Ba Năm Ấy Tôi Mang Đồ Nữ Đi Học

Chương 49: Chương 49




Thiên Cơ Các thông báo quẻ bói tới tất cả các tông môn: đại trận Huyết Ma ở biên giới Tu Chân giới đã dần mất tác dụng nên yêu ma đang thoát ra khỏi đó, bọn chúng sẽ xâm lược nhân gian một lần nữa.

Bây giờ mọi người cũng biết đã có rất nhiều yêu ma tiến vào Phàm Nhân giới nên hiển nhiên là việc chúng nó xâm chiếm đến Tu Chân giới chỉ là chuyện sớm muộn.

“Cho nên Lan Lan và phụ thân phải đến Linh Tê Tông để tham dự đại hội kháng ma?” Yến Trì cầm ngọc truyền âm để trò chuyện cùng Giang An Lan đang ở Xích Dương Tông.

“Tạm thời vẫn chưa đi.” Giang An Lan trả lời, “Lôi kiếp của phụ thân và cha sắp tới rồi nên để vượt qua lôi kiếp lần này thì hai người đã bế quan để chuẩn bị cho lôi kiếp.”

“Cả hai người luôn sao?” Yến Trì đang nhận tách trà mà Từ Từ đưa qua nghe vậy có chút kinh ngạc mở miệng, hai người cùng nhau độ kiếp sẽ làm cho lôi kiếp càng thêm khủng bố. Đây không phải là vấn đề đơn giản như một cộng một bằng hai đâu.

“Thật ra với tu vi của phụ thân thì người nên độ kiếp từ lâu rồi nhưng vì cha nên người vẫn luôn đè nén tu vi của mình. Bây giờ cha đã khỏe lại đang ở phong độ đỉnh cao nên cha đã cùng độ kiếp với phụ thân.” Giang An Lan kể hết những gì mà hai người nói với cậu cho Yến Trì nghe, “Nếu lần này phụ thân và cha độ kiếp thành công thì sẽ thành tu sĩ Độ Kiếp Kỳ, có rất nhiều người đã đến gần Xích Dương Tông để xem bọn họ độ kiếp.”

“Bất quá cũng chỉ là một đám mơ tưởng rằng có thể thông qua lôi kiếp của Hóa Thần Kỳ để có được chút ngộ đạo mà thôi.” Yến Trì cực kỳ coi thường cái thể loại này, những người này trừ việc lấy kinh nghiệm từ lần độ kiếp của người khác thì họ còn muốn lỡ như người kia thất bại thì họ sẽ thừa dịp đó mà lấy “chút” đồ của người kia.

“Lần này có rất nhiều tu sĩ Hóa Thần Kỳ đến xem nên phụ thân cũng quyết định sẽ độ kiếp công khai. Xích Dương Tông sẽ làm lễ độ kiếp để chiêu đãi các tu sĩ đến xem lễ.” Giọng nói của Giang An Lan có chút xin lỗi, “A Trì, ta phải ở lại Xích Dương Tông để bảo vệ phụ thân và cha, chờ họ vượt qua lôi kiếp thì ta sẽ lập tức đến đón A Trì.”

“Không sao, ta sắp giải quyết xong chuyện ở Minh Hải Tộc rồi, không lâu nữa ta sẽ trở về. Tính toán một chút thì chắc sẽ kịp tham dự lễ độ kiếp của hai người họ.” Yến Trì không thèm để ý nói. Trong lòng y cũng có chút bội phục sự to gan của Giang Hiển Chiêm và Giang Vân Lê.

Tuy rằng thời trẻ Giang Hiển Chiêm đã từng vượt qua lôi kiếp của Hóa Thần Kỳ trở thành tu sĩ Độ Kiếp Kỳ duy nhất của Tu Chân giới. Nhưng lại phải trùng tu, tuy rằng đã có kinh nghiệm nhưng cũng không thể khinh thường sức mạnh từ sự cộng hưởng lôi kiếp của cả hai được.

Yến Trì liếc mắt thấy Giải Thương Bắc, Giải Uyên và Giải Tế đang đi lại đây, y dặn Giang An Lan một câu cuối cùng, “Ngoan ngoãn chờ ta về, còn nữa lôi kiếp của Lan Lan cũng sắp tới rồi nên Lan Lan cũng chuẩn bị dần đi.”

“Ta nghe theo A Trì.” Giang An Lan vẫn giống như trước đây, Yến Trì nói cái gì thì cậu cũng đều đồng ý.

Yến Trì cất ngọc truyền âm về. Lúc này Từ Từ mới vẫy tay ra hiệu cho mọi người bước vào.

“Thưa chủ tử, đã kiểm tra xong, Giải Tế đúng là hậu duệ của Minh Hải Tộc.” Giải Thương Bắc nói, “Chắc đây là con cháu của những người đã rời khỏi Minh Hải Tộc lúc trước.”

“Vậy chắc Giải Tế chính là cô nhi của những người đó nếu không thì hắn không thể nào có chìa khóa vào đảo Cực Hải được.” Yến Trì gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

“Vì đảo Cực Hải có ảo trận lại ở trên biển nên rất dễ bị lạc vì thế chúng ta mới phải thiết kế bản đồ và chìa khóa vào đảo để trợ giúp những người ra khỏi đảo có thể tìm được đường về.” Giải Uyên giải thích với Yến Trì.

Hắn nghe nói rằng hộp đựng bản đồ và chìa khóa nằm ở hai nơi khác nhau, nếu không có cả hai thì không thể tìm thấy được vị trí của đảo Cực Hải. “Cho nên khi đó bọn họ không thể về là vì không tìm được vị trí của đảo.”

“Bây giờ ngươi và vợ cứ ở lại Minh Hải Tộc, tất cả cứ nghe theo sự sắp xếp của Tộc Trưởng và Tư Tế.” Yến Trì nói với Giải Tế. “Đây là Tu Chân giới nên chắc chắn sẽ khác Phàm Nhân giới nhưng dù sao cũng là người cùng tộc nên có gì thì ngươi cứ đi hỏi bọn họ.”

“Bây giờ yêu ma đang hoành hành, các ngươi cứ tạm thời ở lại trên đảo đi. Nếu như có sắp xếp gì khác thì ta sẽ bảo Từ Từ liên hệ với các ngươi.” Yến Trì đứng lên, Từ Từ cũng vội thu dọn đồ đạc. Y đưa cho Giải Uyên một khối ngọc giản, “Trong ngọc giản này có chứa một kích toàn lực của tu sĩ Đại Thừa Kỳ, bây giờ ta để lại cho ngươi.”

“Tạ chủ tử ban thưởng.” Giải Uyên có chút thụ sủng nhược kinh*, khối ngọc giản này chẳng khác nào tấm phù bảo mệnh. Tuy rằng bọn họ đã rất lâu rồi chưa ra khỏi đảo nhưng họ vẫn biết rằng ngoại trừ vị trước mắt này thì Tu Chân giới chẳng còn tu sĩ Đại Thừa Kỳ nào cả.

( 受宠若惊 Thụ sủng nhược kinh: được sủng ái mà lo sợ; được người yêu thương vừa mừng lại vừa lo.)

Yến Trì xua tay rồi y quay đầu lại nhìn Từ Từ. Từ Từ đã đi theo chủ tử nhiều năm nên vừa nhìn nàng đã hiểu chủ tử muốn gì, nàng vội vàng thả linh thuyền ra rồi cả hai cùng ngồi linh thuyền bay về Xích Dương Tông.

Mấy năm nay, Tu Chân giới liên tục xảy ra chuyện. Thiên Cơ Các vừa thông báo yêu ma sắp xâm lấn thì tông chủ Xích Dương Tông và Xích Dương Kiếm Tôn đã phải cùng nhau độ kiếp.

Đây là lôi kiếp của Hóa Thần Kỳ, nếu như có thể vượt qua thành công thì sẽ trở thành tu sĩ Độ Kiếp Kỳ. Ngoại trừ các tu sĩ ở ẩn thì toàn bộ Tu Chân giới của bây giờ chỉ có đúng một tu sĩ đã từng thành công đến được Độ Kiếp Kỳ đó chính là Xích Dương Kiếm Tôn.

Nhưng mà những người trở về từ ảo cảnh Cực Hải đã nói rằng trong ảo cảnh Cực Hải có cả tu sĩ Đại Thừa Kỳ, chuyện này đã làm mọi người vô cùng kinh ngạc. Nghe nói có người đã lén đến ảo cảnh Cực Hải để điều tra nhưng vừa đặt chân lên đảo đã bị bắt lại, người nọ phải nộp rất nhiều bảo bối mới được thả ra.

Trên một ngọn núi trống trải ở Xích Dương Tông, Giang Hiển Chiêm và Giang Vân Lê đang đả tọa ở trên đất để chờ lôi kiếp đến.

Tất cả các ngọn núi xung quanh đều đông nghẹt tu sĩ, các tu sĩ Hóa Thần Kỳ muốn nhìn thử xem lôi kiếp sẽ thế nào sau đó rút kinh nghiệm cho lần độ kiếp sau này của mình.

Các đệ tử Xích Dương Tông được trưởng lão chấp pháp- Vệ Lâu sắp xếp canh giữ ở mắt trận của mỗi ngọn núi. Tông chủ và trưởng lão của các tông môn lớn đều ở trên đài quan sát trong phạm vi có thể nhìn thấy Giang Hiển Chiêm và Giang Vân Lê.

“Giang tông chủ và Giang Kiếm Tôn đúng là tràn đầy tự tin, có thể cùng nhau độ kiếp thì ngoại trừ việc tâm ý tương thông thì còn phải vô cùng tin tưởng thực lực của mình.” Tông chủ Bạch Hồng Đảo- Vân Kình vừa vuốt râu vừa nói. Dựa theo bối phận thì Vân Kình hẳn là cùng bối phận với phụ thân của Giang Hiển Chiêm cũng chính là tông chủ đời trước của Xích Dương Tông.

Ông đã nhìn hai người này lớn lên, bây giờ họ đã trở thành ngôi sao sáng của Tu Chân giới làm ông có chút thổn thức. Đúng là sóng sau xô sóng trước, lớp già bọn họ đã không thể sánh bằng thế hệ trẻ bây giờ rồi.

“Hừ, nói không chừng là do kiêu căng không biết tự lượng sức mình thôi, nếu không thể vượt qua lôi kiếp thì đẹp mặt ra.” Người vừa nói chính là Trưởng Tôn Mộ của Linh Tê Tông. Trưởng Tôn Mộ chính là Thiên Linh căn có thiên phú cực cao, tư chất siêu việt nhưng lại quá để ý đến danh lợi. Trong cuộc đời này chuyện làm hắn khó chịu nhất chính là Giang Hiển Chiêm lại trở thành tu sĩ Độ Kiếp Kỳ trước hắn, cướp mất vị trí tu sĩ mạnh nhất Tu Chân giới của hắn. Sau đó Giang Hiển Chiêm vì Giang Vân Lê mà nghịch thiên để sinh con làm tổn hại đến tu vi, lúc này Trưởng Tôn Mộ mới dễ chịu hơn một chút.

“Đương nhiên là Hiển Chiêm của chúng ta phải khác cái loại người chỉ biết nói cho sướng miệng như ai đó rồi. Phải tu luyện lại mà vẫn có thể độ kiếp một lần nữa. Chắc chắn là mạnh gấp trăm lần so với cái người nào đó có Thiên Linh căn, lúc nào cũng thổi phồng rằng mình có thiên phú hơn người vậy mà đóng cửa bế quan tu luyện biết bao lâu mà vẫn ở Hóa Thần Kỳ rồi!” Từ trước đến giờ chỉ cần ghét ai thì chắc chắn Mạnh Dĩnh sẽ không tha cho người đó. Lúc nào đôi mắt của Trưởng Tôn Mộ cũng mọc ở trên đỉnh đầu nên Mạnh Dĩnh cực kỳ ghét hắn. Chỉ cần có cơ hội thì nàng sẽ điên cuồng châm chọc hắn.

“Ngươi!” Trưởng Tôn Mộ tức đến khó thở. Hắn dùng ánh mắt oán độc nhìn về phía Giang Vân Lê và Giang Hiển Chiêm đang chuẩn bị độ kiếp, trong lòng hắn chỉ mong tốt nhất là hai người đó hãy độ kiếp thất bại đi.

“Bắt đầu rồi bắt đầu rồi!” Trước sự chứng kiến của mọi người, bầu trời dần dần tối sầm xuống, trên đỉnh đầu của Giang Vân Lê và Giang Hiển Chiêm cũng bắt đầu xuất hiện các đám mây đen khổng lồ.

Xung quanh Giang Vân Lê và Giang Hiển Chiêm như có một vật cản vô hình nào đó làm người ta cảm giác bị đè áp vô cùng khó chịu. Trong các đám mây là những con rồng sét đang liên tục di chuyển phát ra tiếng rè rè của lôi điện. Chỉ nhìn bằng mắt cũng đủ thấy sự nguy hiểm của lôi điện này.

Khi Yến Trì tới thì các đám mây đã thành hình. Y vội lui ra khỏi khu vực ảnh hưởng của lôi kiếp rồi dùng thần thức tra xét bốn phía để tìm Giang An Lan đang bảo vệ phụ thân và cha. Yến Trì bỏ lại Từ Từ, linh thuyền vừa hạ xuống y đã đi tới cạnh Tiểu Kiếm Tu của nhà mình.

“Lan Lan, đừng lo lắng, phụ thân của Lan Lan sẽ không sao đâu, chỉ là một lần lôi kiếp bình thường thôi mà.” Yến Trì nắm tay Giang An Lan, nhỏ giọng an ủi cậu.

“A Trì.” Giang An Lan cũng nắm lấy tay Yến Trì, “Ta tin tưởng phụ thân có thể vượt qua lôi kiếp.”

Giang An Lan còn chưa nói xong thì từ giữa đám mây sét đã phát ra một tiếng đùng. Ở trung tâm, Giang Vân Lê nhìn Giang Hiển Chiêm một cái, hai người cực kỳ ăn ý, chỉ một ánh mắt đã đủ để hiểu người kia muốn gì.

Giang Vân Lê gật đầu, Giang Hiển Chiêm rút kiếm ra đạp không bay lên.

“Đoàng ——” tia sét thứ nhất bay xuống, ánh sáng của nó thắp sáng cả vùng trời. Tia sét màu tím mang theo sức mạnh khổng lồ bay nhanh xuống dưới nhưng Giang Hiển Chiêm lại không hề sợ hãi mà lao lên đối đầu với nó, linh kiếm trong tay y chém thẳng về phía tia sét để ngăn nó lại.

“Phá!” Giang Hiển Chiêm hét lớn một tiếng sau đó vung kiếm chặt đứt tia sét. Tia sét thứ nhất đã bị hắn chặt đứt hóa thành những đốm sáng nhỏ rơi xuống đất. Nhưng lôi kiếp cũng không cho Giang Hiển Chiêm có cơ hội để nghỉ ngơi, tia sét thứ hai thứ ba cũng nối gót theo tới. Nhưng căn bản là Giang Hiển Chiêm không hề lùi bước, thanh kiếm trong tay được bọc kiếm khí vô cùng sắc bén, chém liên tiếp vào tia sét khiến tụi nó tan biến.

Các đốm sáng nhỏ rơi xuống không chứa chút nguy hiểm nào, Giang Vân Lê chỉ tùy tiện phất tay một cái thì tụi nó đã bị đẩy ra xa.

Tia sét ngày càng lớn, tia sét và kiếm của Giang Hiển Chiêm không ngừng va chạm phát ra những âm thanh khiến người ta đau cả tai. Mọi người xung quanh xem đến ngây người, Giang Hiển Chiêm một người một kiếm phá lôi kiếp làm mọi người đều nhớ tới trước khi hắn tổn hại tu vi để sinh con thì đã mạnh đến thế nào, uy danh của Xích Dương Kiếm Tôn vang dội bốn phương. Chỉ với một chiêu đã trở thành kiếm tu mạnh nhất Tu Chân giới.

Sau khi Giang Hiển Chiêm chém đứt một tia sét liền trở về bên cạnh Giang Vân Lê để nhận đan dược bổ sung linh lực. Hai người ngẩng đầu nhìn đám mây đen kịt ở trên đang chuẩn bị cho tia sét cuối cùng. Đó là tia sét mạnh và nguy hiểm nhất, chỉ cần vượt qua được nó là sẽ chính thức trở thành tu sĩ Độ Kiếp Kỳ.

Cuối cùng tia sét cũng thành hình, con rồng sét lộ đầu ra khỏi đám mây sau đó lao thẳng về phía Giang Vân Lê và Giang Hiển Chiêm chỉ trong nháy mắt.

Giang Vân Lê nâng cánh tay lên, thúc giục linh lực toàn thân, linh khí bàng bạc tạo thành một lá chắn trước mặt hai người, con rồng sét lao thẳng về phía lá chắn nhưng không thể nào xuyên qua nó dù chỉ một phân. “Hiển Chiêm!” Giang Vân Lê gọi một tiếng, Giang Hiển Chiêm đang đối đầu trực diện với con rồng, hắn quăng linh kiếm lên nhanh chóng bắt ấn, ngay khi hoàn thành kiếm ấn thì linh kiếm giống như có ý thức của mình.

Giang Hiển Chiêm mở to mắt thì kiếm ý đã bay ra bốn phía. Tất cả tu sĩ ở đây đều cảm nhận được sự khủng bố của kiếm ý kia, dường như hắn đã đạt đến cảnh giới người kiếm hợp nhất. Mọi người nhìn Giang Hiển Chiêm lại nắm lấy thanh kiếm một lần nữa, hắn nhắm thẳng về phía con rồng kia, ở đây không có ai tin hắn không phá được tia sét cuối cùng này.

Giang Hiển Chiêm dùng kiếm trực tiếp nghiền nát tia sét kia, ngay sau đó đám mây đen kia đã biến mất, trời đất lại trở lại bình thường giống như chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì. Mọi người nhìn Giang Hiển Chiêm thu kiếm lại rồi về bên cạnh Giang Vân Lê, hai người đả tọa điều tức một lát sau đó lại đứng lên lần nữa. Lúc này họ đã là tu sĩ Độ Kiếp Kỳ.

“Chúc mừng tông chủ, và Giang trưởng lão độ kiếp thành công!” Các đệ tử Xích Dương Tông hoan hộ sau đó thi nhau chúc mừng.

“Không hổ là tông chủ của Xích Dương Tông và Xích Dương Kiếm Tôn, hai người cùng độ kiếp vậy mà có thể thành công, kiếm phách của Xích Dương Kiếm Tôn quả nhiên rất đáng sợ.” Mọi người bàn luận sôi nổi nhưng ai cũng hiểu rằng bây giờ Xích Dương Tông đã có hai vị tu sĩ Độ Kiếp Kỳ nên hiển nhiên họ đã là tông môn dẫn đầu Tu Chân giới.

“Không hổ là Hiển Chiêm và tông chủ, phối hợp thật là ăn ý.” Mạnh Dĩnh cũng cực kỳ vui sướng, nàng nhìn gương mặt khó coi của Trường Tôn Mộ mà trong lòng mừng như điên. Để xem sau này ngươi lấy gì mà kiêu ngạo.

“Từ từ, các ngươi xem cái kia có phải là mây sét hay không?” Một người đột nhiên lên tiếng, khi hắn vừa dứt lời thì mọi người đều nhìn sang hướng đó. Một đám mây sét lại bắt đầu hình thành ở trên trời.

“Đó không phải là thiếu tông chủ của Xích Dương Tông- Giang An Lan sao? Đây là lôi kiếp đánh vào Phân Nguyên Kỳ hay là lôi kiếp đánh vào Hóa Thần Kỳ vậy?”

“Đây là phụ thân độ kiếp xong rồi tới con trai tiếp tục sao? Từ khi nào mà độ kiếp lại trở thành chuyện đơn giản như vậy?”

“Chuyện đó quan trọng sao? Chuyện quan trọng không phải là vừa trăm tuổi đã hóa thần sao? Tư chất của Giang thiếu tông chủ còn hơn hơn cả phụ thân và cha của cậu ấy!”

“Đây là sức mạnh của Xích Dương Tông sao?”

Mọi người bàn luận sôi nổi, Yến Trì cũng không để ý, y ngẩng đầu nhìn lên đám mây đen trên đầu rồi thở dài một tiếng, y nhìn Tiểu Kiếm Tu ở trước mặt: “Lan Lan, không phải ta đã nói muốn độ kiếp thì phải cẩn thận sao?”

“Xin lỗi A Trì, ta không ngờ sẽ bất ngờ đột phá.” Giang An Lan nhìn lôi kiếp trên đỉnh đầu, cậu có chút ảo não nhíu mày.

“Đây cũng là lần đầu tiên ta thấy có người nhìn người khác độ kiếp sau đó lại tự mình độ kiếp đó. Lan Lan ngốc đã nghĩ gì vậy?” Yến Trì cũng nhìn toàn bộ quá trình nhưng lại chẳng có chút cảm xúc nào vậy mà Tiểu Kiếm Tu ở bên cạnh lại lập tức ngộ đạo. Đây chính là niềm mơ ước của biết bao nhiêu con người đó.

“Khi ta nhìn thấy cha che chở trước người phụ thân, chắn lôi kiếp cho người thì ta đã nghĩ ta cũng muốn trở nên mạnh mẽ giống như cha, có thể chặn hết tất cả lôi kiếp cho A Trì để A Trì có thể độ kiếp thành công!” Giang An Lan thành thật trả lời, trong đầu cậu nhớ lại hình ảnh của Giang Hiển Chiêm lúc nãy. Nếu như cậu cũng có thể dùng kiếm trong tay để bảo vệ A Trì, nếu cậu mạnh hơn nữa thì có phải cậu có thể nắm tay A Trì thoát khỏi thiên mệnh, cậu không muốn trở thành một Nhan Thu Hòe thứ hai, cậu muốn có một kết thúc tốt đẹp cùng A Trì.

Yến Trì không ngờ Giang An Lan lại nghĩ như vậy nên y ngẩn người ra, một hồi lâu sau cũng không biết nói gì. Sau đó y vươn tay ra kéo cậu đến gần rồi hôn nhẹ một cái lên môi cậu, y cọ một lát, sau đó cười lên, y hạ giọng nói: “Đúng là Lan Lan ngốc!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.