Bà Xã Vô Giá, Hôn Một Cái

Chương 96: Chương 96: Không được đắc tội với mợ cả




“Mông Mông, anh thật sự không sao, chút vết thương này chỉ là chuyện nhỏ!”

Nhìn thấy gương mặt của Mông Chỉ Nghi vẫn còn đầy rẫy sự lạnh lẽo và âm trầm, Đường Nại bất giác dịu dàng lên tiếng, trong đáy mắt chỉ chở đầy sự dung túng và nuông chiều, còn có cả một sự ngọt ngào nhàn nhạt nữa.

Thì ra bị thương chút xíu lại khiến Mông Mông nhà anh đáng yêu như vậy, sớm biết thì trước đây anh đã nên dùng nhiều khổ nhục kế một chút rồi.

Chỉ cần đối tượng là Mông Mông, anh hoàn toàn không quan tâm mình bị thương bao nhiêu lần, càng huống hồ mấy vết thương này đối với anh mà nói căn bản là không có cảm giác gì.

“Sau này anh chỉ cần anh quản mình cho tốt là được rồi, em không thích anh bị thương!”

Mông Chỉ Nghi lúc này cầm máu cho cánh tay của Đường Nại trước, sau đó mới ngước mắt nhàn nhạt nhìn Đường Nại, giọng điệu vô cùng nghiêm túc mà nói.

“Được, sau này anh sẽ cố gắng không để mình bị thương!”

Đường Nại dịu dàng cười một cái, trong lòng gần như là vui sướng đến nở cả hoa rồi.

Chỉ là nếu như sau này còn xảy ra những chuyện như vậy nữa, anh vẫn sẽ cản trước mặt Mông Mông, chỉ có trời mới biết lúc nhìn thấy họng súng nhỏ dưới tay áo của Carlo đang nhắm vào Mông Mông, trái tim anh thật sự sắp nhảy thót ra ngoài rồi.

Gần như là theo bản năng, anh liền lao đến chỗ Mông Chỉ Nghi, ôm cô vào lòng để bảo vệ.

“Cậu chủ, người này chết rồi, bây giờ giải quyết thế nào đây?” Cô Ưng đứng ở bên cạnh có chút không nhìn nổi sắc mặt mà người phụ nữ này đối đãi với lão đại.

Lão đại nhà anh đã cứu cô như vậy rồi, cô không lĩnh tình thì cũng thôi đi, đằng này còn mặt mày lạnh lùng bảo lão đại nhà anh tự quản mình cho tốt là được rồi nữa chứ, đáy lòng Cô Ưng cảm thấy tức giận, ngay cả ngữ khí nói chuyện cũng không được tốt cho lắm. Đường Nại khẽ nhíu mày, anh đưa đôi mắt sâu thẳm đầy sương giá nhìn Cô Ưng một cái, trong đôi con ngươi có vài phần u ám.

“Đem về rồi giải quyết!”

“Nhưng mà cậu chủ, mấy người này đều bị giết chết rồi, cho dù có mang về cũng không có ích với chúng ta, nếu không chúng ta còn có thể lấy được không ít tình báo nữa!”

Cô Ưng ở bên cạnh phớt lờ sự âm trầm và nguy hiểm nơi đáy mắt của Đường Nại, mà vẫn lạnh lùng lên tiếng.

Lời của Cô Ưng vừa thốt ra, mi tâm của Đường Nại lại càng cau chặt lại hơn vài phần nữa, anh có chút lo lắng nhìn Mông Chỉ Nghi ở bên cạnh một cái, thấy sắc mặt cô không có bất kỳ khác lạ nào thì mới thở phào, sau đó anh lại lạnh lùng liếc nhìn Cô Ưng, trầm giọng nói.

“Cô Ưng, bây giờ cậu đang nghi ngờ mệnh lệnh của tôi sao!”

Thanh âm nguy hiểm và lãnh khốc của Đường Nại vang lên, dưới đáy mắt sâu thẳm đó chất chứa đầy những tia sáng nguy hiểm.

Mông Mông là người vợ duy nhất cả đời này của anh, là người phụ nữ duy nhất của anh, anh không mong cô chịu bất kỳ tổn thương nào, cho dù là sự bất kính trong lời nói cũng không được.

“Nhưng...” Cô Ưng vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng bị Dã Lang ở bên cạnh kéo lấy, lắc đầu cảnh cáo.

“Cậu chủ, bây giờ chúng tôi sẽ mang mấy người này về.”

Dã Lang nhìn Mông Chỉ Nghi toàn thân thanh lãnh ở bên cạnh Đường Nại một cái, cho dù lời nói của Cô Ưng có ý công kích cô, để lộ sự bất mãn đối với cô, nhưng người phụ nữ này vẫn duy trì một bộ dạng lạnh băng băng, khiến anh ta bất giác cau mày.

Sắc mặt băng lãnh của Đường Nại vẫn không có chút chuyển biến tốt nào, anh lạnh lùng liếc nhìn Cô Ưng, ngữ điệu mang theo vài phần khát máu, âm trầm và nguy hiểm: “Cô Ưng, tự mình đi Thiên Tháp lĩnh tội đi!”

“Cậu chủ!”

Nghe thấy thanh âm nguy hiểm và âm lạnh của Đường Nại, không chỉ có Cô Ưng sững sờ, mà ngay cả Vũ Đàm và Dã Lang cũng một mặt kinh ngạc.

Thiên Tháp!

Nếu như Cô Ưng thật sự bước vào nơi đó, cũng chưa chắc có mạng quay về. Cho dù có quay về thì cũng là cửu tử nhất sinh!

“Hửm?” Đường Nại lạnh lẽo lên tiếng, cái thanh âm trầm thấp lãnh khốc vô tình đó khiến ba người không ngừng lạnh toát cả sống lưng.

“Vâng, thuộc hạ sẽ đến Thiên Tháp nhận phạt!”

Cô Ưng nghiến răng, miễn cưỡng lên tiếng. Mông Chỉ Nghi vẫn yên lặng đứng ở bên cạnh, cô không biết Thiên Tháp là chỗ nào, nhưng nhìn sắc mặt trắng bệch của người đàn ông gọi là Cô Ưng kia và cả khuôn mặt đầy kinh ngạc và lo lắng của Vũ Đàm cũng đủ biết, Thiên Tháp chắc chắn không phải là nơi xử phạt bình thường.

Đường Nại và Mông Chỉ Nghi đi lên trực thăng trước, ở đằng sau, Dã Lang nhìn bóng lưng lạnh lẽo của Mông Chỉ Nghi một cái rồi lại nhìn qua Vũ Đàm ở bên cạnh, không nhịn được mà hỏi.

“Chiến Ưng, mợ cả nhà cậu có lai lịch gì vậy, dám giết người thì không nói, vậy mà còn quen biết với sát thủ đứng thứ mười trong danh sách tử thần nữa?”

Vũ Đàm nhíu mày, anh nhìn Dã Lang, chỉ lắc đầu.

“Tôi cũng không biết, nhưng mà bản lĩnh của mợ cả rất lớn, cho dù là có so với cậu chủ cũng không có chút thua kém nào, đúng rồi, sau này các người không có chuyện gì thì ít chọc vào mợ cả đi, càng đừng xem thường cô ấy, nếu không sau này đừng có trách tôi không có nhắc nhở các người!”

Vũ Đàm nhìn Mông Chỉ Nghi đã không còn tung tích đâu nữa, rồi buông lời cảnh cáo với Cô Ưng và Dã Lang, sợ hai người này làm gì đó sai sẽ khiến cho cậu chủ không vui, địa vị của mợ cả trong lòng của cậu chủ quả thực là giống như nâng niu trong lòng bàn tay vậy, sợ bị rơi, sợ bị hỏng, đặt trước mắt nhìn chằm chằm mà còn sợ cô ấy sẽ chạy đi nữa.

Đối diện với lời cảnh cáo của Vũ Đàm, hai người Cô Ưng và Dã Lang vốn cũng chả tin lắm, cứ cảm thấy Chiến Ưng đang gạt người, nói quá sự thật, một người phụ nữ có thể có bản lĩnh lớn thế nào chứ, trừ phi là giống như Mã Doanh từ nhỏ đã được đưa vào Ảnh Vệ để huấn luyện, chịu sự huấn luyện tàn khốc nhất nên mới có được thân thủ của ngày hôm nay thôi.

Còn vị mợ chủ đó ngoại trừ khuôn mặt lạnh băng ra, bọn họ không cảm thấy có chỗ nào đáng sợ hơn người nữa, nhưng cái khí chất trên người đó cũng không tồi, đứng bên cạnh chủ nhân không có chút lếp vế nào cả, nhưng như thế thì đã sao?

Tất cả mọi người trong Ảnh Vệ đều dựa vào thực lực, chỉ có khí chất không thì không thể coi như cơm để ăn được!

Thấy hai người Dã Lang và Cô Ưng không tin, Vũ Đàm cũng có chút bất lực mà lắc lắc đầu, anh ta vừa đi lên trước, vừa lên tiếng dặn dò hai người đằng sau.

“Tóm lại là tôi đã nói cho các người nghe rồi đó, sau này ngàn vạn lần đừng đắc tội với mợ cả, cô ấy chính là bảo bối trân quý trong lòng cậu chủ, thiếu một cọng lông thôi cũng có thể lấy mạng các người rồi!”

Vũ Đàm không hề nói phóng đại một chút nào, nhưng khi lọt vào tai của Cô Ưng và Dã Lang, lại cảm thấy nhức tai vô cùng.

Nhưng mà nhìn vào mức độ mà Số 1 lo lắng cho phu nhân khi nãy, điều này quả thực là đúng rồi, vị phu nhân đó dường như là thật sự rất quan trọng đối với cậu chủ.

Haiz, coi như là nể mặt cậu chủ mà nể nang vị phu nhân đó vài phần đi!

Cô Ưng và Dã Lang nhìn nhau một cái, sau đó đem mấy cái thi thể đặt vào khoang hành lý dưới máy bay trực thăng, rồi mới lần lượt lên buồng lái.

Có Mông Chỉ Nghi ở đây, Đường Nại đương nhiên sẽ không đến căn cứ dưới đất của Ảnh Vệ, nhưng mà anh đã dặn dò Vũ Đàm đến đó cẩn thận điều tra thân phận của mấy người đó một chút, quan trọng nhất vẫn là do Đường Nại quan tâm người mà mấy người đó muốn giết rốt cuộc có phải là Mông Mông không, và cả là ai muốn giết cô ấy.

Đường Nại đến thư phòng dặn dò Vũ Đàm một số việc, cùng lúc đó, Mông Chỉ Nghi ở trong phòng cũng lấy điện thoại ra gọi cho Đông Phương Thế Kiêu.

“Yo, mới rời khỏi mà đã bắt đầu nhớ tôi rồi sao!” Bên đầu dây bên kia truyền đến thanh âm không được nghiêm túc của Đông Phương Thế Kiêu.

“Tôi không rảnh phí lời với cậu, chiều hôm nay tôi bị truy sát!” Thần sắc Mông Chỉ Nghi trở nên lạnh giá, nói với Đông Phương Thế Kiêu.

Đông Phương Thế Kiêu ở bên kia nghe thấy lời của Mông Chỉ Nghi thì đôi mắt liền nheo lại, vẻ mặt chấn kinh, anh ta lo lắng túm lấy điện thoại hỏi.

“Vậy cậu có sao không, có bị thương không?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.