Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 759: Chương 759: Ba ba người được đề cử(8)




Hạ Úc Huân dựa vào trên bàn, gắp một khối thịt kho tàu nhét vào trong miệng, nhai nhai, hai mắt sáng lên, nói: “Oa, học trưởng tài nghệ nấu nước không tồi a! Hương vị này, không phải ba năm làm việc cực nhọc cũng làm không được nha!”

“Đó là đương nhiên!” Âu Minh Hiên vẻ mặt ngạo nghễ mà bưng canh tiến vào.

“Sườn heo chua ngọt đâu?” Hạ Úc Huân nhướng mày, vạch trần anh.

“Ba ba, sườn heo chua ngọt đâu?” Bé khẩn trương hỏi, bé thích nhất sườn heo chua ngọt.

“Ách, thực xin lỗi a Niếp Niếp, đều tại dì Hoa của con, sườn heo chua ngọt bất hạnh bỏ mình, lần sau ba ba làm lại cho con.” Âu Minh Hiên vẻ mặt xin lỗi mà trấn an con gái.

“Tự mình nhiều chuyện còn trách em……” Hạ Úc Huân nói thầm.

Âu Minh Hiên trán nổi gân xanh, nói: “Hạ Úc Huân! Em có phải thật sự muốn gặm vỏ cây hay không? Em không cùng anh đối nghịch sẽ chết sao?”

“Em sai rồi em sai rồi! Em không muốn gặm vỏ cây! Em muốn ăn thịt! Học trưởng anh thật là ôn nhu hiền huệ anh minh thần võ phong lưu tiêu sái chân dẫm thất sắc tường vân……”

“Xóa phong lưu!”

“Được được được, xóa phong lưu……”

-

Đang ăn cơm.

“Các người thương lượng mấy ngày sau mang bọn nhỏ đi đâu chơi chưa?” Âu Minh Hiên vừa gắp đồ ăn cho Tần Mộng Oanh vừa hỏi.

“Liền ở hạnh hoa thôn, bên này rất nhiều hoạt động không tồi.” Tần Mộng Oanh trả lời nói.

“A? Liền ở hạnh hoa thôn, vậy là có ý tứ gì! Cho dù không ra nước ngoài, vậy cũng có thể đi thảo nguyên Hô Luân Bối Nhĩ cưỡi ngựa, đi sa mạc Đôn Hoàng ngắm trăng, đi Vân Nam Lệ Giang trèo núi tuyết Ngọc Long, nơi chơi vui như vậy a……” Âu Minh Hiên có chút thất vọng.

Hạ Úc Huân trừng anh một cái, nói: “Leo núi tuyết hay là qua mặt cỏ, mấy đứa bé còn nhỏ như vậy, chịu được lăn lộn như anh sao? Nói nữa, hoạt động nghỉ lễ ở hạnh hoa thôn này chính là kế hoạch của Tiểu Bạch!”

“Đúng, chúng ta phải đi để cổ động cho em trai Tiểu Bạch!” Niếp Niếp phụ họa.

“Vậy được rồi, anh đành phải cố mà tiếp nhận vậy……” Âu Minh Hiên chỉ có thể tiếc nuối mà tiếp thu sự thật này.

Hạ Úc Huân gắp một con tôm lăn bột chiên to, ăn ngon lành, trừng anh một cái nói: “Anh cố mà làm cái gì, lại không mang theo anh chơi!”

Âu Minh Hiên đập bàn một cái, ngay sau đó vươn đũa cướp tôm của cô, nói: “Hạ Úc Huân, ăn của anh nhổ ra cho anh!”

Hạ Úc Huân tức khắc sửa lại, nói: “Được được được, mang anh đi mang anh đi, chị Mộng Oanh và Niếp Niếp nếu đồng ý cho anh theo, em không ý kiến!”

Âu Minh Hiên vẫn trừng mắt nhìn cô không rời.

Ai, thật là ăn thịt người miệng ngắn! Thật không nghĩ tới một ngày kia học trưởng sẽ đạt được kỹ năng cường hãn khiến cô không cách nào kháng cự như vậy!

Hạ Úc Huân đành phải ho nhẹ một tiếng nhìn Tần Mộng Oanh, nói: “Hay là cho anh ấy theo đi? Lãnh Tư Thần em cũng chuẩn bị gọi anh ta qua đây.”

Tần Mộng Oanh nghĩ nghĩ, gật đầu.

Hạ Úc Huân lập tức cho Âu Minh Hiên một ánh mắt thanh toán xong, sau đó tiếp tục điên cuồng ăn.

Âu Minh Hiên hừ một tiếng, sắc mặt lúc này mới tốt hơn chút.

-

Sau cơm chiều, Hạ Úc Huân đi quanh sân vài vòng tiêu thực.

Đi đến vòng thứ bảy, rốt cuộc lấy điện thoại ra gọi cho Lãnh Tư Thần.

“Alo…… Alo! Alo?” Kêu ba tiếng cũng chưa phản ứng, Hạ Úc Huân hồ nghi mà lẩm bẩm tự nói: “Sao lại không có tiếng động? Tín hiệu không tốt sao?”

Đang chuẩn bị cúp máy gọi lại, đầu kia di động rốt cuộc có thanh âm: “Alo, là anh.”

“Anh vừa rồi sao lại không nói lời nào? Hiện tại không tiện nghe điện thoại sao? Vậy lát nữa tôi gọi lại.”

Lãnh Tư Thần lập tức mở miệng nói: “Không phải, chỉ là nhất thời không thể tin được là em gọi. Di động này của anh 5 năm qua vẫn chỉ lưu tên của em, cũng chỉ có một mình em mới gọi vào số này của anh, 5 năm qua, di động này chưa từng vang lên, đây là lần đầu tiên.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.