Bá Đạo: Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Chương 168: Chương 168: Ghen




Đài Loan, nhà họ Hàn.

Âu Tiểu Thiển cùng Hàn Đông Liệt đi vào biệt thự nhà họ Hàn, mà ở bài trí không thay đổi gì, giống hệt như bốn năm trước, làm cho người ta nhìn lại có cảm giác hoài niệm.

Hai người vừa bước vào sảnh, liền thấy Lê Thư Nhã cùng Tuyết Nhi đón tiếp. Bốn năm qua hai người họ thay đổi rất nhiều, Lê Thư Nhã già đi, Tuyết Nhi lại trở nên chín chắn.

“Đông Liệt!”

“Anh Đông Liệt!”

Hai người kêu lên thân mật, đi tới trước mặt anh, mà thời điểm vừa nhìn thấy Âu Tiểu Thiển, Lê Thư Nhã kinh ngạc nói: “Con… Con là Thiển Thiển?”

Bốn năm không gặp, cô thay đổi quá nhiều, giống như là một người hoàn toàn khác.

“Con…” Âu Tiểu Thiển cúi đầu thật sâu, không biết làm thế nào giải trừ được tình huống này.

Mà Hàn Đông Liệt nhìn thấy cô bị làm khó, vội vàng nắm lấy tay cô, sau đó cười với Lê Thư Nhã giải thích: “Mẹ, thật ra cô ấy không phải Thiển Thiển, mà là Tiểu Thiển - em gái của Thiển Thiển, con biết mẹ bây giờ mẹ còn hoài nghi, nhưng sau này có thời gian, con sẽ giải thích rõ với mẹ!”

Anh vừa nói xong, Lê Thư Nhã cùng Tuyết Nhi cũng tò mò nhìn về phía Âu Tiểu Thiển, mà Âu Tiểu Thiển từ từ ngẩng đầu lên, hướng về phía Lê Thư Nhã nói: “Thật xin lỗi!”

Một câu xin lỗi, làm cho Lê Thư Nhã lộ ra nét mặt hiền lành, kéo tay cô nói: “Vào đi!”

Bốn người cùng đi vào sảnh chính, Âu Tiểu Thiển tò mò nhìn xung quanh một lượt, sau đó nhẹ nhàng lôi một tay Hàn Đông Liệt nói: “Ông ấy đâu?”

Hàn Đông Liệt nghi hoặc hỏi: “Ai cơ?”

“Cha anh!” Hai chữ này nói ra khỏi miệng, cô không khỏi có chút lúng túng, bởi vì bốn năm trước cô còn thân mật gọi ông ấy là cha, mà bây giờ, cô không thể gọi ông ấy như vậy, mà ngay cả tên của ông, cô cũng rất khó nói ra.

Mặc dù giọng cô rất nhỏ, nhưng ba người đều nghe thấy, hơn nữa thời điểm nghe được, sắc mặt họ trở nên không tốt.

Đã xảy ra chuyện gì sao? Âu Tiểu Thiển tò mò muốn biết.

Hàn Đông Liệt âm trầm, nhưng vẫn miễn cưỡng một nụ cười, nói: “Bốn năm trước, ông ấy đột nhiên sinh bệnh, đến giờ vẫn ở trong bệnh viện, nằm trên giường bệnh không dậy nổi.”

Chuyện này là báo ứng, ông ta làm nhiều chuyện xấu như vậy, hãm hại bạn tốt của mình, giờ bản thân cũng mang bệnh.

Sắc mặt Âu Tiểu Thiển trở nên khó coi, chỉ nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.

Bầu không khí trở nên lúng túng, Tuyết Nhi vừa thấy Âu Tiểu Thiển liền cảm thấy không thoải mái, ghen tức bộc phát.

Cô thân mật kéo tay Hàn Đông Liệt, nói: “Anh Đông Liệt, anh trai em nói anh đã đồng ý để em làm thư ký của anh, là thật sao?”

“Hả? Ừ…” Anh khẽ gật đầu.

“Thật tốt quá, em nhất định sẽ làm thư ký tốt!” Tuyết Nhi vui vẻ nhảy dựng lên, cố ý hôn lên mặt anh.

Hàn Đông liệt đột nhiên quay đầu, nhìn về phía Âu Tiểu Thiển, mà Âu Tiểu Thiển cũng đồng thời di chuyển tầm mắt đến hướng khác, né tránh tầm mắt của anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.