Bà Xã, Anh Vô Cùng Cưng Chiều Em!

Chương 20: Q.2 - Chương 20: Cơm tối




Buổi tố Âu Dương Thụy đưa Hạ Tịch Nguyệt ra ngoài ăn cơm. Anh lái chiếc Bugatti Veyron của mình đưa cô đến nhà hàng Athen. Vừa xuống xe, Hạ Tịch Nguyệt liền giở giọng châm chọc anh:

“Lái xe bảnh bao như vậy, sợ người khác không biết anh có nhiều tiền sao?”

Âu Dương Thụy cười trả lời:

“Bà xã, em nghĩ oan cho anh quá, anh là người bình thường lúc cần sang trọng thì phải sang trọng. Hơn nữa còn đưa vợ xinh đẹp như thế ra ngoài, không khoe mình có của thì người khác cướp em chạy mất thì anh làm thế nào?”

“Anh thật mồm mép!”

Hạ Tịch Nguyệt trách yêu Âu Dương Thụy, sau đó xoay người đi vào trong, Âu Dương Thụy bước nhanh theo ôm hông của Hạ Tịch Nguyệt đi vào.

Lúc đi tới cửa anh ném chìa khóa xe cho đứa bé giữ cửa. Vừa vào nhà hàng, Âu Dương Thụy kêu quản lí đến muốn vào phòng bao ăn, nhưng Hạ Tịch Nguyệt vội cắt lời của anh, ngẩng đầu nói:

“Em không muốn đi vào phòng, chúng ta ăn ở đại sảnh đi, như vậy rất đông vui.”

Nhìn ánh mắt mong đợi của cô, Âu Dương Thụy không muốn từ chối:

“Được, vậy chúng ta ăn ở đại sảnh.”

Sau đó anh quay đầu lại nói với người quản lí:

“Tìm cho chúng tôi một vị trí gần cửa sổ.”

Âu Dương Thụy và Hạ Tịch Nguyệt đi đến chỗ gần cửa sổ ngồi xuống, Âu Dương Thụy cầm ly rượu trong tay giơ lên hướng về phía Hạ Tịch Nguyệt cười nói:

“Ăn mừng thân thể của vợ anh hồi phục.”

“Em có thể uống rượu không?”

Âu Dương Thụy không cho cô uống rượu nên cô mới hỏi như vậy.

“Có thể uống một ít.”

Hai người uống rượu xong thì ăn tối, Hạ Tịch Nguyệt vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Tư Đồ Triệt và Tô Huyên Huyên đang đi vào, cô cất tiếng gọi:

"Huyên Huyên."

Tô Huyên Huyên nghe được có người gọi cô, liền quay đầu nhìn về phía có âm thanh, thấy Hạ Tịch Nguyệt thì vui mừng gọi:

“Chị Nguyệt Nguyệt.”

“Hai người cũng tới đây ăn cơm à?”

“Ừ, em trực ca muộn mới tan làm, cho nên bác sĩ Tư Đồ dẫn em tới nơi này ăn cơm.”

Tô Huyên Huyên đỏ mặt đáp, Tư Đồ Triệt quay lại thấy Âu Dương Thụy và Hạ Tịch Nguyệt đang ở đây ăn cơm tôi, anh vui vẻ gọi Âu Dương Thụy:

“Wey, Thụy, không ngờ cậu còn rất lãng mạn, biết đưa chị dâu đến nơi lãng mạn này để ăn cơm. Không ngại chúng tôi ngồi chung một chỗ chứ.”

Không đợi Âu Dương Thụy trả lời, Tư Đồ Triệt đã nhanh chóng lôi Tô Huyên Huyên ngồi xuống.

Âu Dương Thụy thấy Tư Đồ Triệt không mời đã ngồi xuống, anh sầm mặt lại, vất vả mới có thời gian hẹn hò với bà xã, bị cái tên này phá hư hoàn toàn.

Tư Đồ Triệt không để ý đến Âu Dương Thụy mà gọi món ăn, gọi xong Tư Đồ Triệt cười nói với Hạ Tịch Nguyệt:

“Chị dâu, thân thể đã khỏe rồi à?”

Hạ Tịch Nguyệt nghe một tiếng chị dâu, liền đỏ mặt, cười nói:

“Cảm ơn anh, đã khỏe hơn nhiều.”

Âu Dương Thụy thấy Hạ Tịch Nguyệt cười với Tư Đồ Triệt, mặt càng tối hơn, dùng ánh mắt chằm chằm nhìn Tư Đồ Triệt giống như đang muốn nói: cậu dám cười với vợ tôi, thử đi?

Ánh mắt đầy tính uy hiếp, Tư Đồ Triệt biết thế lập tức cúi đầu ăn cơm.

Nhân tiện gặp được Tư Đồ Triệt ở đây, Hạ Tịch Nguyệt muốn nhờ anh ta làm giám định DNA giúp mình. Mấy ngày nay Hạ Tịch Nguyệt muốn tìm Mạc Kỳ Thiên để đi làm giám định nhưng bị Âu Dương Thụy canh chừng ở nhà cô không ra ngoài được, cô lại không muốn để cho Âu Dương Thụy biết việc này.

Cô đợi chuyện có kết quả rồi mới nói cho anh biết.

Những ngày qua cô không có liên lạc với Mạc Kỳ Thiên sợ cô ta lo lắng cho là Hạ Tịch Nguyệt thay đổi chủ ý không nhận nhau nữa nhưng khi Hạ Tịch Nguyệt gọi thì điện thoại lại tắt máy.

Hạ Tịch Nguyệt nghĩ nếu như tìm Tư Đồ Triệt sợ anh sẽ nói cho Âu Dương Thụy biết, dù sao cũng không thể để cho Âu Dương Thụy biết, trong đầu cô dần hình thành kế hoạch.

Nghĩ được cách Hạ Tịch Nguyệt vui vẻ thoải mái hơn nhiều, cô cười với Tô Huyên Huyên.

“Huyên Huyên, Vân Nặc có nói mời em làm phù dâu không?”

“Vâng, chị Vân Nặc có nói qua.”

Tô Huyên Huyên vừa ăn cơm vừa cười nói.

“Ăn hết cơm trong miệng đi rồi nói chuyện

Tư Đồ Triệt ra lệnh cho cô, sau đó anh cầm khăn giấy lau vết bẩn dính trên miệng của Tô Huyên Huyên.

“Ahh.”

Tô Huyên Huyên không nghe lời mà vẫn tiếp tục nói chuyện mặc kệ Tư Đồ Triệt đang lau miệng mình, giống như chuyện anh phục vụ mình là đương nhiên.

Hạ Tịch Nguyệt tò mò nhìn hai người này chung đụng, Tư Đồ Triệt đối với người khác đều rất lịch sự nhưng với Tô Huyên Huyên vừa nghiêm khắc vừa cưng chiều, hơn nữa Tô Huyên Huyên rất nghe lời của Tư Đồ Triệt, người mù cũng nhìn ra hai người có điều gì mờ ám.

“Chị Nguyệt Nguyệt, chị nhìn chằm chằm mặt em làm gì, chẳng lẽ trên mặt em có dính gì sao?”

Tô Huyên Huyên vừa sờ mặt mình vừa hỏi.

Hạ Tịch Nguyệt biết mình nhìn chằm chằm có chút thất lễ, cô vội nói:

“À không có gì, chị thấy Huyên Huyên rất xinh đẹp.”

Tô Huyên Huyên nghe thấy người khác khen có chút e lệ đỏ mặt, cô nhỏ giọng nói:

“Chị Nguyệt Nguyệt, chị mới là xinh đẹp nhất.”

Trên bàn ăn chỉ thấy hai cô gái nhỏ đang nói chuyện phím còn hai người đàn ông phụ trách gắp thức ăn cho hai cô gái. Âu Dương Thụy từ lúc thấy Tư Đồ Triệt đến không có nói một câu nào cho đến khi ăn xong, anh mới mở miệng nói:

“Bữa cơm này cậu mời nhé.”

“Cái gì chứ? Cậu là đại tổng giám đốc lại bắt một bác sĩ nhỏ bé như mình mời cậu ăn cơm, tiền lương một tháng của mình chỉ có 2000.”

Tư Đồ Triệt bất mãn nói, không phải chỉ quấy rầy 2 người hẹn hò chút thôi mà có cần phải ăn thịt anh như thế không. Bữa cơm này ít nhiều cũng đến một trăm vạn, tiền của anh cũng cực khổ mới kiếm được chứ không phải ăn cướp mà có.

Thật ra cũng không khác cướp là mấy, Tư Đồ Triệt làm giải phẫu ít nhất cũng cả ngàn vạn, ai bảo người ta là bác sĩ, ở trước mặt những sinh mệnh kia chút tiền có là gì, cũng chỉ có Âu Dương Thụy cậu ta coi anh là bác sĩ phụ khoa.

“Cậu có ý kiến gì à, cậu một tháng là 2000 nhưng cậu đừng quên ở phía sau còn thêm một chữ ‘vạn’ nữa.”

Nói xong ôm hông của Hạ Tịch Nguyệt đi ra ngoài. Xem lần tới còn dám quấy rầy anh nữa không!

Lên xe, Hạ Tịch Nguyệt nịt dây an toàn xong nói với Âu Dương Thụy:

“Chúng ta làm như vậy không được lắm?”

“Em thương tâm cậu ta à?”

Vừa nghĩ đến Hạ Tịch Nguyệt cười với Tư Đồ Triệt, Âu Dương Thụy thấy da đầu mình nóng lên, nên tìm người đánh cậu ta một trận, cậu ta chẳng lẽ không biết bảo bối chỉ có thể cười với mình anh thôi à.

"Âu Dương Thụy, anh thật nhàm chán."

Hạ Tịch Nguyệt liếc mắt nhìn Âu Dương Thụy.

“ha ha, bà xã, tức giận sao? Đừng lo, tiền của tên kia không ít hơn bao nhiêu so với chúng ta đâu.”

Điểm này Âu Dương Thụy không hề nói láo, Tư Đồ Triệt giải phẫu là giá trên trời, lại thêm cậu ta là người nối nghiệp tập đoàn Tư Đồ, giá trị cậu ta không ít hơn so với Âu Dương Thụy anh dâu.

“Thật sao? Nhưng anh ấy không phải là thầy thuốc sao?”

Hạ Tịch Nguyệt tò mò hỏi, một bác sĩ mà có thể có giá trị không sai biệt lắm với Âu Dương Thụy.

“Em đừng quên, cậu ta họ Tư Đồ.”

“A, đúng rồi.”

Hai người câu được câu không trò chuyện, cho đến khi trở lại biệt thự.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.