Bà Xã Anh Chỉ Thương Em

Chương 234: Chương 234: Tới đây, anh nói cho em biết.




Sau khi trở lại phòng làm việc, Lâm Tịnh liền lại gần hỏi cô đã đi đâu, đôi mắt to xoay chuyển không ngừng, trên mặt viết mấy chữ cảm thấy hứng thú to đùng, Lương Chân Chân bất đắc dĩ đổ người trên ghế, dĩ nhiên là cô không thể nói chân tướng sự thật, tốt nhất nên vĩnh viễn nát vụn ở trong bụng, cô cũng cầu nguyện mình không phải gặp lại tên vô lại này, có gặp cũng không cần xuất hiện cùng lúc, đáng tiếc cô đã nghĩ quá tốt đẹp, cùng làm chung một kênh trong đài truyền hình, nào có đạo lý không tiếp xúc?

“Hơi buồn bực, tôi đi ra ngoài hóng mát một chút, kết quả thấy một con gián lớn, lấy đi tất cả tâm tình tốt của tôi rồi.”

“Hả! Cô còn sợ hãi gián?” Khuôn mặt Lâm Tịnh kinh ngạc.

“Ừ, lá gan của tôi tương đối nhỏ, tôi đều hơi sợ loài bò sát.” Lương Chân Chân bưng chén nước lên uống một ngụm, cô lqd nói thật, chỉ sợ nếu Lâm Tịnh biết cô so sánh bạch mã hoàng tử trong lòng của cô ấy với con gián, chắc sẽ chém mình.

“Hà hà… Lần sau thấy gián thì kêu tôi, tôi bảo đảm sẽ tiêu diệt hết bọn chúng.” Lâm Tịnh cười ha hả nói.

Lương Chân Chân đang uống nước thiếu chút nữa thì bị sặc, khẽ mỉm cười với cô ấy, sau đó gật đầu. Hài chỉ, cô yên tâm, chuyện như vậy tôi cũng hữu tâm vô lực, trừ tìm cô ra tôi cũng chỉ có thể tìm cô.

Hai người trò chuyện một chút, Hoắc Đình Hương ra ngoài làm bài phỏng vấn trở về phấn khởi chạy tới, “Nói cho các cô biết một tin tức tốt làm phấn chấn lòng người! Tối ngày mốt trong rạp hát lớn Tương Thượng diễn vở nhạc kịch “Carmen”, là kim đồng ngọc nữ trong giới nhạc kịch Brandon? Giovanni Norwich cùng Victoria? Duy Kim tự mình ra trận, đội hình minh tinh còn không chỉ có từng này đâu! Tuyệt đối là một bữa tiệc mãn nhãn sang trọng, không xem thật sự đáng tiếc!”

“Oa! Vé vào cửa bán dễ không? Có phải rất đắt không? Nghe thấy những tên tuổi minh tinh hàng đầu này, tôi liền có cảm giác vé vào cửa chính là ngân phiếu ngàn vàng khó kiếm.” Đầu tiên Lâm Tịnh hưng phấn tột độ, sau hưng phấn chính là buồn bã, mặc dù thích, nhưng vé vào cửa quá đắt, tiêu phí không nổi, làm không tốt vé vào cửa tương đương với tiền một tháng lương của cô, mua xong cũng chỉ có thể đi ăn không khí rồi.

Nhắc tới điểm mấu chốt, Hoắc Đình Hương cũng ngừng công kích, lắc lắc thẻ phóng viên treo trên cổ, “Bé tiểu Lâm, dieendaanleequuydonn bé quả nhiên là chọc trúng chỗ đau đó! Vé vào cửa lần này không chỉ đắt, mà còn hiếm! Nghe nói đã bán rất sớm trước đó tranh giành mà không còn, hơn nữa có một nửa là dự định cho trước rồi, ôi… Tôi đã nhờ bạn bè hỗ trợ nghĩ biện pháp, cũng không biết có hy vọng không, chỉ có thể chờ tin tức thôi.”

Cảm xúc của Lương Chân Chân cũng giống như Lâm Tịnh, từ kích động dần dần chuyển thành buồn bã, đối với loại hình nghệ thuật múa này, là tình yêu duy nhất của cô, trong thời gian học ba năm tại đại học Columbia, trừ việc học mấy bộ môn chuyên ngành của mình, cô còn học thêm môn múa, lúc ở NewYork, đã từng đi xem mấy vở múa lớn, đối với vở nhạc kịch “Carmen”, cô vẫn muốn đi xem, kết quả luôn bởi vì đủ loại nguyên nhân mà bỏ lỡ, không ngờ tới: Có một cơ hội tốt sẽ xuất hiện ở ngay ngưỡng cửa nhà mình, nhưng cơ hội để cô có được vé lại rất xa vời, đây thật sự là chuyện rất thương tâm, biết rõ ràng nó gần trong gang tấc, nhưng lại bị tấm vé vào cửa mỏng manh ngăn cản ở ngoài, trong đầu cô thoáng hiện ra rất nhiều bóng dáng, là người có khả năng tương đối lớn lấy được vé vào cửa, chỉ có điều, mình thật sự vì vé vào cửa mà tìm bọn họ sao?

Có thể hơi quá không? Cô thực sự không thể bỏ qua thể diện, trên đường tan việc trở về, cô gọi điện thoại cho bạn tốt Giai Ny, đây là người duy nhất mà cô có thể mở miệng ra.

“Giai Ny, vé vở nhạc kịch “Carmen” vào tối ngày mốt, cậu có thể mua được không?”

【Tớ cũng rất muốn đi xem, chỉ nghe nói vé vào cửa rất hiếm, cho dù có tiền cũng chưa chắc mua được, cho nên tớ cũng chỉ có thể hết sức cố gắng thử xem, dù sao đội ngũ diễn viên đợt này quá mạnh mẽ, tất cả lqd mọi người đều muốn đi hưởng thụ bữa tiệc này, khẳng định vé vào cửa sẽ bị tranh đoạt đến phát điên. 】 Tiết Giai Ny cũng không dám bảo đảm với bạn tốt.

“Ừ, tớ hiểu.” Lương Chân Chân gật gật đầu, giao thiệp của Giai Ny rộng hơn cô, nếu như cô ấy cũng không có cách nào, cô cũng chỉ có thể nghĩ cách khác.

【Chân Chân, nếu như tớ không lấy được ở đây, cậu có thể hỏi ba mình một chút hoặc là… 】Tiết Giai Ny có ngụ ý.

Trong nháy mắt, Lương Chân Chân hiểu người bạn tốt không nói tên ra là ai, trầm ngâm một hồi, “Để nói sau, tớ không muốn làm phiền người khác.”

Tiết Giai Ny cũng không nhiều lời, cô biết tính tình của Chân Chân, bướng bỉnh quá mức cùng cứng nhắc, không phải trong lúc nhất thời có thể thuyết phục cô ấy, may mà cô ấy không coi cô là người ngoài, bạn bè, chính là tuy hai mà một.

Sau khi cúp điện thoại xong, cô đi cục Thủy lợi gặp cậu của mình, có đôi khi trong nội bộ chính phủ có phát vé vào cửa, nói không chừng có thể có hai tấm, nhưng kết quả là cậu của cô nói cho cô biết vốn là có, nhưng em họ cô muốn đi, nói là muốn cùng bạn học đi xem, thật sự làm cô buồn chết, vội vàng gọi điện thoại cho em họ, muốn nói em ấy đưa lại vé cho mình, còn cam kết mời em ấy ăn bữa tiệc lớn, các loại áp bức dụ dỗ đều dùng hết, cuối cùng cho rằng thuyết phục được, không ngờ người ta nói một câu, “Chị, sao chị không nói sớm một chút, em ra giá cao bán cho bạn học rồi, đủ cho em ra ngoài một chuyến tiêu xài!”

Tiết Giai Ny thiếu chút nữa lqd thì bị em ấy làm cho tức chết, vô cùng hào phóng nói: “Em bán cho người khác bao nhiêu tiền, chị đưa cho em nhiều gấp đôi, nhanh đi lấy vé mang trở lại.”

Cô em họ lập tức vui vẻ, 【được rồi! Tuân lệnh, chị chờ nhé, em lập tức mang vé trở lại, trừ bỏ gấp đôi tiền, chị đáp ứng cho em cái gì đều phải có! 】

“Được.” Tiết Giai Ny cắn răng nghiến lợi trả lời, con nhóc thối! Thật sự là giết người không đền mạng mà!

Quan Hạo Lê đang ngồi trên giường chơi game nhàn nhạt liếc nhìn cô, “Anh đánh cuộc, vé mua rồi không trở lại.”

Tiết Giai Ny nhe răng trợn mắt liếc anh ta, làm ra vẻ chuẩn bị đánh anh ta, vừa đúng lúc em họ gọi điện thoại tới, khóc nói:【 chị, em thua thiệt lớn, bạn học gạt em nói muốn đi xem cùng bạn trai, kết quả cô ấy lại bán qua tay cho người khác, tiền gấp đôi, hu hu… Em muốn tìm cô ấy đòi bồi thường phí tổn thất kinh tế! 】

O(╯□╰)o Quả thật chính là một đạo sấm sét lớn vang ầm ầm, sấm sét đánh Tiết Giai Ny ngoài khét trong sống, người trẻ tuổi bây giờ đều có đầu óc kinh doanh, quá biết nắm bắt thời cơ, hoàn toàn nhường con bé như thế là đủ rồi!

Không tiếng động thở dài một hơi, ngồi tê đít trên ghế sa lon, trong đầu tìm cách kiếm được vé hoặc là người có năng lực mua được vé, sau khi sàng lọc toàn bộ, phát hiện hy vọng rất mong manh, ánh mắt đột nhiên chuyển đến “chém giết” người đàn ông còn ở đằng kia, mấy bước đi tới ngồi bên cạnh giường anh ta, oán giận nói: “Đều tại cái miệng ăn mắm ăn muối của anh! Chơi tốt trò chơi của anh không được sao, sao phải chen miệng lung tung, đáng ghét chết đi!”

Quan Hạo Lê cũng không tức giận, cười híp mắt bỏ máy chơi game Sony PS3 mới nhất trong tay xuống, ôm lấy cái eo thon nhỏ của người phụ nữ mình yêu, “Thật ra thì suy đoán của anh là có đạo lý, em nghĩ xem, em họ của em có thể bán vé cho người khác, vậy người khác cũng có thể bán vé cho người muốn hơn chứ!”

Tiết Giai Ny suy nghĩ một chút, dieendaanleequuydonn cảm thấy anh nói có đạo lý, nhưng lại cảm thấy dường như có chỗ nào không đúng, “Sao anh lại đoán được vé mua rồi sẽ không hoàn lại? Nhỡ đâu người ta thật lòng muốn xem?”

“Nhưng em có nghĩ tới không, nếu thật lòng muốn xem biểu diễn người ta sẽ bán vé cho em sao? Chính cô ta thật vất vả dùng giá cao mới mua được, hơn nữa đây là cơ hội ngàn năm có một, đổi lại là em, em sẽ bỏ sao?”

“Đương nhiên là không.” Tiết Giai Ny trả lời không chút do dự.

“Vậy không là được rồi, cũng chỉ có hai tình huống này, cũng không nói đến tình huống kia, vé bán đi nhất định không thu lại được.” Quan Hạo Lê nhún vai tao nhã, bên môi lộ ra nụ cười cưng chiều.

Tiết Giai Ny nhíu mày trừng mắt liếc anh, trút hết tất cả oán giận trên người anh, “Quạ đen! Dù sao anh cũng không thoát được trách nhiệm!”

Ý cười bên môi Quan Hạo Lê càng lớn hơn, đưa tay ôm lấy cô vào trong lòng mình, cắn lỗ tai cô nói: “Anh có cách để cho các em đi xem buổi diễn.”

“Cách gì?” Trong nháy mắt ánh mắt lqd Tiết Giai Ny phát sáng, ánh sáng lấp lánh nhìn chằm chằm một tên con trai, không biết giờ phút này cô đã thành một “Món ăn ngon” hợp khẩu vị.

“Tới đây, anh nói cho em biết.” Giọng nói của Quan Hạo Lê giống như có chứa ma lực, kêu gọi Tiết Giai Ny dựa sát vào trong ngực anh.

Phụ nữ khi yêu, quả nhiên chậm chạp hơn lúc bình thường nửa nhịp, cũng không lanh lợi, không cẩn thận liền bị chiếm mất cánh môi, bị hôn đến choáng váng đầu óc, cả người không tự chủ được mềm thành một vũng nước, đổ vào trong ngực anh mặc cho anh muốn làm gì thì làm.

Quan Hạo Lê là người đàn ông đã thân kinh bách chiến, thủ đoạn dụ dỗ dĩ nhiên là hạng nhất, tuy tính khí Tiết Giai Ny có bao nhiêu dũng mãnh, nhưng dù sao cô cũng chỉ là cô gái nhỏ ngây ngô, tuy trước đây có cuộc tình đơn thuần, chỉ cầm tay, hôn môi gì đó, chừng mực lớn hơn không hề có.

Cho nên, cô giống như không có chút kinh nghiệm tiếp xúc với đàn ông, hoàn toàn không chống đỡ được sự hành hạ của cao lqd thủ tình trường Quan Hạo Lê, ríu rít ưmh ưmh bị người khác hôn đến mức hai gò má ửng hồng, cho đến khi trước ngực bị người ta vuốt ve, mới giật mình thấy bản thân hư hỏng, dùng hết sức đẩy anh ra, tức giận nói, “Anh gạt người, anh nhất định là cố ý lừa dối em!”

“Không có, anh nói có cách là anh biết người nào có vé, nhưng anh ta có chịu bán cho em hay không thì anh không biết.”

“Ai?”

“A Tư.” Khóe môi Quan Hạo Lê lộ ra một nụ cười phóng túng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.