Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 767: Chương 767: Ngàn vạn đừng để đàn ông đón bọn trẻ (6)




Tân Tiểu Bảo như bị ấn chốt mở, trong nháy mắt ngậm miệng, trong mắt ẩn chứa nước mắt không cam lòng, sau một lúc lâu căm giận mà lẩm bẩm một câu: “Cậu một thằng con trai còn để con gái giúp đánh nhau thì sao!”

“Cậu hâm mộ tôi có con gái đánh nhau giúp sao?” Tiểu Bạch lặp lại trò cũ.

Tân Tiểu Bảo lập tức lĩnh ngộ một kích.

Tuy rằng lúc này trong lòng tràn đầy hồ nghi, nhưng cô giáo liếc mắt một cái nhìn ra người trước mắt này không dễ chọc, vì thế thay đổi thái độ, uyển chuyển nói: “Vị phụ huynh này, lời ngài vừa nói không quá không ổn rồi? Con ngài đánh người, sao có thể đúng chứ……”

Âu Minh Hiên tà ý liếc mắt một cái, trên khuôn mặt bất cần đời mặt lập tức hiện lên một tia sát phạt sắc bén, nói: “Cô giáo này, lời vừa rồi cô nói chẳng lẽ thỏa đáng sao? Đi lên cái gì cũng không hỏi liền bắt đầu trách cứ con tôi, công kích người thân, liên luỵ cha mẹ! Sau đó lại mặc kệ đúng sai liền ép con tôi xin lỗi, cô giáo, ngài làm như vậy, chính là đúng à?”

“Nhưng bé đánh người chính là sự thật a……” Cô giáo lau mồ hôi.

“Sách, giảng đạo lý lớn chiêu này quả nhiên không thích hợp với tôi……” Âu Minh Hiên nói thầm một câu, sau đó dùng tay vỗ lên đầu, trong nháy mắt thay đổi một bộ bất cần đời, khóe môi khẽ nhếch, đôi mắt đào hoa nhiễm vài phần lười biếng, ngữ tốc thong thả mà sâu kín nói: “Bảo bối nhà tôi, đúng là đúng, sai cũng là đúng, đánh ai, đó cũng là vinh hạnh của người đó.”

Cô giáo trực tiếp ngây dại……

Tiểu Bạch có chút vô ngữ mà giật giật khóe miệng, bất quá cậu thật sự không phản cảm với cách làm của người đàn ông này, chú ấy cư nhiên không có hùa theo cô giáo trách cứ Niếp Niếp, điểm này làm ấn tượng của cậu đối với chú ấy tốt lên không ít.

Lãnh Tư Thần đứng một bên xem kịch sắc mặt đen, anh hôm nay rốt cuộc tới làm gì?

Chỉ tới xem thứ này làm dáng sao?

“Ai! Rốt cuộc là ai dám đánh con trai tôi! Không muốn sống nữa sao!” Một thanh âm thô lỗ đột nhiên truyền đến.

Theo sau, một người đàn ông cao to diện mạo hung ác lập tức đi đến ngồi xuống trước mặt Tân Tiểu Bảo đỡ cậu ta lên, thô bạo mà rống: “Ai đánh con trai tôi thành như vậy! Cư nhiên ngay cả con trai lão tử cũng dám khi dễ! Đứng ra cho tôi!”

“Ba, là Hoa Niếp Niếp và Hạ Tiểu Bạch! Chính là hai bọn họ đánh con!” Tân Tiểu Bảo thấy chỗ dựa tới, lập tức sinh long hoạt hổ mà cáo trạng.

“Hừ, chính là hai đứa trẻ không cha kia sao? Quả nhiên không có cha dạy dỗ liền không gia giáo!”

Ba Tân Tiểu Bảo – Tân Vĩ vừa muốn tìm người tính sổ, dư quang đột nhiên liếc thấy một người, vì thế tức khắc mở to hai mắt, mặt đẩy vẻ không thể tin nổi, nói: “A! Ngài…… Ngài là…… Ngài có phải Âu tổng hay không?”

Vừa rồi hắn một lòng đều ở trên người con trai, cư nhiên không thấy được người đàn ông đứng ở đây.

“Ông nhận ra tôi?” Âu Minh Hiên nhẹ vỗ về Niếp Niếp có chút sợ hãi trong lòng, rất có hứng thú mà nhướng mày.

“Ngài thật sự là Âu tổng? Ngài…… Ngài sao lại ở chỗ này? Tôi…… Tôi là Tân Vĩ tổng giám bất động sản Tín Đạt! Đây là danh thiếp của tôi! Thật không nghĩ tới lại ở chỗ này nhìn thấy ngài! Vừa rồi tôi thiếu chút nữa không dám nhận!” Tân Vĩ mặt kích động.

Âu Minh Hiên cười cười, đáp: “Ha ha, tôi qua đón con gái tan học.”

“Con ngài cũng đi học ở đây sao, ha ha thật là quá trùng hợp!” Tân Vĩ vừa cười vừa bụng đầy hồ nghi mà nhìn đứa bé gái đầu chôn vào lòng anh.

Nói Âu Minh Hiên không phải độc thân sao? Cho dù có con gái cũng nên học ở trường quý tộc! Sao lại ở nơi thâm sơn cùng cốc này?

Nhưng, Âu Minh Hiên khuôn mặt này quá loá mắt, cho dù chỉ là rất xa thấy qua một lần, hắn cũng tuyệt đối sẽ không nhận sai, lại nói khí thế đầy người cũng không lừa được người.

Người này khẳng định chính là Âu Minh Hiên không sai.

Cho nên, chẳng lẽ là có ẩn tình gì?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.