Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 413: Chương 413: Nhất định phải ôn nhu!




Chương 415: Nhất định phải ôn nhu!

Lương Khiêm lau mồ hôi trên trán, nơm nớp lo sợ nói: “Cũng…… Cũng không có tin tức……”

Tần Mộng Oanh là mất tích cùng với Hạ Úc Huân, anh không thể không hoài nghi việc này có gì đó liên quan, chỉ là bất đắc dĩ hai người đều bốc hơi khỏi nhân gian, không chút manh mối.

Biển người mênh mông, muốn tìm một người, một người mất tích không rõ, thậm chí một người sống chết chưa biết, nói dễ hơn làm……

-

Một thôn trấn hẻo lánh cách nơi phồn hoa nhất trung tâm thành phố A rất xa.

Mặt trời chiều ngã về tây, một khu trường học đứng lặng giữa sườn núi, vườn trường vang lên tiếng chuông tan học, trong phút chốc lâm điểu kinh phi, rất nhanh vườn trường liền náo nhiệt lên.

Ngoài cửa một trường cao đẳng, mười mấy nam sinh không mặc đồng phục khiêng một người nào đó hướng ngoài cổng trường đi đến.

“Mẹ nó ! Đám người Nam cẩn kia càng ngày càng kiêu ngạo!” Một thiếu niên tóc vàng hung tợn mà phun nước bọt.

“Hoàng Phong, còn có mười phút! Đi nhanh đi! Không đi bọn họ còn tưởng rằng Bắc Uyển chúng ta sợ bọn họ!”

“Đúng đấy, đám công tử kia, ngoại trừ có vài đồng tiền dơ bẩn còn có thể làm gì? Lão tử cũng không tin đánh nhau có thể bại dưới tay bọn họ!”

“Đi!”

“Đi! Đi!”

……

Một đám người mênh mông mà khiêng người kia dưới sự chú ý của mọi người đi ra khỏi cổng trường.

Lúc này, một cô gái dáng người nhỏ xinh đột nhiên từ nơi không xa chạy như bay đến, sau đó dừng ngay trước mặt nhóm người này, đẩy đẩy kính đen của mình, lại sửa sang mái tóc bù xù, thở hồng hộc nói: “Các bạn học thân ái! Xin hỏi một chút…… Các người đây là muốn đi đâu a?”

Cậu thiếu niên tóc vàng Hoàng Phong đi đầu vừa nhìn thấy cô gái mặt đầy rỗ, nốt ruồi bà mối, thích lo chuyện bao đồng, lập tức không kiên nhẫn, nói: “Cô giáo à, đây là chuyện của đàn ông chúng tôi, cô đừng động!”

“Đúng đấy, cô giáo à, cô vẫn là về nhà ôm con đi thôi!”

“Đúng rồi đấy! Có thời gian quản chúng ta không bằng đi xem mắt nhiều hơn chút! Cô như vậy nhất định phải nỗ lực biết không? Cũng không thể bởi vì bị đàn ông bỏ rơi một lần liền tự sa ngã a!”

“Ha ha ha……”

……

Cô gái rõ ràng đã bị mấy học sinh này chọc cho tức giận đến không chịu được, nhưng vẫn miễn cưỡng cười vui, nỗ lực nói với bản thân, bọn họ là đóa hoa của tổ quốc, cô phải ôn nhu, nhất định phải ôn nhu, ôn nhu!

“Tốt, cám ơn các bạn học quan tâm lo lắng cho cô, các người quá thật là những đứa trẻ chu đáo! Hiện tại, cô có thể hay không cũng có qua có lại quan tâm một chút, các người hiện tại rốt cuộc muốn đi đâu? Bạn học Vương hổ, ngươi tới nói cho cô được chứ?”

Nhìn cô gái một bộ tính tình dịu dàng, những nam sinh đó ngược lại không nỡ cự tuyệt, vì thế gọi nam sinh Vương Hổ hơi có chút kích động đến trả lời: “Chúng tôi muốn đi tìm đám người trung học Nam Cẩn quyết đấu!”

“Quyết đấu?” Là kéo bè kéo lũ đánh nhau sao? Khóe miệng cô gái run rẩy, một khuôn mặt vốn dĩ liền chiếm hết hoàn cảnh xấu càng thêm thảm không nỡ nhìn.

“Đúng vậy! Đám cháu trai Nam Cẩn kia, lão tử muốn đánh bọn họ từ rất lâu rồi! Cô gái chết tiệt đừng chặn đường, tránh ra! Mẹ nó thật đen đủi!”

Cô gái hung tợn mà trừng mắt nhìn nam sinh kia một cái, rốt cuộc bị chà đạp đến cùng không thể nhịn được nữa mà quát: “Bạn học Tiền Xuân Sinh! Không cho phép nói lời thô tục mẹ nó với tôi!”

“……”

Mọi người một trận vô ngữ.

Cô gái hít sâu một hơi nói bản thân mình bình tĩnh bình tĩnh, cuối cùng, vẫn là thất bại……

Trực tiếp một tiếng sư tử rống,:“Các người đám ranh con này, suốt ngày ỷ vào mình có vài phần cậy mạnh liền không cầu tiến, cả ngày chỉ biết gây chuyện thị phi khắp nơi, còn tự cho là ghê gớm lợi hại có phải hay không? Các người muốn đánh nhau đúng không? Được! Bà cô cùng các người đi!”

Phương pháp dạy học của cô bị bắt từ ân cần dạy bảo biến thành lấy bạo chế bạo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.