Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Chương 59: Chương 59




Đồng ý là từ lúc Lãnh Nguyệt rời đi đến giờ không có gì khác biệt, bố trí sảnh nhìn vô cùng quen thuộc, Lãnh Nguyệt cười thầm chính mình vậy mà cũng đa sầu đa cảm, Trình Vũ cùng giáo sư nghe tin bọn họ trở về, chạy xuống lầu đầu tiên.

Trình Vũ chạy trước tiên, vừa định nhảy nhào vào lòng ma ma của mình, liền nhìn thấy một bác gái xa lạ, tò mò dừng lại. Giáo sư chậm rãi xuống lầu dĩ nhiên cũng thấy được, sau một lúc ngẩn ngơ vậy mà hốc mắt chứa đầy nước. Trình Vũ lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng của giáo sư như vậy càng thêm tò mò.

Lãnh Nguyệt bước lên hai bước, đứng kế bên quay quanh người giáo sư bây giờ giống như đã biến thành tượng điêu khác: "Tôi nói này giáo sư, đã lớn tuổi lại đứng trước mặt một đứa nhóc khóc còn ra thể thống gì, tuy nhiên tôi có thể lý giải người cực kỳ kích động khi nhìn thấy tôi."

Nào biết giáo sư sau đó liền thu nước mắt lại, mặt biến đổi nổi lên: "Xú nha đầu, còn biết trở về lại à, sao không đợi tôi chết đi rồi cô hả trở về."

"Tôi nghĩ cũng muốn nha, bất quá ông cái lão yêu quái này, đã lớn tuổi mà thân thể vẫn còn cường tráng mạnh khỏe, thôi tôi đi về trước, chờ ông chết nhớ báo cho tôi hay một tiếng, tôi sẽ trở về giúp tang lễ ông thật tốt."

"Hừ! Vừa về đến đã nói lời không hay."

"Mẹ, bà ta là ai?" Trình Vũ nhỏ giọng hỏi Trình Trình.

"Bà ta là bà nội."

"Bà nội!" Trình Vũ la to lên , cảm thấy được khó tin, "Bà nội không phải đã chết rồi sao?"

"Tiểu tử thối, ai nói cho con biết bà chết rồi!" Cô còn công viêc tốt, muốn sống được nhiều thoải mái.

"Tất cả mọi người đều nói vậy." Trình Vũ bị nhéo mặt, cảm thấy thật oan ức.

"Ha ha! nha đầu Lãnh, thằng nhóc này tuy là sáu tuổi nhưng đã phá được hệ thống phòng ngự của con, thật không minh." Vẽ mặt giáo sư kiêu ngạo khi nói đến Trình Vũ.

Lãnh Nguyệt nhíu mày: "Lợi hại như vậy?"

"Đương nhiên." Bị người khinh bỉ, Trình Vũ không chút khí phách đánh trả lại.

Lãnh Nguyệt cười ha ha: "Nguyệt Thanh Thiển, đến xem cháu nội của anh." Lãnh Nguyệt vẫy vẫy người mới vừa vào cửa liền sờ cái này sờ sờ cái kia, cô có chút chịu không nổi người đàn ông này, hai ngày trong khách sạn cũng như thế này, trở về nhà cũng như thế này, cùng người nhà quê là một dạng, đối với cái gì cũng tò mò.

Nguyệt Thanh Thiển để xuống bình hoa cổ trong tay, ông ta không có ghét nó bởi trong cung những cái này rất tốt, đáng tiếc không để kỹ, bình hoa rơi xuống, ông nhanh tay lẹ mắt, khom lưng vừng vàng tiếp được bình hoa suýt chút nữa rơi xuống đất vỡ tan tành, nhìn thấy mắt Lãnh Nguyệt nhìn, dễ nhận thấy bộ dáng vừa thở ra nhẹ nhõm, ông hết sức may mắn tay chân mình nhanh lẹ, không thì với cái bình hoa giá trị này vỡ ra, ông khẳng định hôm nay phải ngủ trên mặt đất rồi.

"Trình Vũ, kêu ông nội." Trình Trình thúc giục.

"Ông nội." Rõ ràng Trình Vũ hết sức khó khăn đối với khuôn mặt người đàn ông kia chỉ lớn hơn ba mình một chút lại phải kêu ông nội.

Bất quá ngoài dự kiến của Lãnh Nguyệt cùng Nguyệt Độc Nhất, Nguyệt Thanh Thiên lại đưa tay của ông ta ra vuốt vuốt đầu Trình Vũ, nhẹ nhàng gật đầu: "Ân"

"Nhóc con, cô xem ra ông nội rất thích con." Lãnh Nguyệt nói nhỏ với Trình Vũ, đầu Trình Vũ đầy hắc tuyến, thích? Sao nó không cảm thấy được.

"Giáo sự, Chồng con." Lãnh Nguyệt kéo Nguyệt Thanh Thiển qua đứng trước mặt giáo sư.

Giáo sư nheo mắt nhìn đánh giá Nguyệt Thanh Thiển, người sau mặt cũng không thay đổi để cho ông tùy ý đánh giá, nữa ngày sau giáo sư hừ lạnh một tiếng, "Hừ! Con chính vì tên này mà không muốn trở về sao? Tôi thấy nó cũng không có gì tốt, còn không bằng Louis quan tâm hòa nhã."

Vừa nhắc tới Louis, trên người Nguyệt Thanh Thiển tỏa ra hàn khí, trong nháy mắt Nguyệt Độc Nhất mang theo mẹ con Trình Trình lui ra sau, Lãnh Nguyệt trừng mắt nhìn Nguyệt Thanh Thiển một cái: "Anh dám."

Ánh mắt Nguyệt Thanh Thiển bình thản nhìn lướt qua Lãnh Nguyệt, thu hàn khí lại, đứng qua một bên, Lãnh Nguyệt hừ khí trong lỗ mũi: "Mà giáo sư nào nói có sai, quan tâm hòa nhã cũng không có phần anh, bất quá tôi thích là được rồi."

Cái câu nói : "Tôi thích là được rồi" thành công trấn an người đàn ông bên cạnh, cũng làm cho giáo sư không khỏi thở dài: "Vậy con lần này trở về, nếu Louis biết sẽ... ..."

"Đừng nói cho anh ta biết, con dù sao cũng đi liền, ông tìm biện pháp giấu diếm là được."

"Cái nha đầu này, chỉ biết làm khó khăn cho người ta." Đồng ý hiện tại may mắn có nhiều nhân viên chủ quản không biết đến Lãnh Nguyệt, mà thời điểm đó Louis bảo vệ Lãnh Nguyệt quá độ, để cho một số người cũng chỉ biết là sát thủ đệ nhất chính là cô gái họ Lãnh, cũng không gặp qua Lãnh Nguyệt. "Tốt, khó có thể họp lại một chổ, tôi sẽ để cho Cesar phân phó nhà bếp làm vài món ăn, bốn tên gia hỏa kia cũng nói hôm nay sẽ trở về, lúc này chắc là đã đến."

"Thiếu chủ, về sau cái loại công việc dùng thể lực có thể cho tôi đi làm được không, vì sao chuyện thế này luôn luôn là tôi, tôi muốn đổi với người khác." Thanh Á người còn chưa tới, đã nghe thấy tiếng bực tức.

Nguyệt Độc Nhất nhàn nhạt hỏi: "Cậu muốn đổi với ai?"

Thanh Á suy nghĩ, công việc của Huyền Dịch so với anh ta càng phức tạp hơn, CHu Nhan là nữ dĩ nhiên không thể đổi, Bách hồ ly hắn lại không dám, suy nghĩ một vòng vẫn chỉ có thể là mình làm: "Coi như quên đi, người nào để cho tôi số mệnh khổ cưc chi, tôi muốn xin nghỉ."

"Cậu đúng là mới nghĩ ngơi tại Hawai trở về, giờ lại muốn nghĩ?" Thủy Bách Thiên đi đến bên cạnh anh ta, không thèm nhìn anh ta một cái, để hành lý xuống đất.

"Cậu làm sao biết được!" Thanh Á cho rằng hành tung của mình thần không biết quỷ không hay.

Huyền Dịch hừ lạnh một tiếng, Chu Nhan che miệng cười trộm.

"Đây là bốn đại đường chủ của Nặc, hiện tại mọi chuyện của Nặc đều do bọn họ phụ trách." Giáo sư giới thiệu với Lãnh Nguyệt.

Lãnh Nguyệt cũng quan sát bọn họ một hồi lâu: "Tố chất cũng không tồi, Độc Nhất cũng không tồi, không giống như ông cùng với Louis chuyện gì cũng đều để chính mình làm, rõ ràng làm bản thân mệt mỏi, tìm mấy người giúp đỡ bản thân, thông minh."

Nghe thấy có người đánh giá chính mình, Bốn người nhìn Lãnh Nguyệt, trên mặt mang theo chút kỳ quái.

"Ăn cơm trước, bao tử tôi đã đói bụng rồi." Lãnh Nguyệt không cần nhìn ánh mắt của người khác, ăn cơm chính là vua.

Giáo sư nhìn bàn ăn vốn chỉ có ông cùng Trình Vũ hiện tại đầy nhóc, trong lòng hết sức vui mừng, người ta nói người già càng cô đơn, ông cũng là một lão già, nghĩ muốn cùng con cháu hạnh phúc, có thể cùng người một nhà ăn một bửa cơm tự nhiên lại cảm thất vui mừng.

"Đây là mẹ tôi, Lãnh Nguyệt, người bên cạnh là cha tôi, Nguyệt Thanh Thiển." Nguyệt Độc Nhất hướng về bốn người giới thiệu.

Cằm vài người thiếu chút nữa đã rơi xuống đất, cái này chính mẹ của Thiếu chủ trong truyền thuyết được nghe nói đến sao, vậy mà đột nhiên lại xuất hiện trước mặt họ.

"Xin chào phu nhân, Đường chủ Thanh Long Thanh Á, nghe nói hệ thống phòng ngự của Nặc là do người thiết kế, hy vọng hôm nào có thể cùng người học hỏi." Đối với mẹ Thiếu chủ, Thanh Á cũng đang nổi dậy sự kinh ngạc, đối với Lãnh Nguyệt cũng mang theo kính trọng

"Ngoan." Lãnh Nguyệt cười tít mắt từ phía sau lấy ra một nén vàng, đưa cho Thanh Á, người phía sau miệng chữ O trong lúc tiếp nhận nén vàng, vẫn nhìn ánh mắt thẳng chiếu nghiên cứu.

"Xin chào phu nhân, Đường chủ Chu Tước Chu Nhan, không nghĩ tới người chăm sóc tốt như vậy, có thể hôm nào đem bí kíp của người truyền cho Chu Nhan không, để Chu Nhan giống như người trẻ tuổi xinh đẹp."

"Ngoan, ngoan." Nghe được có người nói mình tuổi trẻ xinh đẹp, Lãnh Nghuyệt cười, liền đem chổ vàng kia lấy thêm một ít rồi vui vè chuyển hết cho.

"Phu nhân, đường chủ Huyền Vũ Huyền Dịch." Huyền Dịch vẫn như cũ giới thiệu đơn giản rõ ràng.

"Ngoan." Bất quá Lãnh NGuyệt đối với loại đàn ông lạnh như băng này cũng có thiện cảm, cho nên cũng phát cho đĩnh vàng,

"Người khỏe, đường chủ Bạch Hổ Thủy Bách Thiên."

Lãnh Nguyệt vừa định đừa nén vàng liền thu hồi trở lại: "Cậu là bác sĩ Mông Cổ sao?"

Lông mày Thủy Bách Thiên dựng đứng, bác sĩ Mông Cổ?

"Mẹ, Thủy Bách Thiên là chuyên gia uy tín nhất được toàn thế giới công nhận." Nguyệt Độc Nhất nghĩ muốn thay cho cấp dưới của mình tìm về một chút mặt mũi, anh ta biết tính tình của mẹ mình.

"Đầu năm nay chuyên gia đều là tự phong, không phải bác sĩ Mông Cổ sao trên người lại có thể lưu nhiều vết sẹo như vậy, vết thương nho nhỏ liên tục đều trị không hết, lại không biết xấu hổ tự xưng là chuyên gia." Nhớ tới trên người đứa con miệng vết thương lớn nhỏ bà liền đau lòng, thu hồi lại vàng, đau lòng thu lại vàng vừa mới phát.

Bị Lãnh Nguyệt nói, Thủy Bách Thiên có chút không lời, rõ ràng không nói được lời nào.

Nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau, thời tiết nắng ráo, gió êm dịu nhẹ, hai chiếc xe màu đen có rèm che chạy chậm rãi phía sau đại môn của Nặc, ngồi chổ tay lái phụ chính là một thằng nhóc con. ."

"Bà nội, vì cái gì lại muốn chúng ta lén lút." Trình Vũ không vừa ý.

"Nói đừng gọi là bà nội rồi! Ngu ngốc! Đi quang minh chính đại cha con sẽ để cho chúng ta đi sao."

"Đúng là cha phát hiện sẽ tức giận."

"Nó là cha con không phải cha cô, cô là mẹ của nó, yên tâm, cô sẽ chiếu cố cho con."

*do bà nội không chịu xưng bà vì chê già , nên mình ở đây xưng cô nha cả nha ...

Đúng là làm sao Trình Vũ yên tâm được, giống như đêm qua, bọn họ chơi trò chơi cho đến khuya, bà nội cũng muốn che chở cho nó, kết quả cô bởi vì thắng nhiều lần, cười to làm cho cha nó cùng ông nội đến, bà nội bị ông nội trừng hai mắt nhìn đến tiếng nói gì cũng không nói ra được, rất vui vẻ trở về phòng, còn nó ở lại nhận sai với cha.

"Bà nội, vì sao phối hợp điều phải tìm loại địa phương này?" ."

"Kêu tiếng bà nội nữa cô sẽ bán con cho bọn buôn người!" Lãnh Nguyệt cùng Trình Vũ không ngừng nhìn tìm kiếm xung quanh phòng bao của Nguyệt Độc Nhất, "Con ngồi đây đừng nhúc nhích, cô đi xem qua."

Lãnh Nguyệt đi đến hành lang bên kia, Trình Vũ không chịu ở lại một mình, cũng chạy theo bắt kip Lãnh Nguyệt: "Bà nội, con muốn cùng với bà đi."

"Phanh!"

Trình Vũ chỉ lo chạy về phía trước đụng vào người.

"Xú tiểu tử! Đi đường không nhìn à!" Bị va chạm người đàn ông giơ tay lên nghĩ muốn đánh Trình Vũ, nhưng là hồi lâu sau cái tay kia cũng không rơi xuống, bị người túm chặt, tay còn đau buốt nóng rát, anh ta quay đầu, nhìn thấy một người phụ nữ đang cười tít mắt nhìn anh ta: "Tiểu kim tôn của tôi cậu cũng dám đánh sao?"

*Tiểu kim tôn: kim: vàng, tôn cháu ~ cháu yêu, cục vàng... ,mình thấy để nguyên hay hơn nên mình không dịch a.."

Tiểu kim tôn? Trình Vũ buồn bực, thời điểm chơi trò chơi hôm qua bà đánh nó cũng không ít.

"Cô gái đừng xen vào chuyện của người khác." người đi phía sau người đàn ông kia cho rằng Lãnh Nguyệt muốn giúp đỡ đứa bé này nên mới nói nó là cháu mình, nhìn thế nào bọn họ cũng không giống như là có quan hệ bà con họ hàng, nói dối cũng không biết nhìn xem trường hợp.

"Hắc! Bà cô thích lo chuyện bao đồng."

Người đàn ông từ sau lưng rút súng ra nhắm ngay Lãnh Nguyệt: "Đưa người cho Biểu thiếu gia."

Lãnh Nguyệt nheo hai mắt lại, rõ ràng cảm thấy khó chịu khi bị người khác dùng súng chỉ vào, đưa cái rắm chó Biểu thiếu gia, ." đồng thời chặn ngang túm lấy khẩu súng đang chỉ vào chính mình, động tác Lãnh Nguyệt nhanh chóng, làm cho người ta không kịp phòng bị, ngón tay Lãnh Nguyệt ở đầu ngọn súng dí qua một vòng, một mạch liền chặt chẻ bắt lấy, súng liền chĩa vào huyệt thái dương của Biểu thiếu gia.

"Biểu thiếu gia đúng là ... Tôi có nói hay không nói qua tôi ghét nhất bị người khác chỉa súng vào đầu tôi chưa hả?" Lãnh Nguyệt nhẹ nhàng nói.

"Không...Không có."

"Là sao?" Lãnh Nguyệt nghĩ ngĩ, "Bây giờ tôi nói."

Lãnh Nguyệt lên đạn, bắn vào cái kia của Biểu thiếu gia, ngất trên mật đất giật giật. Lãnh Nguyệt há hốc mồm trợn tròn mắt, bất quá cô chỉ muốn dọa anh ta, làm sao lại dọa như thế.(dọa kiểu này đã thế, làm thiệt chắc ....*pháo bông*)

"Biểu thiếu gia!" Người phía sau sốt ruột kêu to. ."

"Bà nội, người này làm sao vậy?" Trình Vũ đứng bên cạnh Lãnh Nguyệt hỏi.

"Nhóc Trình Vũ, cái này gọi là động kinh, thời điểm phát bệnh sẽ mất ý thức té ngã, sau đó bắp thịt cứng còng, con xem này...Hô hấp tạm dừng, mắt có khuynh hướng hương về một bên." Lãnh Nguyệt một bên giải thích một bên chỉ vào thân thể người đó cho Trình Vũ nhận thức thêm, "Sau đó, cơn giật sẽ tăng têm, bất quá lúc này hô hấp của anh ta khôi phục lại bình thường, nhưng miệng đồng thời sẽ sùi bọt mép."

"A..., động kinh đó có biện pháp nào không thể làm khác hơn sao?" Trình Vũ không ngại học hỏi kẻ dưới.

"Không có ..." Lãnh Nguyệt có chút tiếc nối.

Người phía sau cùng tiểu đệ nhìn cảnh một lớn một nhỏ hai người lấy Biểu thiếu gia của mình nói cho xong chuyện, thập phần phẫn nộ: "Có bản lĩnh thì đừng chạy! Thiếu gia của chúng tôi là Đương gia Hỉ Các, lát nữa sẽ cho các người biết thế nào là khổ sở." ."

"Hỉ Các? Cái gì đến đây, không có nghe nói qua." Lãnh Nguyệt nghĩ nửa ngày, cũng không nghĩ ra hĩ các là cái gì đến đây, bất quá nghe có chút quen tai.

"Bà nội, Hỉ Các là hôm nay có hẹn với cha sắp xếp lại người nơi này." Nhóc Trình Vũ nhỏ giọng bên tai Lãnh Nguyệt nói.

Lãnh Nguyệt hoảng sợ, vậy nguy rồi, nếu để cho Độc Nhất biết mình đem con của hắn đến nghe lén, lại còn, thằng nhóc kia cùng cha nó là một dạng, tính tình phát động cuối cùng cũng rất khủng bố: "Chúng ta chuồn mau."

"Tốt" Nhóc Trình Vũ giơ tay đồng ý.

Mắt thấy hai người muốn chuồn mất, tiểu đệ cho rằng bọn họ sợ hãi, vì phòng ngừa bọn họ chạy mất, anh ta hét lớn:." "Thiếu gia, Biểu thiếu gia xảy ra chuyện."

Lãnh Nguyệt ra tay đánh xuống, thành công đem người đánh xuống, đáng tiếc chậm một bước, bọn họ ở cách phòng nội không xa, đã có một người vọt ra. Nhìn vẽ mặt u ám của Nguyệt Độc Nhất, Lãnh Nguyệt le lưỡi.

Nhìn thấy Biểu đệ của mình nằm co giật trên mặt đất, sắc mặt thiếu chủ Hỉ Các hết sức khó coi, muốn đến xem thân thể của người kia, lại bị Lãnh Nguyệt ngăn lại: "Con muốn nó lập tức chết thì cứ đụng vào."

"Là cô?" Thiếu chủ kia hung tợn nhìn chằm LÃnh Nguyệt, người sau không sợ chết nhún nhún vai. ."

Thiếu chủ kia mới vừa bị làm khó dể, Trình Vũ liền hướng về người phía sau anh ta kêu lên: "Cha."

Nhất thời sắc mặt thiếu chủ kia lúc xanh lúc trắng, thằng nhóc này chính là con trai của Nguyệt thiếu.

Bởi vì Nguyệt Độc Nhất, chuyện này liền không giải quyết được gì, nguyên do Hỉ Các mạo phạm đến lợi ích chung, hẹn Độc Nhất nhiều lần mới được người chịu gặp mặt, hy vọng có thế vỗ tốt mông ngựa của anh ta, giải quyết chuyện này, kết quả mẹ và con trai hắn đem nhóm người Biểu thiếu gia chơi đùa chút nữa thành người tàn tât, Nguyệt Độc Nhất liền thôi nói đến chuyện xảy ra trước đây, sắc mặt thiếu chủ Hỉ Các mới giảm xuống dẫn người đi. ."

Trở về biết bản thân mình đã gây ra tai họa, Trình Vũ cùng Lãnh Nguyệt cực kỳ ngoan, thỉnh thoảng Lãnh Nguyệt ngẩng đầu quan sát sắc mặt Nguyệt Độc Nhất: "Độc Nhất a, đừng nóng giận nữa, chúng ta bảo đảm không có lần sao đâu, đúng không Trình Vũ?"

"Ân." Trình Vũ rất phối hợp gật đầu.

Nguyệt Độc Nhất không thèm để ý tới hai người.

Lãnh Nguyệt thấy nhận sai không có kết quả, liền mở miệng khóc lên: "Tôi biết tiểu Độc Nhất đã lớn, không thích mẹ nữa, trở về bị người ta ghet bỏ, tôi đi là được."

Trình Vũ một bên trợn mắt há hốc mồm nhìn, chiêu này của bà nội quá độc. Bất quá càng làm cho nó giật mình, bộ dạng cha nó thật đúng là như vậy.

"Được rồi, mẹ! Giả khóc như thế chỉ có cha mới có thể chịu được người."

"Ha ha! Vậy con không tức giận hả?" ."

"Mẹ nếu không muốn chúng ta cha con động thủ, mau thu nước mắt lại trước khi vào cửa, nếu không cha lại tưởng con khi dể người." Nguyệt Độc Nhất có chút bất đắc dĩ.

"Được rồi, được rồi! Nếu cha con dám động đến con, mẹ sẽ cho ông ta ngũ dưới sàn."

Lãnh Nguyệt vừa vào cửa liền cảm giác không khí không tốt, không khí yên lặng đến quĩ dị, sau đó người xũng phát hiện ra nguyên nhân. Ngồi trên ghế sofa có hai người đàn ông, tuy nhiên đều không nói lời nào, nhưng vô luận thế nào cũng không che giấu được lòng căm thù địch của hai người.

Trình Trình nhìn Nguyệt Độc Nhất vừa vào, nhẹ nhàng thở ra, kéo anh ta đến bên cạnh: "Anh nếu không trở lại, em sẽ ngột ngạt đến chết."

Nguyệt Độc Nhất sờ sờ bụng cô, không chút để ý đến hai người đàn ông: "Vậy sao em vẫn ở lại nơi này, ngốc sao không chịu trở về phòng thì tốt rồi."

"Em lo bọn họ..."

Lãnh Nguyệt trừng mắt nhìn giáo sư một cái, người sau liền bày vẽ mặt bất đắc dĩ. Louis nhìn chăm chăm vào Lãnh Nguyệt không chớp mắt, đã bao nhiêu năm rồi? Nhiều năm như vậy lại cảm giác như một giấc mộng, mãi đến khi nhìn thấy cô gái trước mặt, anh ta mới cảm thấy được cuộc sống của bản thân mình đã kết thúc, bước lên vài bước, đứng ở trước mặt cô, lại kín đáo khắc chế kích thích ôm cô vào trong ngực: "Nguyệt nhi."

Nguyệt Thanh Thiển ngồi trên sofa nhìn thấy hành động đó của Louis toàn thân liền căng thẳng lên, nhưng cuối cùng vẫn thả lỏng, trên mặt Lãnh Nguyệt không có biểu tình gì, cô cứ như vậy nhìn Louis, tất cả mọi người nhìn thấy không hiểu cô đang suy nghĩ cái gì, sau đó cô ngăn Louis lại hoan hỉ tươi cười: "Hải, đã lâu không gặp." ."

Hiện tại Louis cũng không nhịn nỗi nhớ của bản thân mình xuống nữa, đem người trước mặt ôm vào trong ngực, thật lâu không nói nên lời.

"Cha anh không ngại sao?" Trình Trình cảm thấy được Nguyệt Thanh Thiển rất tức giận, đúng là ông ta đang phải chịu đựng.

Trái lại Nguyệt Độc Nhất không có hề gì: "Để ý! Để ý trong cơn giận dữ, bất quá không có biện pháp, chung quanh mẹ anh đều có rất nhiều đàn ông, nếu ông ta để ý đến mà nói, đã sớm bị tức chết rồi. Bất quá cuối cùng mẹ anh cũng chọn một mình ông ta, không phải sao?"

Kỳ thật Nguyệt Thanh Thiển cũng biết, những người này cũng có ở Vong Ưu Cố không muốn đi, nếu ông ta ra tay xua đuổi bọn họ đi, như thế Nguyệt Nhi cũng sẽ không cho mình ở lại bên cạnh cô.

Nguyệt Độc Nhất nói cực kỳ có đạo lý, nhưng Trình Trình cũng cảm thấy được cha chồng mình cũng có chút ủy khuất: "Nếu thay đổi là em, anh có thể cảm thấy như vậy sao?" ."

"Đương nhiên không được!" Nguyệt Độc Nhất không chút nghĩ ngợi phủ quyết, người phụ nữ của anh ta đương nhiên chỉ có thể ở bên cạnh anh ta.

Cho nên, cha chồng vẫn cực kỳ tội nghiệp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.