Ba Ba Lạnh Lùng

Chương 4: Chương 4




"Không, tôi muốn một bảo mẫu có thể toàn tâm toàn ý chăm sóc cho nó kia."

"Ấy, tôi vẫn sẽ toàn tâm toàn ý để chăm sóc đứa nhỏ mà!"

"Ý tôi là, đảm nhiệm tất cả chức năng của một bảo mẫu."

"Hả?"

"Sống ở bên cạnh,bao ăn bao ở, còn được trả thêm tiền trợ cấp, nhưng công việc duy nhất chính là phải chăm sóc đứa nhỏ thật tốt."

Nghe qua, công việc này chẳng phải giống như là việc của bà chủ hay sao?

Làm nghề bảo mẫu đã mười mấy năm, bà Quách cũng đã sớm gặp được những điều kỳ lạ nhưng không thể trách, dạng gia đình nào bà cũng đã từng gặp, nhưng bà là người sẽ không vì chút ngon ngọt ấy mà động tâm.

Công việc bảo mẫu chuyên trách nhìn qua thì có vẻ đơn giản thoải mái, nhưng áp lực lại lớn kinh người, cho dù có dạy dỗ đứa nhỏ nghiêm ngặt đi chăng nữa, cũng không phải do mình sinh ra. Hơn nữa, sau khi đứa nhỏ lớn lên sẽ có chính kiến của mình, khó mà dạy dỗ nghiêm khắc được, cũng không dễ dàng giống như thoạt nhìn bên ngoài như vậy.

Nhưng một công việc như vậy lại rất thích hợp với những cô gái trể tuổi có chút mơ tưởng được bay lên đầu cành làm Phượng Hoàng.

Bảo mẫu liếc mắt nhìn sang người đàn ông rồi thở dài, đối phương đã cố chấp như vậy, bây giờ bà có nói cái gì cũng không được nữa rồi."Thôi được! Để tôi giới thiệu bạn của tôi cho ngài, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn tôi quen biết với bà ấy cũng đã lâu rồi, so với tôi bà ấy còn nhiệt tình hơn. Gần đây đứa nhỏ mà bà ấy vẫn trông vừa mới được cho đến vườn trẻ, bà ấy rảnh rỗi đến mức sắp bị khùng, ngài thuê bà ấy là thích hợp nhất rồi."

"Vậy thì phiền bà giúp cho nhé."

Bảo mẫu định giao bé con trong tay cho Phó Thần Cương, theo bản năng anh vươn tay ra, liếc mắt nhìn khối thịt tròn tròn đang ngáy ò ó o một cái sau đó liền thất thần tại chỗ, không hề nhúc nhích.

Bà Quách đã hơn bốn mươi tuổi thấy anh không có định tiếp nhận, cũng nhìn thấy thần sắc kỳ quái của anh, cũng không nói thêm gì nữa, lại ôm đứa trẻ vào lòng một lần nữa."Tối hôm nay đứa nhỏ ngủ ở đâu?"

"Ở phòng của khách."

Bảo mẫu nhăn mày lại, "Ngài đã mua giường trẻ con chưa?"

"Chưa mua."

"Vậy thì hôm nay ngày hãy để cho nó được ngủ cùng với ngài trước đã. Nếu nửa đêm đứa bé tỉnh lại thì còn có người để chăm sóc cho nó."

Phó Thần Cương thở dốc vì kinh ngạc, "Nửa đêm đứa bé sẽ tỉnh lại sao?"

"Đương nhiên... À, có thể sẽ là thường xuyên đấy..." Bảo mẫu nhìn thấy sắc mặt anh chợt biến đổi lớn, lại vội vàng an ủi, "Nhưng mà hôm nay thì chắc chắn là sẽ không đâu. Khóc cả một ngày, nó mệt muốn chết rồi, chỉ cần đừng để có âm thanh phát ra quá lớn đánh thức nó, nó sẽ không tỉnh lại đâu."

Nhưng từ nay về sau thì sao? Vừa nghĩ đến đây, Phó Thần Cương không khỏi nổi cơn nhức đầu, chỉ hy vọng người bảo mẫu chuyên trách có thể đến sớm một chút, như vậy anh mới có thể khôi phục việc làm ăn và nghỉ ngơi như bình thường sớm một chút, mà đi làm cũng được an tâm.

Thừa dịp bảo mẫu ôm bé con vào căn phòng trống, Thạch Dự Thạc không kìm nổi liền hỏi anh "Sao cậu không nhờ Tâm Lôi giúp cho?"

Thay đổi xong bộ đồ mặc nhà sạch sẽ, Phó Thần Cương hừ lạnh một tiếng, "Cô ấy có khả năng này sao?"

Suy nghĩ một lúc, quả thực Thạch Dự Thạc cũng không sao tưởng tượng được bộ dáng Tưởng Tâm Lôi vốn sống an nhàn sung sướng lại đi xi ỉa xi đái cho khối thịt nho nhỏ này, dáng điệu bế đứa nhỏ chẳng hề thích thú, so với Phó Thần Cương còn khó chịu hơn."Vậy là đứa nhỏ này cũng không phải là của Tâm Lôi và cậu hả?"

"Có đứa nhỏ, cô ấy càng có thể quang minh chính đại bắt tớ phải cưới cô ấy vào cửa, sẽ không lén lút như vậy đâu."

“Đúng thế, vậy thì... Tâm Lôi vẫn chưa biết sự tồn tại của nhóc con này phải không?"

"Ừ."

Thạch Dự Thạc thở dốc ra vì kinh ngạc, tiếng nói phát ra nghe khàn khàn, "Tớ đoán chừng Tưởng đại tiểu thư thế nào cũng nổi cơn thịnh nộ khá lớn đấy nhỉ?" Bên cạnh bạn trai tự nhiên mọc ra một đứa trẻ con, người phụ nữ bình thường cũng còn tức giận nữa là...

"Cô ấy phát cáu cái gì chứ? Đây là con của tớ, tớ cũng không nhờ cô ấy chăm sóc nó đến nửa lần." Tương lai cũng sẽ như thế.

"Nói thì nói như vậy thôi, dù sao... cậu vẫn là bạn trai của cô ấy cơ mà?"

"Thế thì đã sao? Đây là con của tớ, phụ nữ muốn gả cho tớ, tốt nhất, trước tiên là phải hiểu được điều này."

"Nhưng không phải mẹ đứa nhỏ mẹ đã nói một năm sau sẽ đón nó về mà ?"

Từ lỗ mũi thở phì ra một hơi, Phó Thần Cương liếc xéo mắt sang người bên cạnh một cái, " Đây - là - con - của - tớ, tớ có nói là cô ta có thể mang đứa nhỏ đi không?"

Thạch Dự Thạc lắc đầu, chọc rồng chọc hổ, không hiểu vì sao cô gái kia lại không chịu đi hỏi thăm một chút, sao lại chọc vào Phó Thần Cương này... Ách, nói như vậy cũng không đúng, phải nói là, cô gái này sinh con với ai không sinh, lại đi sinh con với người đàn ông máu lạnh không có tình cảm, không biết nhỏ lệ này cơ chứ?

Xem ra, tương lai thế nào cũng sẽ xảy ra trận đánh ác liệt rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.