Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 401: Chương 401: Tôi mới là người thua cuộc




Chương 403: Tôi mới là người thua cuộc

“Anh đi cùng mọi người!” Lãnh Tư Thần vội vàng nói.

“Không cần, ở ngay đối diện, tôi còn muốn cùng ba nói vài lời nhỏ!” Hạ Úc Huân không cho cự tuyệt mà trực tiếp lôi kéo Hạ Mạt Lâm ra khỏi xe.

Lãnh Tư Thần không muốn lúc này chọc Hạ Úc Huân không vui, đành phải thuận theo cô.

Lãnh phu nhân bên cạnh nhìn hai cha con thân mật, trong mắt hiện lên một tia hâm mộ.

Tầm mắt Lãnh Tư Thần vẫn luôn đi theo bóng dáng Hạ Úc Huân rời đi, cố nén xúc động muốn đem cô kéo trở về, thẳng đến khi cô cùng Hạ Mạt Lâm sóng vai vào khu thương mại.

-

Giờ phút này, trong phòng bao quán bar nào đó.

“Phi ca, lần trước anh đi một chuyến, sau đó liền một chút tin tức đều không có, cô gái kia rốt cuộc nói như thế nào?” Thanh âm nôn nóng bực bội của một người hỏi.

“Nhìn ý tứ của cô gái kia, hình như cũng không muốn ở lại, cô ấy nói cô ấy sẽ tự mình rời đi.” Uất Trì Phi đáp.

Lúc này, một người đàn ông thân hình cao lớn xông vào, nói: “Làm ơn! Phi ca, loại lời nói này anh cũng tin? Tôi vừa mới nhận được tin tức, lão đại mang theo cô gái kia đi Cục Dân Chính làm thủ tục! Cô ấy căn bản liền không có ý tứ muốn rời khỏi được không?”

Sắc mặt Uất Trì Phi khẽ biến, nói: “Tại sao lại như vậy? Chờ một chút đi!”

“Từ từ chờ! Còn phải chờ tới khi nào? Cô gái kia làm hại chúng ta bao nhiêu đó còn chưa đủ nhiều sao? Lão đại chính là vì cô ấy mà một hai phải giải tán tổ chức! Phi ca, anh cũng không nghĩ, cô gái kia không phải kẻ ngu ngốc, lão đại đều đem thân phận mình nói cho cô ấy, cô ấy sẽ rời khỏi lão đại sao? Khẳng định là ước gì gả cho lão đại!”

“Đúng vậy! Thật sự không thể lại chờ đợi, Renault không phải là muốn cô gái kia sao? Cho hắn là được rồi! Chẳng lẽ một cô gái so với mạng người chúng ta còn quan trọng hơn sao? Phi ca, anh nhanh ra quyết định đi!”

Vài người mồm năm miệng mười kia nói, ầm ĩ đến Uất Trì Phi có chút đau đầu, đáp: “Để ta nghĩ lại.”

“Còn nghĩ cái gì nữa? Chúng ta lần này đã chết bao nhiêu anh em?” Hốc mắt lão Tam phiếm hồng, ngay sau đó lộ ra vẻ tàn nhẫn, nói: “Tôi không đồng ý cùng Renault hợp tác, trước không nói hắn là đối thủ một mất một còn của chúng ta, cô gái họ Hạ kia chính là người phụ nữ của lão đại chúng ta, cho dù chết cũng chỉ có thể là người của lão đại, không thể đưa cho đàn ông khác. Các người không dám, tôi đi! Tôi đây liền đi giết cô ấy, mọi chuyện đều một mình tôi gánh vác!”

“Này! Lão Tam ——”

“Mau đi, ngăn hắn lại!” Uất Trì Phi nôn nóng nói, nhưng không ai động.

“Các người còn thất thần làm cái gì?” Uất Trì Phi quát.

“Phi ca, ngay cả anh cũng thay lòng đổi dạ? Cho dù chúng ta đi, cũng không phải đi ngăn lão Tam, mà là giúp lão Tam giết cô gái kia!”

Nhìn một đám thủ hạ đói với hắn đầy thất vọng, Uất Trì Phi suy sụp mà gục đầu xuống, sau đó cắn răng nhanh chóng gửi cho Hạ Úc Huân một tin nhắn.

-

Trung tâm thương mại.

Hạ Úc Huân thay Hạ Mạt Lâm chọn một bộ quần áo cho ông đi thử, sau đó ở bên ngoài chờ, trên mặt tâm sự nặng nề.

Đang đi qua đi lại, di động vang lên một tiếng, nhận một tin nhắn đến.

Hạ Úc Huân click mở vừa thấy, là một dãy số xa lạ gửi tới, bất quá xem nội dung cũng biết người gửi tin tức là ai.

[ Cho cô một cơ hội cuối cùng, cút càng xa càng tốt! ]

Hạ Úc Huân vốn định không để ý tới, cuối cùng vẫn không nhịn xuống được mà gửi đi một tin nhắn ——

[Thời khắc mấu chốt bị hy sinh chính là tôi, bị từ bỏ cũng là tôi. Hơn nữa, tình huống như vậy, có lần đầu tiên, tất nhiên cũng sẽ có lần thứ hai. Suy cho cùng tôi mới là người thua cuộc. Các người rốt cuộc đang lo lắng cái gì? ]

Một hơi đem tin nhắn gửi đi, sắc mặt Hạ Úc Huân mới tốt hơn chút, lắc đầu lộ ra một nụ cười khổ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.