Bá Đạo: Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính

Chương 114: Chương 114: Sao chổi




Một phòng bệnh khác,

Âu Thiển Thiển nằm trên giường bênh trắng như tuyết, Three ngồi ở bên giường nhìn cô. Hắn là vì bất đắc dĩ mới phải đánh cô ngất đi, nếu như không dùng biện pháp này để cho cô bình tĩnh lại, cô sẽ điên mất . Cô gái kia quan trọng đối với cô như thế nào, hắn là người hiểu rõ nhất.

Đưa tay vuốt mặt của cô, hắn nhẹ giọng nói, "Thiển Thiển, thật xin lỗi, không thể chăm sóc tốt cho em!"

Rõ ràng là đã đồng ý sẽ chăm sóc cô ấy, nhưng thậm chí cô chết từ lúc nào hắn cũng không biết. Chẳng lẽ là tối hôm qua cô ấy phát bệnh? Vậy tại sao không gọi y tá chứ? Một mình chịu đựng khổ sở, chết trong khổ sở sao?

Nếu như vào lúc đó, hắn không đi có lẽ sẽ tốt hơn, nếu như hắn không nói sẽ đi, nói không chừng. . . . . .

"Chị. . . . . .Chị. . . . . ." Âu Thiển Thiển nỉ non, từ từ mở mắt.

Ánh mắt dần dần nhìn rõ, cô nhìn thấy trần nhà màu trắng quen thuộc, vách tường màu trắng, còn có cả mùi nước sát trùng gay mũi.

Đây là bệnh viện? Tại sao cô lại ở bệnh viện? Vừa nãy giống như là cô gặp một cơn ác mộng, cơn ác mộng rất kinh khủng, mơ thấy chị của cô. . . . . . chết.

"Thiển Thiển, em đã tỉnh!" Three ân cần nhìn cô.

"Three, tôi vừa mới gặp một cơn ác mộng. . . . . . Thật là đáng sợ!" Hai mắt của cô nhìn trần nhà, lơ ngơ nói.

"Cơn ác mộng?"

"Đúng vậy a, tôi mơ thấy chị của tôi. . . . . . chết!" Lúc nói chuyện, trên khuôn mặt Âu Thiển Thiển lộ ra vẻ sợ hãi, "Thật sự là rất đáng sợ, chỉ cần vừa nghĩ tới là toàn thân tôi lại run rẩy." Cô đưa ra đôi tay ôm cơ thể đang run rẩy của mình.

"Thiển Thiển. . . . . . Thật ra thì. . . . . ." Three không muốn giấu giếm cô, vừa định nói cho cô biết, lại bị cô đột nhiên cắt đứt.

"Không được nói! Van xin anh đừng nói gì cả, anh nghe tôi nói là được rồi, không cần nói, một câu cũng đừng nói!" Nước mắt từ trong mắt của cô chảy ra, từng giọt từng giọt, không ngừng rơi xuống.

Three muốn dùng tay của mình giúp nàng lau, tuy nhiên lại để tay như vậy không duỗi ra.

Âu Thiển Thiển nhìn lên trần nhà trắng như tuyết, từ từ nói, "Three - anh biết không? Tôi ghét nhất chính là bệnh viện, mà ghét nhất chính là giường bệnh này, bởi vì mẹ và ba đều chết trên giường bệnh, mà chị . . . . . ."

Cô hơi dừng lại, sau đó lại nói tiếp, "Nhất định anh sẽ rất tò mò, người mà tôi gọi là chị. . . . . . Thật ra thì chị ấy mới là Âu Thiển Thiển thật sự, chị ấy mới đúng là vợ sắp cưới của Hàn Đông Liệt, còn tôi. . . . . . Chỉ là một đứa trẻ bị bỏ rơi, được nhà họ Âu nhặt về."

"Lúc đó tôi chỉ năm tuổi, không có người thân, không có người quen, không có đồ ăn, cái gì tôi cũng không có, ngay cả trí nhớ cũng trống rỗng. . . . . . Nhưng mà, ngày đó tôi gặp được cả nhà bọn họ, bọn họ đưa tôi về nhà, cho tôi quần áo để mặc, cho tôi đồ ăn, hơn nữa còn đặt tên cho tôi, là chị đã đặt tên cho tôi. . . . . . Tên rất êm tai, tên . . . . . . Âu Tiểu Thiển!"

Three kinh ngạc nhìn cô, đây là lần đầu tiên cô nhắc tới chuyện của mình, thế nhưng hắn lại không ngờ tới hai người bọn họ lại thay đổi thân phận của nhau, thì ra cô không phải là Âu Thiển Thiển, mà là Âu Tiểu Thiển, nhưng tại sao lại như vậy chứ? Hắn muốn hỏi, nhưng lại không thể hỏi, chỉ có thể nhìn cô từ từ kể .

Tiếng của cô nhẹ nhàng nhu nhu, đau đớn nói, "Bắt đầu từ ngày đó, ta không chỉ có một mình, có ba, có mẹ, còn có một người chị đối với tôi rất tốt. . . . . . Nhưng mà cuộc sống hạnh phúc luôn luôn ngắn ngủi như vậy, nhà họ Âu phá sản, chúng tôi không thể không chạy trốn, mỗi ngày trải qua cuộc sống bị đòi nợ, cuối cùng ba không chịu nỗi mà tự sát, mặc dù chúng tôi đã phát hiện, nhưng vẫn không thể cứu sống ba. . . . . . Sau đó mẹ Liễu bị mắc bệnh di truyền, không chịu nổi sự hành hạ của bệnh, cũng giống như ba, tự sát. . . . . . Tiếp đó chị cũng mắc bệnh di truyền của mẹ, lại nằm ở trên giường bệnh . . . . . ."

"À, Three. . . . . . Tôi chính là sao chổi chuyển thế phải không, bất kì ai có quan hệ với tôi đều sẽ chết, thật ra thì người cần phải chết. . . . . . Là tôi mới đúng!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.