Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 784: Chương 784: Đừng ép anh đánh gãy chân em (6)




Sau khi đem Lãnh Tư Thần kéo ra cổng lớn, Âu Minh Hiên đốt cho anh một điếu thuốc.

Lãnh Tư Thần tâm phiền ý loạn, giờ phút này thuốc lá và rượu đối với anh có lực dụ hoặc lớn hơn so với ngày thường, bất quá cuối cùng anh vẫn không nhận lấy điếu thuốc kia, nói: “Đồng ý với cô ấy và Tiểu Bạch không hút.”

“Được được được, một mình tôi hút là được rồi, ông ba phải! Tôi nói các người vừa đánh nhau lại vừa đập tường ngắt hoa náo loạn nửa ngày, rốt cuộc nói thế nào rồi a? Chà chà, anh nhìn lại mặt anh đi, nha đầu kia cũng quá hung tàn rồi! May mắn tức phụ nhi của tôi không như vậy……” Âu Minh Hiên một bộ lòng còn sợ hãi nói.

“Cậu biết phải không?” Lãnh Tư Thần đột nhiên không hề dấu hiệu mà bắn qua một đường ánh mắt lạnh băng sắc bén.

Âu Minh Hiên sợ tới mức thiếu chút nữa bị tàn thuốc làm phỏng, ho nhẹ một tiếng cười ha ha nói: “Ha ha, anh là nói chuyện Úc Huân xem mắt đó sao, hải, kỳ thật tôi cũng mới vừa biết, mấy ngày nay không phải bận cùng bọn nhỏ chơi sao, tôi nhất thời không nhớ tới mà thông báo cho anh một tiếng……”

Lãnh Tư Thần liếc xéo anh một cái, âm thanh lạnh lùng nói: “Lần sau chuyện có quan hệ đến bác sĩ Tần, tôi chỉ sợ cũng sẽ nhất thời không nhớ mà thông báo cho cậu một tiếng.”

“Này này này, anh đừng như vậy trả thù tôi chứ! Bất quá, anh có khi nào thông báo với tôi hả? Đừng cho là tôi không biết lúc ấy anh cũng đã sớm biết hoa thủy nguyệt chính là Mộng Oanh, các người mấy tên khốn, không một ai nói cho tôi biết! Tất cả đều bởi vì vận khí tiểu gia tốt mới tìm được vợ con! Tôi có thể dựa được vào ai trong các người chứ?” Âu Minh Hiên một bộ hận đời nói.

Lãnh Tư Thần nhìn anh, gọi: “Âu Minh Hiên.”

Âu Minh Hiên trừng anh một cái, đáp: “Gọi cả tên lẫn họ tiểu gia làm gì?”

Lãnh Tư Thần: “Chúng ta liên minh đi.”

Âu Minh Hiên sửng sốt: “Gì?”

Lãnh Tư Thần: “Có đồng ý hay không?”

Âu Minh Hiên ngoáy ngoáy lỗ tai, nói: “Tôi có phải ảo giác hay không, Lãnh Tư Thần anh cư nhiên muốn làm đồng minh với tôi? Anh không phải từ trước đến nay không quen nhìn tôi sao?”

Lãnh Tư Thần: “Tôi có thể chịu đựng.”

“Anh vẫn là đừng nhịn……” Âu Minh Hiên đầu đầy hắc tuyến, nói: “Tôi nói anh sao độc miệng, nói dễ nghe chút sẽ chết à? Anh rốt cuộc có phải thật lòng muốn liên minh không vậy! Có người đối xử với đồng bọn như anh à? Tôi không bị anh gài bẫy chết đã không tồi! Còn liên minh!”

“Tiểu Huân và bác sĩ Tần đều biết hai chúng ta không hợp nhau, cho nên với chúng ta sẽ không đề phòng. Về sau, đối với tin tức quan trọng có được, chúng ta bù đắp cho nhau.” Lãnh Tư Thần trực tiếp bắt đầu nói cụ thể kế hoạch của mình.

Không thể không nói lời Lãnh Tư Thần rất có lực hấp dẫn, Âu Minh Hiên cơ hồ liền sắp bị anh thuyết phục, nhưng vẫn rụt rè nói: “Tôi cảm thấy tôi tương đối chịu thiệt, anh cái đồ khó chịu chết có thể từ Úc Huân kia tìm hiểu được tin tức gì có giá trị?”

“Bác sĩ Tần lúc trước rời khỏi cậu là có nỗi niềm khó nói.” Lãnh Tư Thần mặt không cảm xúc mà nói một câu.

“Anh nói cái gì?” Âu Minh Hiên lập tức bởi vì những lời này mà thay đổi sắc mặt.

“Tin tức này, đủ thành ý chưa?” Lãnh Tư Thần hỏi.

“Anh làm sao mà biết được?” Âu Minh Hiên gắt gao nhìn chằm chằm anh.

“Cụ thể tôi không tiện nhiều lời.”

“Anh chỉ nói một nửa anh muốn tôi tức chết hả? Còn không bằng không nói!” Âu Minh Hiên qua lại như thú bị bao vây, hận không thể đem tên này xách lên, đem tất cả trong bụng đều móc ra hết.

“Tôi đây không nói.”

“Nào nào nào, tôi cám ơn anh, cám ơn anh nói cho tôi một tin tức quan trọng như vậy, chuyện sau đó tôi sẽ tự mình nghĩ cách tra được rồi chứ. Về sau có tin tức gì, còn nhờ anh nói cho tiểu nhân. Hiện tại bắt đầu, hai ta liên minh thành công! OK?” Bởi vì tin tức “thành ý” này của Lãnh Tư Thần, Âu Minh Hiên vươn bàn tay.

“Uhm.” Lãnh Tư Thần cùng anh đập tay vào nhau.

Âu Minh Hiên rung đùi đắc ý tặc lưỡi, nói: “Thật là không nghĩ tới a, một ngày kia, hai chúng ta cư nhiên cũng sẽ có ngày liên minh, xem ra lần này anh thật sự bị nha đầu kia bức cho nóng nảy!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.