Bà Xã Của Tui Là Xã Hội Đen

Chương 13: Chương 13: Nhạc Mẫu Đại Nhân Giá Lâm




Trong lúc ngã xuống, khuôn mặt Tề Lạc hiện ra vẻ tươi cười, mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt kinh hoảng của Âu Dương -- bởi vì, nàng được an toàn.

.Ánh nắng ấm áp phả vào mặt, cảm giác rất mềm mại, nhưng hơi ngứa.

Lúc này, trong đầu Tề Lạc nghĩ, có thể tiếp tục tồn tại trên thế giới này, quả thực là một chuyện tốt vô cùng.

Lại lần nữa mở mắt, đập vào mắt là căn phòng quen thuộc, đồ dùng quen thuộc, cái giường quen thuộc, còn mùi vị bạc hà nhàn nhạt quen thuộc nữa, là mùi thơm của nàng ấy.

Tề Lạc nhẹ nhàng bật dậy, dựa lưng vào giường, nhìn chằm chằm Âu Dương đang ngủ say bên cạnh, khi ngủ thì nàng mới có vẻ mặt đúng với tuổi tác của mình, Tề Lạc thích vẻ mặt đó của Âu Dương Nam, vẻ mặt bình tĩnh như nước, giống như thiên sứ thuần khiết trong kinh thánh.

Cầm không được mà vươn nhẹ tay, vuốt nhẹ hai má của nàng, thở dài khe khẽ.

“Muốn ta đối với ngươi như thế nào mới tốt?”

Âu Dương Nam chậm rãi giữ chặt bàn tay trên mặt mình, bật người dậy, lẳng lặng mở mắt, nhìn Tề Lạc, cũng học theo nàng, thở dài khe khẽ.

“Muốn ta đối với ngươi như thế nào mới tốt?”

Ánh mắt của hai người giao nhau, mỉm cười với nhau.

Tất cả đều không cần nói.

Ánh nắng xuyên thấu qua khung cửa phả vào căn phòng, màu vàng nhàn nhạt vuốt ve trên khuôn mặt mỉm cười của Âu Dương.

Tề Lạc nhìn ngây dại, lại hơi cười ngớ ngẩn -- lần đầu tiên nhìn nàng gần như vậy, lông mi thật dài, đôi mắt sáng ngời, hai má trắng nõn đỏ ửng, còn có đôi môi mỏng mà khêu gợi kia nữa.

Từ từ cúi thấp đầu, từ từ, một chút một chút, từ từ tiếp cận.

Âu Dương Nam nhìn Tề lạc đang từ từ tiếp cận mình, nhìn ánh mắt có phần mông lung của nàng, lẳng lặng nhắm mắt, chờ đợi.

Nàng biết, so với Tề Lạc bộc phát chân tình liều mạng cứu mình thì nàng càng mong mỏi nàng thổ lộ tâm tư trong lúc bình tĩnh... đây có lẽ là nguyện vọng khi mình đợi ở đây, có lẽ là nguyện vọng để mình có thể chờ đợi...

Chính là nụ hôn bình thường giữa các cặp đôi.

“Bẹp ~” Một vật thể lạ không biết bay từ chổ nào tới đột nhiên đậu lên đầu Tề lạc, cùng với tiếng kêu “meo meo”, quẫy đuôi đảo qua hai người.

Vì thế, cảm giác muốn hôn hiếm hoi của Tề Lạc cùng Âu Dương bị cái đuôi mèo này phủi không còn sót lại chút nào, không cùng mà hẹn hắc xì thật to.

Tề Lạc bất đắc dĩ ẵm đầu sỏ trên đầu của mình xuống: “Tiểu Mạch...” Vừa muốn nói nhưng lại thôi, dở khóc dở cười.

Tiểu Mạch chớp mắt lắc lư cái đầu trong lòng Tề Lạc, sau đó, chui vào cái ôm ấm áp của chủ nhân nhà mình, sau đó quay đầu về phía cửa ra sức kêu hai tiếng, hai người lúc này mới nhìn thấy Âu Dương lão ba đang ngồi ở cửa, hai mắt lóe sáng tinh quang.

“Khụ khụ...” Nhìn thấy hai đứa con thân yêu đang dùng ánh mắt cháy bỏng nhìn mình, Âu Dương Triết đứng dậy, “Cục cưng ~ tiểu Lạc Lạc ~ các con cứ tiếp tục đi ~~” Vẻ mặt cười xấu xa núp ngoài cửa.

“Ách...” Tề Lạc nhìn Âu Dương, Âu Dương nhìn Tề Lạc.

... nói gì cho tốt đây?

Đột nhiên giữa hai người cảm thấy có chút xấu hổ, Tề lạc ngồi thẳng lưng, kéo chăn lại. Âu Dương Nam cũng ngồi dậy tựa lên giường.

“Ta ---”

“Ta ---”

Đổ mồ hôi ~ đổi lại.

“Ngươi ---”

“Ngươi ---”

Ngay khi hai người đang xấu hổ không biết nên nói gì thì Âu Dương ba ba lại ló đầu ra, cười tủm tỉm nói: “Lạc Lạc ~ có người muốn gặp con ~”

Cứ như vậy, đi xuyên qua hành lang thật dài, Tề lạc nắm lấy tay của nàng, đứng ở phòng sách vừa quen thuộc mà xa lạ.

“Ta thấy hơi khẩn trương.”

Tề Lạc hơi thấy bất an nhìn Âu Dương Nam bên cạnh, theo như nàng nói, thì ra là mẹ Âu Dương - nhạc mẫu đại nhân trong truyền thuyết của mình từ nước ngoài, lúc nói muốn gặp mình thì trái tim đập bình bình với tốc độ N.

Không hiểu tại sao, nhưng thấy hơi lo lắng, lòng bàn tay chảy rất nhiều mồ hôi.

Âu Dương Triết quay đầu nhìn hai tên nhóc đi phía sau mình. “An an ~ tiểu Lạc Lạc, tình yêu rất hòa ái, rất thiện lương... rất phiêu lượng.” Nói xong, tròng mắt xuất hiện vô số ngôi sao lấp lánh.

Tề Lạc hoàn toàn biết, Âu Dương ba ba không đáng tin cậy! Dời ánh mắt nhìn Âu Dương Nam, Âu Dương Nam mỉm cười: “A Lạc, đừng khẩn trương như vậy, mẹ em rất dễ hòa đồng, nhất định sẽ thích ngươi!”

Tề Lạc gật đầu. Nắm chặt tay Âu Dương Nam.

“Lạc Lạc ~ vào đi!” Âu Dương ba ba đẩy cửa phòng sách: “Nhạ ~ tình yêu đang chờ con ở trong đó, tiểu Lạc Lạc ~”

Tề Lạc bước vào phòng sách, chỉ nhìn thấy một người trung niên dáng vẻ thục nữ đang đứng cạnh bàn làm việc, dáng vẻ thanh tú, rất hòa ái, trên thân là một bộ kimono rất vừa người.

“Này... mẹ Âu Dương, xin chào, cháu là Tề Lạc...”

Tề Lạc chỉ lo cúi đầu nói một hơi, khi dừng lại thì cảm thấy phòng sách an tĩnh dị thường. Quay đầu nhìn Âu Dương Nam -- nàng đang dùng tay che miệng, rõ là đang nhịn cười.

Có hơi khó hiểu, có hơi nghi hoặc, có hơi... mạc danh kỳ hiệu.

Cho tới khi Âu Dương Nam níu lấy tay nàng, nháy mắt về phía sô pha, Tề lạc hơi hoang mang nhìn theo ánh mắt của Âu Dương, lúc này mới phát hiện mình phạm vào một sai lầm buồn cười, cho dù mình ngốc cũng phát hiện mỹ tử có mấy phần giống Âu Dương Nam đang ngồi trên ghế sô pha mới là mẹ của Âu Dương Nam.

Nói thật, Nhạc Diệc Nhan không phải nhìn thấy 'tiểu tử' này lần đầu. Từ cái ngày mà nó cứu con gái của mình, trước đó mấy ngày nàng cũng nhận được tất cả tư liệu cùng hình ảnh của nó, nhưng khi nhìn thấy người thật thì là ở kho hàng số ba. Dưới ngòn đèn ảm đạm, nàng ôm con gái của mình, trong mắt là vẻ ưu sầu nhưng khuôn mặt kiên định, vào lúc đó, dường như mình đã thích đứa nhỏ này, có chút hối hận ngày đó không nghe lời của Triết, bày ra cảnh đó để lừa nàng, chẳng qua cũng hay, bởi vì như thế mới khiến nàng hiểu rõ trong lòng mình nghĩ gì, hiểu được tình cảm đối với tiểu Nam, mình luôn có thái độ cùng nhận thức bất đồng đối với thứ tình cảm này, có lẽ vì đoạn khúc mắc năm đó -- mặc dù mình không yêu 'nàng' mà lựa chọn 'hắn'.

Bất luận đàn ông cũng được, đàn bà cũng thế, chỉ cần tiểu Nam thích là được rồi.

Yêu, thứ này, không phân biệt bằng tiền tài cùng địa vị, mà chỉ có cảm giác trong lòng mình.

Tề Lạc có hơi ngại, hai má trắng nõn đã đỏ bừng, lần đầu tiên nhìn thấy nhạc mẫu đại nhân lại làm ra chuyện cười như thế.

Đang lúc nàng cúi đầu trầm tư thì một đôi tay ấm áp đặt lên mặt mình, ngón tay dài mảnh vuốt qua gò má của mình, Tề lạc ngẩng đầu dậy, đối diện với cặp mắt ôn nhu.

“ngày đó ta cũng có mặt ở hiện trường”

“Dạ”

“Cháu biết đó là do A Triết bày trò, đúng không?”

“Có thể nói như thế, khi cháu té xỉu thì không thấy mình đau đơn hay đổ máu.”

“Cháu không tức giận à? Chúng ta đã lừa con.”

“Không có, cháu biết, nàng cũng không biết chuyện này được bày sẵn! Bởi vì khi đó những gì chúng cháu làm, đều là thật, là suy nghĩ thật lòng!”

Tề Lạc nói một hơi, sau đó lén lút nhìn mẹ Âu Dương, còn nàng đang đứng bên cạnh mình, hai người đều sững sờ

~”Không hổ là người mà con gái ta nhìn trúng.” Mẹ Âu Dương mỉm cười, nói.

Tề Lạc thấy hơi ngượng ngùng gật đầu.

Âu Dương ba ba vừa thấy cơn bão đã qua, “báo động” cũng được giải trừ, vui vui vẻ vẻ chạy tới bên cạnh bà xã của mình không ngừng gọi “ Tình iu ~ tình iu”

Nhìn dáng vẻ háo sắc của Âu Dương ba ba, Tề lạc cũng cảm thấy có hơi buồn cười, ông bố háo sắc ngày thường coi chuyện nhận điện thoại như tiếp thánh chỉ thực sự đã giúp mình không ít, nếu có cơ hội thì thật muốn biết câu chuyện giữa ông cùng mẹ Âu Dương, hẳn cũng rất phấn khích nhỉ

~”Tiểu Lạc Lạc ~ tiểu Lạc Lạc ~” Suy nghĩ của Tề lạc bị gián đoạn, khuôn mặt đẹp trai của Âu Dương ba ba thình lình xuất hiện trước mặt. Quá thình lình nên dọa Tề lạc nhảy dựng, lau mồ hôi lạnh trên trán: “Ách... có chuyện gì à?”

Ánh mắt nhìn xung quanh, mẹ Âu Dương đã xoay người, Âu Dương Nam cùng a di Kimono xinh đẹp đang che miệng cười lén, tình cảnh này khiến Tề lạc thấy hơi khó hiểu, nhìn người xung quanh không có ý nói rõ với nàng, đành phải quay đầu nhìn Âu Dương ba ba.

Âu Dương Triết nhìn thấy cuối cùng cũng có người để ý mình, ánh mắt xinh đẹp cười híp lại thành một đường khe, đi tới trước mặt Tề lạc, chỉ vào mẹ Âu Dương không thèm để ý tới ông “Nàng mới cười với ta ~”

=.=|||

Tề Lạc sững sốt, sau đó gật đầu, nói phải.

Âu Dương Triết vì thế nên tỏa sáng chạy tới bên cạnh mẹ Âu Dương.

Âu Dương Nam thấy lão ba đi rồi mới dám tới gần Tề Lạc: “Ngươi từ từ thích ứng đi, mấy lời này của ông ước chừng đã nói với ta 20 năm nay rồi, bây giờ, dường như ông tìm được đối tượng với để nói.”

Tề Lạc nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Âu Dương Nam, cả nửa ngày mở miệng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.