Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 455: Chương 455: Bảo bối của mẹ




Chương 457: Bảo bối của mẹ

Hạ Tiểu Bạch nhìn Hạ Úc Huân, khuôn mặt nhỏ đỏ lên có chút ngượng ngùng, do dự vài giây, ôm cổ cô, hôn một cái lên má cô.

“Bảo bối của mẹ……” Hạ Úc Huân ôm chặt Tiểu Bạch, đầu chôn ở bả vain ho nhỏ của cậu, giống như đây là trân bảo duy nhất của cô trên thế giới.

Bảo bối, hiện tại, con là duy nhất của mẹ.

Cái gì tình yêu chó má, cái gì thanh mai trúc mã, trừ con ra, mẹ cái gì đều không cần.

Vì người đàn ông trước mắt này, mẹ đã mất đi tất cả, mẹ tuyệt đối tuyệt đối không thể lại mất đi con!

Hạ Úc Huân lại ngẩng đầu, ánh mắt trở nên càng thêm kiên định, nói:“Vị tiên sinh này, cha đứa bé hiện tại không kịp đến, tôi là mẹ nó, mọi chuyện tôi chịu trách nhiệm, xin ngài không cần gây khó xử cho một đứa bé.”

Lãnh Tư Thần nhìn cô lạnh nhạt xa cách, hai tay nắm chặt thành quyền, con ngươi tràn đầy vẻ bị thương.

Hạ Úc Huân, hiện tại là như thế nào?

Em ở giữa chúng ta xây lên tầng tầng tường cao, cách trở anh tiến vào.

Em xem anh như sài lang hổ báo, hồng thủy mãnh thú cảnh giác phòng bị.

Anh đáng sợ như vậy sao?

Đúng, từ lúc đầu tiên nhìn thấy ánh mắt cô anh liền phát hiện, cô sợ anh!

Nhận thức này khiến anh lạnh thấu xương, như rơi vào động băng sâu vạn trượng.

Cuối cùng, muôn vàn đau đớn chỉ hóa thành một nét thoáng hiện qua khóe miệng bất đắc dĩ chua xót, anh trầm mặc xoay người, đi vào phòng bệnh.

Sau một lúc lâu đều không có tiếng bước chân, anh mới đưa lưng về phía cô bố thí mở miệng, nói: “Chẳng lẽ cô muốn một người bệnh đứng còn không vững phải đứng ở chỗ này bồi cô nói chuyện?”

Thanh âm lạnh nhạt truyền đến, Hạ Úc Huân cắn cắn môi, lôi kéo tay Tiểu Bạch đi theo vào phòng bệnh.

Phòng bệnh.

Lãnh Tư Thần dựa vào đầu giường, nhìn hai người trước mắt một bộ chờ đợi nhận lệnh từ thẩm phán, giống như mình thật sự là cái ác ma, trong lòng chua xót không thôi.

Sớm đã biết không phải sao?

Cho dù cô xuất hiện, cũng không dễ dàng tiếp nhận mình như vậy, huống chi, cô xuất hiện căn bản là không phải vì mình, mà vì con trai bảo bối của cô.

Nhìn thấy cô khẩn trương che chở cho Tiểu Bạch, một cổ đố kị không tên sắp sửa đem anh đốt cháy hầu như không còn gì, cho dù anh cơ hồ đã xác định đứa nhỏ này cũng là con anh.

Hạ Úc Huân, em rốt cuộc là khi nào trộm giống của anh?

Anh đột nhiên nhớ tới một đêm kia, lần cuối cùng ôn nhu lưu luyến với cô.

“Anh nói muốn cho em một đứa con, còn tính chứ?” Cô thấp thỏm nói nhỏ làm anh mừng rỡ như điên, một khắc kia, anh thậm chí cho rằng mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới này.

Nếu là một lần kia có Tiểu Bạch, vậy mọi thứ đều thông suốt, dựa theo tính cách Hạ Úc Huân, nguyên nhân có thể khiến cô hạ quyết tâm tự sát cuối cùng lại còn sống chỉ có một cái, cô mang thai……

Cô mang thai!

Tưởng tượng đến nếu không phải bởi vì đứa nhỏ này, Hạ Úc Huân mất đi lòng tin vào cuộc sống sớm đã không còn trên đời này, sự đố kỵ trong lòng Lãnh Tư Thần bởi vì cảm kích giảm bớt vài phần.

Hơn nửa ngày mới thu thập xong tâm tình hỗn độn, Lãnh Tư Thần dựa trên giường, một bộ việc công xử theo phép công mà chậm rãi mở miệng nói: “Như vậy, chuyện này, cô chuẩn bị giải quyết như thế nào?”

“Tiền thuốc men của ngài tôi sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ.”

Hạ Úc Huân vừa nói vừa nhìn chung quanh phòng bệnh VIP siêu cấp xa hoa này, xem ra lần này cần xuất không ít máu, không biết tiền tích cóp còn đủ hay không.

“Còn gì nữa?” Hiển nhiên Lãnh Tư Thần không dễ dàng buông tha cô như vậy.

“Còn nữa?” Hạ Úc Huân mày nhíu chặt.

“Hôm nay, tôi vốn là muốn kết hôn, nhưng hôn lễ lại bị con trai bảo bối của cô phá hủy, chẳng lẽ cô không nên chịu trách nhiệm sao?” Lãnh Tư Thần nhìn chằm chằm đôi mắt cô, gằn từng chữ một nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.