Bá Đạo: Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Chương 91: Chương 91: Cảm ơn anh




Lôi Minh cuồng bạo hôn môi của cô, bàn tay xé y phục của cô, môi di chuyển đến cổ cô dùng sức gặm cắn tạo ra những dấu vết đỏ tươi, tay di chuyển xuống phía dưới, chạm vào thắt lưng váy cô.

Thân thể Âu Thiển Thiển chợt rùng mình một cái, không nhịn được nước mắt từ hốc mắt xông ra, nhưng cô vẫn như cũ không kháng cự, chẳng qua là lặng im giữ nước mắt lại.

Lôi Minh không cảm nhận được phản kháng của cô, tâm tư cuồng loạn đã hoàn toàn chiếm cứ đầu óc của hắn, bàn tay đang muốn cởi quần lót của cô, đột nhiên "Rầm ——" một tiếng, cửa phòng bị người khác thô bạo phá vỡ.

"Ai?" Lôi minh ngừng động tác, quay đầu nhìn về phía cửa phòng.

Three đứng ở cửa, vẫn là một thân tây trang màu trắng, nhưng trên mặt không có nét dịu dàng thường ngày, toàn bộ đổi thành vẻ mặt tức giận, hai mắt nhìn chằm chằm Âu thiển thiển đang bị Lôi Minh đè, hung hăng nói, "Là tôi, đã lâu không gặp! Minh!"

"Anh tới làm gì?" Lôi minh hỏi.

"Tôi đến tìm cậu!" Three vừa nói vừa đi tới mép giường, tầm mắt nhìn chằm chằm Âu Thiển Thiển, ra lệnh nói, "Tránh ra."

"Tại sao tôi phải tránh ra? Nên cút ra là anh!"

"Cậu không có nhìn thấy sao?" Three cắt đứt lời của hắn, tức giận rống to.

"Nhìn? Nhìn cái gì?" Lôi Minh nghi hoặc nhìn hắn, hoàn toàn không hiểu ý tứ của hắn.

"Cậu không thấy sao, khốn kiếp!" Three đưa tay ôm đầu của hắn, dùng sức xoay đầu để cho hắn nhìn thấy Âu Thiển Thiển phía dưới , nói, "Nước mắt của cô ấy, cậu không thấy sao? cô ấy khóc. . . . . ."

Lôi Minh nhìn mặt Âu Thiển Thiển, trong nháy mắt con ngươi mở to. cô khóc, là hắn làm cô khóc, hắn rốt cuộc đang làm gì? Sao lại làm cô khóc?

Đưa tay muốn lau nước mắt, nhưng sắp chạm vào mặt cô hắn phát hiện hắn không có dung khí. hắn vừa rồi nhất định là điên rồi, tại sao lại làm chuyện như vậy với cô, mà hắn hoàn toàn cũng không phát hiện cô đang khóc thút thít.

Toàn thân Âu Thiển Thiển run rẩy, gắt gao cắn môi của mình, không để cho mình phát ra âm thanh, nhưng khi cô nhìn thấy Three, lại không nhịn được dùng hai tay bưng kín mặt của mình, khóc rống lên.

thật sợ hãi, cô rất sợ hãi, nhưng đây là cô thiếu hắn, cô không thể nào cự tuyệt.

"Tránh ra!" Three không chịu được tư thế hai người lúc này, dùng sức đẩy Lôi Minh ra, sau đó cởi áo khoác xuống, đắp lên người Âu Thiển Thiển.

Dịu dàng ôm lấy cô, ở bên tai cô, ôn nhu nói, "Đồ ngốc, em không cần làm như vậy."

"Tôi. . . . . ." nói cũng không thể nói ra, cô liền rống lên, nằm ở trong ngực Three lớn tiếng khóc.

Thấy Âu Thiển Thiển khóc thương tâm như vậy, Lôi Minh xoay người đi tới bên cửa sổ, đưa lưng về phía bọn họ, không nhìn mặt của cô nữa.

hắn sai lầm rồi sao? hắn sai lầm rồi. . . . . .

Three ôm cô đi tới cửa, Âu Thiển Thiển đột nhiên nắm cánh tay hắn, nuốt nước mắt xuống, nghẹn ngào nói, "Three, để tôi xuống!"

"Thiển Thiển?"

"Tôi đã không sao rồi, để tôi xuống!"

Three nhìn cô cố chấp như vậy, liền khom lưng để cô xuống.

Âu Thiển Thiển hai chân chạm đất, xoay người, từng bước từng bước đi đến sau lưng Lôi Minh, hai tay run rẩy, ôm lấy hắn từ phía sau.

"Cám ơn anh. . . . . . Mặc dù đã muộn năm năm, nhưng tôi vẫn muốn nói cám ơn anh. . . . . . Cám ơn anh khi đó đã cứu tôi. . . . . ."

"Cám ơn anh . . . . . anh Minh. . . . . ."

****


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.