Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 620: Chương 620: Thiên kim trở về ( 9 )




Chương 620: Thiên kim trở về ( 9 )

“Ha ha, xem bộ dáng anh tức giận thật sự là quá thú vị! Thì ra Lãnh đại tổng tài cũng sẽ có lúc sợ đầu sợ đuôi do dự không quyết đoán như vậy! A, đây là tình yêu……” Cung Hiền Anh trêu chọc đủ người nào đó, trước khi người nào đó bùng phát liền bỏ trốn mất dạng.

Trơ mắt nhìn những người đàn ông đó với ánh mắt trơ trụi trên người cô, cố tình cái gì đều không thể làm, trong lòng Lãnh Tư Thần một trận bực bội.

Theo bản năng giơ ly rượu trong tay chuẩn bị uống, đột nhiên cảm giác ống quần bị cái gì khẽ động một chút, vừa cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nghiêm túc của Tiểu Bạch ánh vào mi mắt.

“Tương Nhu!”

Không cần con trai mở miệng, Lãnh Tư Thần cũng biết có ý gì, chỉ có thể biết nghe lời mà buông ly rượu xuống.

“Tương Nhu, tâm tình chú không tốt sao?” Tiểu Bạch chớp đôi mắt hỏi.

“Có chút.”

“Tâm tình con cũng không tốt.” Tiểu Bạch lắc đầu, thở dài như ông cụ non.

“A? Vì cái gì?” Lãnh Tư Thần đem Tiểu Bạch ôm ngồi lên ghế, mình cũng ngồi xuống ghế bên cạnh, sau đó rất có hứng thú mà nhìn cậu.

Một màn này nhìn khiến khách khứa chung quang đặc biệt là phụ nữ sôi nổi che ngực hô to chịu không nổi, không nghĩ tới Lãnh Tư Thần cũng có một mặt ôn nhu như vậy! Quả thực sắp bị mê chết rồi!

Bảo bối, các dì rất muốn làm mẹ con!

Kỳ thật, đêm nay đáng được chú ý nhất vẫn là bản thân Lãnh Tư Thần, chỉ là, tất cả mọi người biết Lãnh Tư Thần người này tính tình cao ngạo, không có chút thân phận cũng không dám tiến lên tùy tiện cùng anh đáp lời, đặc biệt là phụ nữ, càng không dám dễ dàng tiến lên, để tránh bị đông thành kem que, ở trước mắt bao người xấu mặt.

Lãnh Tư Thần người này cũng sẽ không bởi vì ngươi là phụ nữ liền cho ngươi mặt mũi!

“Con không thích mẹ ăn mặc đẹp như vậy, không thích ánh mắt những người đó nhìn mẹ, không thích mẹ liều mạng làm việc như vậy, đem Tiểu Bạch quên mất, mẹ đã thật nhiều ngay không bên cạnh Tiểu Bạch rồi, Tiểu Bạch mỗi ngày nửa đêm tỉnh lại, mẹ cũng luôn không ở bên người……” Cậu nhóc lúc ở bên mẹ khẳng định là ngoan ngoãn hiểu chuyện, chỉ có ở thời điểm này mới bằng lòng thổ lộ tiếng lòng.

“Nửa đêm không ở?” Ánh mắt Lãnh Tư Thần lập tức hơi nhăn lại.

“Dạ, mẹ luôn ở thư phòng xem tư liệu.”

Lãnh Tư Thần nhẹ nhàng thở ra, anh đều sắp thần hồn nát thần tính.

Tiểu Bạch kéo kéo góc áo Lãnh Tư Thần, nói: “Tương Nhu, chân mẹ hình như bị đau!”

Lãnh Tư Thần nghe vậy lập tức nhìn về phía Hạ Úc Huân, quả nhiên nhìn thấy tư thế đứng của cô có chút kỳ quái, sờ sờ đầu con trai, nói: “Vẫn là con cẩn thận.”

“Không có đâu, là con tương đối lùn, vừa rồi lúc đến gần có nhìn chân mẹ có chút sưng.” Tiểu Bạch thực khiêm tốn mà nói.

Lãnh Tư Thần nâng nâng tay, ngoài cửa một người trong số bảo tiêu theo lại đây lập tức chạy qua, nói: “BOSS, có gì dặn dò?”

Lãnh Tư Thần ghé vào bên tai hắn nhỏ giọng dặn dò vài câu, bảo tiêu lập tức không nói hai lời chạy đi làm.

Không đến năm phút đồng hồ bảo tiêu liền trở lại, lúc trở về, trong tay cầm một cái hộp.

Lúc đó Hạ Úc Huân đang cùng một người đàn ông nói chuyện phiếm, người đàn ông quá mức nhiệt tình, đối với cô tỏ vẻ hứng thú thật lớn, hệt như một con chim khổng tước cực lực phóng thích mị lực bản thân, không ngừng bốc phét, Hạ Úc Huân rất nhiều lần muốn thoát thân cũng chưa thể thành công, một chân đứng đều sắp sửa phế đi, chỉ có thể không ngừng đổi chân chịu lực.

Lãnh Tư Thần híp con ngươi, rất xa nhìn thoáng qua, nhận ra là công tử Thẩm gia Thẩm Diệu An.

Thẩm gia ở thành phố A là danh môn vọng tộc chỉ sau Lãnh gia, Thẩm Diệu An là con trai độc nhất đời thứ ba của Thẩm gia, khuôn mặt trêu hoa ghẹo nguyệt, gia thế lại tốt, từ nhỏ đến lớn đến chỗ nào đều ngang ngược.

Cũng khó trách hắn vừa ra tay, bên cạnh Hạ Úc Huân liền không ai dám trở lên đáp lời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.