Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 417: Chương 417: Có lẽ duyên phận đã hết




Chương 419: Có lẽ duyên phận đã hết

5 năm trước, Hạ Úc Huân sau khi được cứu ra, người tuy rằng sống lại, nhưng so với người đã chết không khác là bao.

Cả ngày không nói một lời không ăn không uống, một lòng chỉ muốn giải thoát.

Cái chết của ba cô với cô đả kích quá lớn, áy náy tra tấn đến mức cô chỉ một lòng muốn chết để chuộc tội, không có chút ý chí cầu sinh.

Nam Cung Lâm dùng hết mọi biện pháp đều không có ích gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô từng ngày từng ngày tiều tụy dần.

Thẳng đến một ngày, bác sĩ chẩn bệnh báo tin cô mang thai.

Cuối cùng, cái sinh mệnh nhỏ trong bụng lặng lẽ ra đời cứu vớt cô.

Đứa bé trong bụng lúc cô hai bàn tay trắng cho cô dũng khí sống sót một lần nữa, chịu tải sinh mệnh của cô.

Cùng lúc đó, cô cũng biết cha ruột của cô cư nhiên chính là Nam Cung Lâm.

Vận mệnh cũng thật quá châm chọc, mới vừa mất đi một người cha nuôi nấng cô lại đến một người cha ruột sinh ra cô.

Cô có phải hẳn là nên cảm động đến rơi nước mắt, quên đau xót, lập tức nhào vào lòng cha ruột, sau đó cảm tạ vận mệnh nhân từ hay không?

Cô căn bản không cách nào làm được lúc ba cô vừa mới chết không bao lâu liền lập tức nhận Nam Cung Lâm, trong lòng cô, đây không thể nghi ngờ là sự phản bội với Hạ Mạt Lâm.   Bạn nào muốn đọc trước liên hệ :      

Có lẽ loại ý tưởng này có chút quá khích, nhưng, mặc kệ trước đây, hay là hiện tại, cô cảm tạ Nam Cung Lâm vì cô làm mọi chuyện, lại không cách nào chấp nhận được ông, không có cách nào gọi ông một tiếng ba.

Ba cô, chỉ có một.

Tần Mộng Oanh có câu nói rất đúng, người tồn tại vĩnh viễn kém so với người chết đi.

Lúc ấy sau khi Nam Cung Lâm nói rõ chân tướng hoàn toàn không có bất cứ ý gì muốn ép cô chấp nhận ông, dường như chỉ đơn thuần kể lể sự thật.

Nhưng, cô lại có thể từ trong mắt ông nhìn thấy sự thấp thỏm bất an ẩn sâu, cùng với ngựa tốt……

Mà cuối cùng, đáp án của cô vẫn khiến ông thất vọng rồi.

Cô trước sau không quên được ý cười nơi khóe miệng ba cô trước khi chết.

Cô không cách nào tiếp thu Nam Cung Lâm.   Bạn nào muốn đọc trước liên hệ :      

Nam Cung Lâm tựa hồ cũng đã sớm liệu được kết quả này, trước sau như một mà dùng thân phận bạn bè đói xử với cô.

Ông biết cô chán ghét tranh đấu hào môn thương trường, dựa theo tâm nguyện của cô đem cô đưa đến một thôn trấn nhỏ.

Nơi đó phong cảnh tuyệt đẹp, dân phong chất phác, thôn dân đều dựa vào gieo trồng rau quả mà sống.

Sở dĩ lựa chọn Hạnh Hoa Thôn cách xa thành phố A, là vì nơi nguy hiểm nhất cũng chính là nơi an toàn nhất, đó là điểm mù của Lãnh Tư Thần.

Mấy năm nay, Nam Cung Lâm thậm chí cố ý dọn qua Italy ở, còn thường xuyên đi nước khác, mỗi lần đi là mười ngày nửa tháng, dời đi tầm mắt của Lãnh Tư Thần khắp nơi.

5 năm qua, Nam Cung Lâm chưa từng một lần đến Hạnh Hoa Thôn, chỉ thông qua di động cùng máy tính để biết tình hình gần đây của cô, một phần là sợ hành tung của cô bại lộ, một phần khác là không muốn quấy rầy cuộc sống của cô.

Đối với sự săn sóc này của Nam Cung Lâm, Hạ Úc Huân không thể nói không cảm động.

Cho nên, mỗi năm sinh nhật Nam Cung Lâm cô đều mang theo Tiểu Bạch lén đi tìm ông một chuyến, đem quà tự tay làm trao tận tay ông, sau đó vội vàng rời đi.

Mỗi năm vào lúc này, đều là thời điểm hạnh phúc nhất của Nam Cung Lâm.

Vào tiệc sinh nhật của Nam Cung Lâm, năm trước cô vội vàng thoáng nhìn thấy Mặc, thời gian 5 năm, Mặc trở nên trưởng thành hơn, cũng càng có mị lực, nhưng từ trong mắt cậu lại có thể thấy được cậu cũng không vui vẻ.

Về phần Lãnh Tư Thần, tuy rằng bọn họ khoảng cách là gần như thế, ngoại trừ trên TV báo chí tạp chí nhìn thấy anh, trong đời sống hiện thực thế nhưng chưa bao giờ gặp qua anh một lần.

Có lẽ, duyên phận giữa bọn họ, thật sự đã dừng ở đây.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.