Bá Đạo: Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Chương 170: Chương 170: Không được phép đụng vào người tôi




Không gian trở nên yên tĩnh, hai người đứng đối diện nhau, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

“Vừa rồi… Em muốn nói gì?” Hàn Đông Liệt mở miệng hỏi, mới nãy cô còn chưa nói hết câu, nhưng ý tứ không phải là cô đang tức giận, đang ghen sao?

Cô ấy cũng không phải không quan tâm đến mình, chẳng qua là xấu hổ?

Âu Tiểu Thiển lúng túng cúi đầu, lắp bắp nói, “Không có… Không muốn nói gì hết!”

“Không thể nào, anh mới vừa nghe rõ, em muốn nói em cũng đang tức giận đúng không? Thấy Tuyết Nhi thân mật với anh nên tức giận sao? Em đang ghen chứ gì?”

Anh đem tất cả nghi vấn trong lòng mình nói ra. Mà Âu Tiểu Thiển càng cảm thấy hốt hoảng, giống như bị người ta thay mình nói ra hết thảy tâm sự vậy.

“Anh không nên nói lung tung, tôi không có ghen, anh mau đi đi, đừng ở đây dây dưa nữa!” Cô lớn tiếng nói, che dấu lòng mình.

Càng thấy bộ dáng này, Hàn Đông Liệt lại càng cảm giác được cô thích hắn, khóe miệng nở ra nụ cười, tức giận trong lòng nháy mắt liền biến mất, còn hăng hái khoanh tay trước ngực, nói, “Em không cần giải thích, giải thích chính là che giấu, che giấu thì đó chính là sự thật, em căn bản là đang ghen!”

“Tôi không có!” Cô rống to phản đối.

“Em có!”

“Tôi không có!”

“Em có!”

“Không có không có không có không có không có…”

“…”

Hai người đột nhiên giống như trẻ con cãi nhau một trận rùm beng. Nhưng Hàn Đông Liệt lại càng vui vẻ, thấy bộ dáng cô vì xấu hổ mà phát điên, lòng của anh đặc biệt vui vẻ.

Thật sự không muốn cùng anh dây dưa, Âu Tiểu Thiển đột nhiên im lặng, cầm vào tay nắm cửa, dùng sức muốn đóng, nhưng lại bị Hàn Đông Liệt ngăn cản, anh còn bước đi vào trong phòng.

“Tốt lắm, khỏi ai quấy rầy, anh mệt rồi, chúng ta ngủ sớm chút đi!” Anh cười nói với cô, gian kế đã hoàn thành.

“Tôi… Chúng ta? Ngủ… Ngủ?” Mặt Âu Tiểu Thiển từ trắng nõn trong nháy mắt trở nên đỏ bừng, lúng túng không biết phải làm gì. Đối với chuyện vừa rồi của anh cùng Tuyết Nhi, cô vốn muốn lạnh lùng đối phó, mặc dù trong lòng khó chịu, nhưng lại không muốn biểu lộ ra, bởi vì cô không thể tiếp nhận chuyện mình thích anh, nhưng bây giờ anh lại…

Đột nhiên, Hàn Đông Liệt khom lưng bế cô lên, sau đó cúi đầu nói, “Bà xã, không cần xấu hổ, tâm ý của em anh đã biết, sau này tức giận phải nói cho anh biết, ghen cũng phải nói, quan trọng nhất là thích anh thì phải nói. Không nên làm bộ lạnh lùng biết chưa?”

Anh muốn biết tất cả tâm tình của cô, cảm nhận của cô, càng muốn mau mau nghe được ba chữ kia từ miệng cô, coi như không phải ba chữ, bốn chữ anh cũng sẽ vui vẻ đến phát điên mất!

Ôm cô đi tới mép giường, sau đó nhẹ nhàng đặt cô xuống, tiến gần sát môi của cô, nhưng ở thời điểm hai môi gần chạm nhau, Âu Tiểu Thiển lại đột nhiên vươn tay chặn môi của anh, nói, “Bắt đầu từ hôm nay, anh không được phép đụng vào tôi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.