Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 468: Chương 468: Thế giới quan lại điên đảo




Chương 470: Thế giới quan lại điên đảo

Uất Trì Phi vốn định vào khuyên một chút, cuối cùng vẫn là sợ hãi mà đứng tại chỗ.

Không biết qua bao lâu, ngay lúc Lãnh Tư Thần đem toàn bộ thứ có thể đập đều đập hết, lại ném xuống cây gậy cuối cùng trong tay, Hạ Úc Huân mới chậm chạp mà đến.

Lương Khiêm xa xa mà nhìn thấy cô gái kia không nhanh không chậm mà đi dạo đến, quả thực sắp sửa suy sụp, hệt như con khỉ nhanh chóng mà nhảy qua, thanh âm đều đã mang theo tiếng khóc nức nở, nói: “Bà cô của tôi ơi! Cô sao bây giờ mới đến vậy? Nhanh vào đi thôi! Cô không biết BOSS chúng tôi ghét nhất người đến trễ sao? Hiện tại BOSS đang ở bên trong nổi trận lôi đình a! Cô…”

Hạ Úc Huân nhìn Lương Khiêm một bộ “Cô tự cầu nhiều phúc hy vọng cô đừng bị chết quá thảm”, có chút vô ngữ, có khoa trương như vậy sao?

Hạ Úc Huân đang muốn nhấc chân tiến vào phòng bệnh, dư quang chú ý thấy Uất Trì Phi đang mặt đầy địch ý mà nhìn mình, vì thế không cam lòng yếu thế mà trừng mắt đáp trả.

Trong nháy mắt kia, Uất Trì Phi thế nhưng từ con ngươi cô đã nhận ra một tia sát khí tối tăm, nhưng cảm giác kia biến mất quá nhanh, thế cho nên hắn chỉ cho rằng thần kinh mình quá căng thẳng nên nhìn lầm rồi, suy nghĩ xuất thần mà nhìn bóng dáng Hạ Úc Huân.

Hạ Úc Huân vươn tay, đẩy cửa phòng ra, cất bước đi vào.

Vừa muốn bước bước thứ hai, một vật thể không xác định nghênh diện bay tới, Hạ Úc Huân vội vàng nghiêng người né tránh.

Lương Khiêm cùng Uất Trì Phi thực không phúc hậu mà đứng ở cửa lén nhìn, chờ xem kịch vui.

Phỏng chừng sẽ bị mắng đến máu chó phun đầu rồi!

Lão đại mắng người không dùng từ ngữ thô tục, nhưng lại có thể từng chữ từng chữ tàn nhẫn có thể khiến người ta hận không thể tự mình kết thúc.

Hiện tại kết quả tốt nhất là lão đại có thể trực tiếp đem cô gái không biết tốt xấu này đuổi đi.

Cho dù là tìm người thế thân, cũng nên tìm người nghe lời, thức thời mới đúng.

Hạ Úc Huân đứng ở cửa, liếc mắt nhìn lại, chỉ thấy trên mặt đất phòng bệnh bừa bãi.

Cô lệ ra vẻ mặt nhìn thế là đủ rồi, thật cẩn thận mà đi qua những mảnh vỡ thủy tinh và rác sắc nhọn đầy đất.

Thằng nhãi này tính tình thật đúng là ác liệt trước sau như một!

“Vì cái gì đến bây giờ mới đến? Tôi đã nhắc nhở cô qua đây sớm một chút.” Ánh mắt Lãnh Tư Thần không hề có chút độ ấm mà nhìn chằm chằm cô, thanh âm càng lạnh thấu, trong nháy mắt mở miệng liền như gió lạnh tháng chạp như đao cắt cắt lên trên mặt người.

Nhớ tới bộ dáng phát bệnh tối hôm qua của cô, anh vốn là muốn quan tâm một chút, nhưng tưởng tượng đến cô không thích mình, kéo dài tới bây giờ mới tâm bất cam tình bất nguyện mà lại đây, nói ra liền nhịn không được mang theo vài phần thuốc súng.

Cô có biết chính cô ngày hôm qua sau khi rời khỏi anh chờ đợi có bao nhiêu gian nan không?

Cô có biết buổi sáng còn chưa nhìn thấy bóng dáng cô, anh có bao nhiêu tuyệt vọng không?

Cô có biết chính anh một đêm 24 giờ, một ngàn bốn trăm bốn mươi phút, tám vạn sáu ngàn bốn trăm giây là như thế nào mà vượt qua không?!

Hạ Úc Huân dường như không cảm giác được anh tức giận, không nói một lời mà lướt qua “Nguy hiểm” đi đến mép giường của anh, đầu tiên là đem bàn ăn nhỏ dựng lên, tiếp theo tìm một cái khăn lông lau trên giường, cuối cùng đem bình giữ nhiệt trong tay đặt xuống, mở nắp ra, mùi hương canh gà nồng đậm tức khắc tràn ra bốn phía.

“Bởi vì muốn hầm cái này, cho nên mới chậm trễ, canh gà nhất định phải hầm lâu một chút mới thơm. Tôi không có kinh nghiệm chăm sóc người bệnh, ngày hôm qua hỏi bác sĩ, nói cái này trợ giúp miệng vết thương khép lại.” Hạ Úc Huân ngữ khí bình tĩnh giải thích.

Lời này không chỉ là vì trấn an Lãnh Tư Thần, cũng là lời nói thật, đại khái là không ai hy vọng Lãnh Tư Thần khỏi hẳn hơn cô.

Lương Khiêm ngoài cửa nhỏ giọng nói thầm, chậc chậc, nói: “Đừng shock! Lão đại sẽ tin tưởng loại lí do ngu ngốc này sao? Cái gì hầm canh gà a, thật sự có lòng sao không hầm từ tối hôm qua đi? Cho rằng nói vài câu lời hay lão đại chúng ta có thể bị dụ sao?”

Uất Trì Phi phụ họa: “Đúng vậy, quá ngây thơ rồi! Cậu xem đi! Tôi đoán lão đại nhất định sẽ đem canh gà hắt lên trên người cô gái này! Không biết tốt xấu!”

Quả nhiên, như bọn họ dự liệu, vẻ mặt Lãnh Tư Thần ghét bỏ mà nhìn canh gà, sắc mặt hoàn toàn không có dấu hiệu biến hóa.

Lương Khiêm cùng Uất Trì Phi đang cảm thấy bi ai cho cô gái to gan lớn mật kia, chỉ thấy Lãnh Tư Thần nhìn thoáng qua tay phải treo băng vải, bó thạch cao của anh, gương mặt lạnh lùng băng sơn vô cùng đáng sợ mở miệng nói ——

“Cô đút cho tôi.”

Lương Khiêm: “……”

Uất Trì Phi: “……”

Ha ha, lão đại anh vì cái gì luôn không ra bài theo lẽ thường vậy?

Thế giới quan lại bị điên đảo rồi làm sao bây giờ……

Nhóm dịch: Mèo Xinh

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.