinh, nhưng ngài đã giúp tôi rất nhiều việc rồi."

Phó Thần Cương nhíu mày đẹp, anh không thích kiểu hờ hững của cô như vậy.

"Cô. . ." Nhìn chằm chằm vào gương mặt thanh tú trong sáng của cô, có lúc, anh thật sự không khỏi hoài nghi, trên đời lại có người độc ác muốn nổi giận với chủ nhân của gương mặt xinh xắn này sao?"Cô gọi Hứa Hải Sinh thế nào?"

"Hả?"

"Cô hay gọi ông ta như thế nào?"

Mặc dù có chút không hiểu, nhưng Khang Hoa Hiên vẫn ngoan ngoãn trả lời, "Bác Hải Sinh."

"Ừ, vậy thì sau này cô cũng gọi tôi như vậy."

“Gì cơ?" Cô ngẩn ngơ, thử thay đổi cách xưng hô mới: "Thần... anh cả Thần Cương ...?"

"Bỏ chữ cả kia đi."

"Anh Thần Cương. . . ?" Chữ “anh” cô nói rất nhỏ.

"Bỏ luôn cả chữ anh đi."

"Thần. . . Cương?" Tiếng cô nói so với tiếng mèo con kêu còn bé hơn.

Rốt cục lần này anh đã gật đầu một cái, giúp cô bế Huân Triết, còn giúp cô xách cái túi nữa. Anh chia sẻ bớt gánh nặng cho cô, đi thẳng về phía trước. Khang Hoa Hiên chân ngắn, nhưng vẫn đẩy chiếc xe nôi cố gắng bước theo sau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.