Ba Ba Lạnh Lùng

Chương 9: Chương 9




Hóa ra là như vậy. Khang Hoa Hiên thở phào nhẹ nhõm, ít nhất là lý do từ chối của anh và những người khác không giống nhau.

"Khi đó, tôi vẫn còn là một đứa trẻ."

"Đối với tôi mà nói, cũng vậy thôi."

"Vậy... tôi bảo đảm rằng, sẽ làm bộ như đây là lần đầu tiên tôi gặp anh, hoàn toàn là người xa lạ không hề quen biết."

Phó Thần Cương nhìn chăm chú nhìn cô: "Tại sao cô lại muốn làm công việc này như vậy?" Cô nhiệt tình đến mức khiến người khác có chút không sao hiểu nổi, tựa như cho dù anh có đưa ra điều kiện khắc nghiệt đến đâu, cô cũng sẽ cố gắng làm cho bằng được vậy.

"Bởi vì tôi..." Khang Hoa Hiên vội vàng định nói gì đó, nhưng nhìn mặt anh lại đột nhiên không thốt ra miệng được một câu nào nữa.

"Cô vẫn còn trẻ tuổi như vậy, cũng có rất nhiều công việc khác thích hợp với cô hơn. Còn công việc bảo mẫu này cả ngày chỉ quanh quẩn ở trong nhà dường như không thích hợp với cô lắm đâu."

"Ai da!" Bà Lưu vỗ vỗ vào tay Khang Hoa Hiên lên tiếng hòa giải hai người."Phó tiên sinh, ngài chớ dọa người ta như thế, thành thật mà nói đi, Hoa Hiên là một đứa trẻ hiếu thuận. Gần đây Vân Mỹ đã phải làm phẫu thuật mấy lần, tiền đã thiếu lại càng thiếu. Cha của Hoa Hiên đã qua đời từ khi còn rất trẻ, chị lớn của Hoa Hiên cũng đã lập gia đình từ mấy năm trước, Cô ấy cũng khó có thể gửi tiền về nhà được, mà chị Hai lại vẫn còn đi học, cũng không thể làm cái gì ra tiền, cho nên cả nhà toàn dựa vào cô bé này thôi đấy"

"Thiếu tiền sao?" Anh nhíu mày.

Hai tay xoắn vào nhau, Khang Hoa Hiên lấy dũng khí nhìn thẳng vào mặt anh lần nữa: "Đúng vậy, tôi rất thiếu tiền." Đây cũng chính là một trong những nguyên nhân khiến cô tới đây để xin làm việc.

Bình thường người thiếu tiền không ai dám thản nhiên thừa nhận mình thiếu tiền mà không hề để tâm nháy mắt như vậy. Anh đã từng gặp vô số người, với sự từng trải của mình, anh nhận thấy cô gái đang đứng trước mắt anh đây thật đơn thuần, anh không ngại cho cô một cơ hội.

Lúc này, trùng hợp từ phòng trẻ truyền đến tiếng khóc của trẻ con, bắt đầu nhỏ rồi lớn dần.

Khang Hoa Hiên hít sâu một hơi, hai mắt nhìn chằm chặp vào cánh cửa ở trước mặt.

"Huân Triết khóc đấy!” Bà Lưu heo bản năng định đứng dậy, nhưng Phó Thần Cương lại giơ tay ý muốn bảo bà ngồi trở lại vị trí.

"Khang tiểu thư, cô đã có thành ý như thế, vậy thì tôi cho cô một cơ hội. Thành thật mà nói, người chọn bảo mẫu thông thường không phải là tôi, mà là con trai tôi, nếu như cô có cách dỗ dành để nó im lặng trở lại, chịu uống sữa tươi, công việc này sẽ thuộc về cô."

"Được." Khang Hoa Hiên không thể chờ đợi nữa liền đứng lên, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cánh cửa kia như cũ: "Về chuyện ấy, tôi có thể ... tôi có thể làm được..."

Phó Thần Cương vừa phất tay, cô lập tức giống như bay vọt tới cửa, chần chờ một chút, liền xoay tay nắm cửa, mở ra đi thẳng vào.

Gian phòng được dùng làm phòng trẻ được bố trí gọn gàng sạch sẽ, vách tường dán giấy, lấy màu lam nhạt làm chủ đạo, ngay chính giữa phòng là một chiếc giường trẻ con bằng gỗ mộc, trong giường đứa trẻ đang oa oa khóc lớn.

Cô cẩn thận nhẹ nhàng đến gần, tiếp đó ghé đầu vào phía trên chiếc giường, rốt cục đứa nhỏ nhìn thấy có người đến gần, giang hai cánh tay cố gắng quơ múa.

"Chào cục cưng!" Khang Hoa Hiên đưa tay ra run rẩy ôm lấy đứa nhỏ, sau đó nhẹ nhàng để đầu của cục cưng khẽ tựa vào bả vai mình, hai cánh tay ôm đứa bé thật chặt vào trong ngực.

Nói cũng thật kỳ quái, vốn là đứa trẻ luôn khóc rống, vậy mà lúc này bất chợt đã yên lặng lại, cũng bình yên tựa vào trên vai cô.

Cô nhẹ nhàng đung đưa cơ thể của mình, bằng cách đu đưa theo một quy tắc nhất định, cô vỗ về bé cưng trong ngực, vừa cúi đầu ghé vào tai bé thầm thì điều gì đó.

Mà lúc này cục cưng cũng đã đưa bàn tay nhỏ bé ra, tò mò sờ sờ lên mặt cô, sờ sờ nơi gò má, đôi môi, lông mày, lỗ tai. . .

Khang Hoa Hiên ôm bé cưng nhìn gương mặt có vẻ bình tĩnh, nhưng giữa hai lông mày lại có chút buồn bã khó nhận ra. Cô chăm chú nhìn bé cưng, thậm chí cặp mắt lóe lên ánh nhìn đầy nước mắt. . . Vì không muốn để người khác phát hiện, cô lặng lẽ dụi đôi mắt đầy những giọt lệ xúc động thấm ướt vạt áo của cục cưng.

Ở phía sau lưng cô, Phó Thần Cương bị bầu không khí yên lặng này làm cho kinh ngạc. Mặc dù không đến gần hai người bọn họ, nhưng có một cảm giác kỳ diệu tỏa lan ra bốn phía, có chút ấm áp, chỉ cần nhìn bọn họ, đưng nhiên nhận ra đây chính là một bức tranh mẹ con hạnh phúc.

"Cô gái rất lợi hại đúng không?"

Bà Lưu hỏi một câu đã gọi suy nghĩ của anh trở lại.

Làm sao anh lại có thể nhìn người thiếu nữ kia thành mẹ của Huân Triết được nhỉ? Chẳng qua chỉ là một phụ nữ ôm con của anh mà thôi, sao anh lại nghĩ vẩn vơ thế chứ?

Nhất định là do ánh sáng! Đúng rồi, do ánh nằng chiếu vào trong phòng nên làm cho hình ảnh thoạt nhìn đã thấy ấm áp kỳ lạ, nhất định là như vậy.

"Tôi đã nói rồi mà. Ở trong ngực cô ấy, dù đứa trẻ có nghịch ngợm như quỷ cũng sẽ dần trở thành một thiên sứ thôi." Bà Lưu đến gần hai người bọn họ, lại trêu chọc bé con: "Có nhớ bà Lưu này hay không nhỉ? Hừm! Nhìn này tiểu quỷ này, cười toe toét ra rồi!"

"Nhất định là bé cưng còn nhớ rõ bà chứ."

"Đúng vậy. Cục cưng mà dám không nhớ bà ấy hả, nhất định bà sẽ đánh cái mông nhỏ của con cho mà xem. . ."

Nhìn mấy người hòa thuận với nhau, xem ra dường như có lẽ anh đã tìm được bảo mẫu thích hợp nhất cho Huân Triết rồi. Phó Thần Cương ho nhẹ một tiếng, thu hút lại sự chú ý của hai người phụ nữ.

"Vậy Huân Triết sẽ giao cho cô, sữa bột ở ... "

"Ngài nói tên gọi của bé cưng là gì?" Cắt ngang lời anh, Khang Hoa Hiên nhìn về phía anh hỏi lại

Khi nói mà bị người cắt ngang, theo lý thuyết Phó Thần Cương sẽ phải cực kỳ tức giận, nhưng chẳng biết tại sao, nhìn vào ánh mắt đang tràn đầy mong đợi của cô, vốn dĩ anh nên tức giận mới phải, toàn bộ thành bong bóng vỡ tung mất tiêu.

"Khụ... Phó Huân Triết, Huân trong huân chương, Triết trong triết học."

"Huân Triết, Huân Triết. . ." Cô lẩm bẩm nhắc lại, vừa nắm tay bé cưng, vừa đùa với nó.

"Này! Huân Triết, chào bé cưng nhé! Hôm nay là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, dì là dì Khang nhé! Con nói thử xem nào, dì Khang ... "

Phó Thần Cương bị tính trẻ con của cô làm cho bật cười: "Đứa nhỏ này tôi giao cho cô, còn chi tiết khác bà Lưu sẽ nói cho cô biết. Tối hôm nay tôi sẽ về sớm một chút, nếu như cô có vấn đề gì cần nói, chúng ta có thể thảo luận." Anh giấu nụ cười, nghiêm nghị nói.

"A... vâng, được ạ!" Khang Hoa Hiên gật đầu một cái, cúi đầu tiếp tục đùa với bé cưng, cho đến khi nghe thấy tiếng cửa mở, cô đột nhiên giật mình nhớ đến một chuyện, ôm bé con chạy về phía anh vừa đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.