Bá Chủ Hắc Đạo Cưng Chiều Vợ Sát Thủ

Chương 66: Chương 66: Bá Chủ Hắc Đạo




Lôi Lạc Thiên tức giận, nét mặt trở nên lạnh lùng, cặp mắt hiện lên tia lửa nhìn Hasan, ném mạnh ly rượu trong tay xuống mặt đắt,

Mảnh thủy tin, vỡ nát vâng ra tứ tung.

Trong tích tác những tiếng súng vang lên.

Bang bang bang bang.

Từng tên thủ hạ của Hasan, bị súng bắn chết ngã xuống mặt đắt.

Hasan, cận vệ của hắn và hai tên đối tác, nhìn tình cảnh xung quanh mà rùng mình.

Chỉ trong tích tác những thủ hạ tin anh mà Hasan tự tay đào tạo, từng người bị bắn ngây giữa ấn đường, chết ngây lập tức, không có cơ hội phản kích.

Lôi Lạc Thiên từ từ đứng lên, thản nhiên bước đến gần 4 người.

Lúc nầy trên sắc mặt của bọn họ, hết ngạc nhiên rồi sang qua sợ hãi rồi đến thất kinh.

Họ không ngờ ở giữa đại dương mên mông, Lôi Lạc Thiên vẫn có cách giải quyết họ, một các dứt khoát và gọn kẽ như vậy.

Khi Lôi Lạc Thiên dừng lại trước mặt bọn họ, phía sau 10 tên thủ hạ xuất sắc nhất của anh, từ bên ngoài phóng vào.

Tay cầm súng bắn tỉa, đứng theo lối quân đội thành một hàng thẳng sau lưng anh.

Hasan không thể tưởng tượng được, mấy mươi tên thủ hạ, anh côi là tin anh nhất, lại chết một cách gọn gàn trong tay 10 tện thủ hạ của Lôi Lạc Thiên.

Lôi Lạc Thiên nhìn thấy vẽ mặt thất kinh của họ liền chậm rãi nói.

“ chúng tôi có câu.

“Biết người biết ta trăm trận trăm thắng” Hasan lão đại có nghe qua chưa.”

Lôi Lạc Thiên nói với giọng trầm ổn, tay cầm cây súng lục chỉa thẳng vào đầu, tên đối tác lúc nảy nói chuyện vô lễ với anh.

Cặp mắt mở to nhìn thẳng vào mặt hắn.

Tên đối tác nhìn thấy cặp mắt ma quỉ của Lôi Lạc Thiên liền rùng mình.

Ông cứ tưởng Hasan là người dữ tợn và ghê tởm nhất, nhưng không ngờ,

khi nhìn thấy Lôi Lạc Thiên, ông còn kiếp sợ hơn gấp 10 lần.

Lôi Lạc Thiên không có tướng mạo khủng kiếp và ghê tởm như Hasan, nhưng anh lại có khí chất đích thực của một quỉ satan.

Làm người ta khi nhìn vào kiếp sợ không yên.

Ông quỳ xuống mặt đất, hai tay đưa lên, cầu xin Lôi Lạc Thiên tha mạng.

“Xin Lôi Lão đại tha mạng, đừng chấp nhất với kẻ tiểu nhân như tôi.”

“Tôi ghét nhất, là ai dùng giọng điệu như vậy nói chuyện với mình.”

Vừa nói xong, Lôi Lạc Thiên không do dự bắn một phát trên đầu hắn.

Bang...

Máu tuôn ra từ miệng vết thương nhiểu xuống sàng.

Thân thể người đàn ông từ từ ngã xuống mặt đất.

3 người đàn ông vì tiếng súng đột ngột nầy mà hết hồn.

Sắc mặt Hasan bay giờ không còn vẻ đắc ý và tự tin của vừa rồi nữa, ma thay vào đó là khuôn mặt phập phồng lo sợ.

Hắn nhìn Lôi Lạc Thiên nói.

“Sao người của ngươi lại xuất hiện ờ đây. Không phải chỉ có 3 người lên thuyền sao?”

Lôi Lạc Thiên nhìn hắn cười mỉa mai,

“Trước khi tôi lên thuyền, đã biết trước Hasan lão đại có ý đồ không tốt, nên đã an bài một chiếc xuồng máy, để thuộc hạ của tôi đi theo.

10 tên thuộc hạ nầy, điều là từ trường quân đội mà ra, nên kỷ thuật bắn tỉa là số 1.

Họ có thể bắn từ xa trong vòng phạm vi 2km.”

Hasan nghe Lôi Lạc Thiên nói vậy, trong lòng khâm phục.

Không ngờ một người trẽ tuổi như Lôi Lạc Thiên lại có tâm thư sâu xa như vậy.

Đáng để anh mang cái danh

Bá chủ hắc đạo.

“Hasan tôi lần nầy, thua Lôi lão đại một cách tâm phục khẩu phục.”

Lôi Lạc Thiên nhìn Hasan, trong lòng chợt hiện lên một ý nghĩ táo bạo.

Người nầy đúng là một con ngựa hoang, chỉ cần có một người cầm đầu tốt, thì hắn sẽ trở thành một con chiến mã.

“Nếu Hasan ngài chiệu bỏ, không kinh doanh áp phiện nữa, mà theo Lôi Lạc Thiên tôi buôn bán vũ khí,

tôi bảo đảm với ngài số tiền mà ngài và thủ hạ kiếm được, sẽ hơn bây giờ cấp trăm lần.”

Hasan do dự một lúc, rồi nhìn vào mặt đầy kiên quyết và nghĩa khí của Lôi Lạc Thiên nói.

“ Được trước mặt thủ hạ và người đối tác của tôi, tôi xin tuyên bố từ nay về sau, Hassan Marić tôi, sẽ đi theo Lôi Lạc Thiên ngài, vào sinh ra tử, có phước cùng hưởng có họa cùng chia.”

Lôi Lạc Thiên cười đắc ý, dùng tay vổ lên vai Hassan sảng khoái nói.

“Tốt, từ nay về sau, vũ khí bán bên Trung Đông, tôi sẽ giao cho ngài toàn quyền phụ trách “

Hassan vui mừng, cầm ly rượu lên cạn với Lôi Lạc Thiên.

Hai bên ngồi xuống, bàn đến việc bán ra lô hàng vừa mới sản xuất qua Trung Đông.

2 tiếng sau du thuyền cập bến, Lôi Lạc Thiên tiễn đám người Hasan, lên máy bay tư nhân bay trực tiếp về Trung Đông.

Trên xe đi về biệt thự Lôi Viên,

Tề Phong không hiểu nhìn Lôi Lạc Thiên nói.

“ Lão Đại, Hassan Marić là một tên cáo gìa, ngài không thủ tiêu hắn sau nầy sẽ là mối tai họa.”

Lôi Lạc Thiên dựa đầu lên ghế xe, nhấm mắt định thần, nghe Tề Phong nói, anh không mở mắt chỉ nói.

“ Không đâu, Hassan là người rất thông minh, ta đã cho hắn một miếng bánh ngon như vậy, dù hắn có muốn phản lại ta, thì hắn cũng sẽ nghĩ đến hậu quả. Vả lại ta đã cho người làm nội ứng bên hắn, chỉ cần Hassan muốn giở trò gì, chúng ta liền ra tay khử trừ hắn.”

Tề Phong khâm phục cách hành sự của Lôi Lạc Thiên, đúng là một người nhìn xa trông rộng, suy đoán như thần.

“Lão đại, ngài suy nghĩ thật chu

toàn. “

Về đến biệt thự đã là 12 giờ khuya, Lôi Lạc Thiên cho Tề Phong và Tề Phú về.

Anh đi nhẹ nhàng lên lầu, mở cửa phòng nhìn thấy Trình Lam ngủ trên ghế sopha.

Anh dịu dàng đi đến ôm cô vào lòng, đặt lên môi cô một nụ hôn, rồi bế cô lên giường.

Trình Lam cảm giác được, thân thể của mình có người đụng vào liền mở mắt.

Hiện lên trước mặt cô là khuôn mặt quen thuộc của anh, nét mặt dịu dàng của anh, làm Trình Lam an tâm dựa đầu lên ngực rộng lớn và ấm áp của anh.

Lôi Lạc Thiên ôm cô đặt lên giường đấp chăn cho cô.

“ Sao lại ngủ gục trên sopha, còn không đấp mền nữa, dễ bị cảm lắm.”

“Em định nằm một chút không ngờ lại ngủ gục.”

Vừa nói xong, Trình Lam chợt nhớ đến việc gì, liền ngồi bật dậy, tay sơ soạng khấp nơi trên người anh.

Lôi Lạc Thiên nhìn động tác nầy của cô liền bật cười.

“ Em đang làm gì vậy.”

“Đừng cười, để em kiểm tra anh xem, có chổ nào bị thương không.”

Lôi Lạc Thiên thấy cô lo lắng cho mình, trong lòng hạnh phúc vô cùng.

Anh cảm giác có cô bên cạnh, đã thay đổi cuộc đời anh.

Bay giờ vì cô và con, mỏi khi làm chuyện gì anh điều phải suy nghĩ đến sự an toàn của mình trước tiên.

Anh còn có một gia đình để châm sóc.

“Anh không sao, không có chổ nào bị thương.”

Nói xong anh chụp lấy hai tay cô, đang sờ soạng khắp người anh, giữ ở trước ngực mình nói.

“Em yên tâm, em và con điều nằm ở đây, anh sẽ không cho phép mình rời xa mẹ con em.”

Vừa nói anh vừa dùng ngón tay cô chỉ vào trái tim mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.