Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Chương 63: Chương 63




Mười giờ tối, thư phòng Nguyệt Độc Nhất bị gõ cửa.

"Vào đi."

Tiểu tử Trình Vũ bước vào, trên mặt thật sự nghiêm túc: "Cha."

Nhìn thấy con trai dường như có chuyện muốn nói với mình, Nguyệt Độc Nhất buông văn kiện trong tay, cũng làm cho đầu óc mình được thả lõng: "Ngủ không được? Vì trận đấu ngày mai sao?"

"Không phải." Trình Vũ lắc đầu: "Cha, con muốn đi đến căn cứ."

"Con muốn đi?"

"Ân."

Anh ta không phản đối con trai được tôi luyện một lần, nhưng mà nghĩ đến dự tàn khốc ở căn cứ, nơi đó không vì Trình Vũ là con của Nguyệt Độc Nhất mà sẽ có đãi ngộ đặc biệt, anh ta cùng mẹ gồm cả Louis đều đi ra từ đó, dĩ nhiên biết bên trong tàn khốc thế nào: "Nếu mẹ con đồng ý, cha không có ý kiến."

Trình Vũ nhẹ nhàng thở ra: "Mẹ nói tùy con."

"Vậy trước tiên con nên đi ngủ có đúng không, để ngày mai thi đấu thật tốt, tuy cha không yêu cầu con lấy cái giải nhất gì đó về, nhưng mà cha hy vọng con làm mỗi việc đều có thể toàn lực ứng phó."

"Con đi ngủ đây." Trình Vũ nhảy xuống ghế, Nguyệt Độc Nhất lại cầm bút lên.

Lúc Trình Vũ đi đến cửa đột nhiên nói: "Cha. Một ngày nào đó con sẽ thay cha bảo vệ toàn bộ nơi này."

Tay Nguyệt Độc Nhất đang ký tên ngừng lại, bóng dáng đứa con còn nhỏ đi ra ngoài cửa, anh ta mỉm cười.

Bây giờ thời tiết rất tốt, cuối cùng trận đấu được mọi người chú ý cũng bắt đầu, hiện giờ không ai dám khinh thường đứa bé bảy tuổi này, nó cùng với La Bá Đặc đến làm nhiều người bên truyền thông chú ý, Trình Vũ vẫn như vậy, trên mặt không sợ hãi, trên khuôn mặt non nớt mang theo một tia đáng yêu nhưng lạnh lùng, kỳ thật nội tâm của Trình Vũ rất kiêu ngạo, bằng không thì sẽ không hợp với các bạn nhỏ ở vườn trẻ chơi đùa, bắt quá dùng ý Lãnh Nguyệt nói, cháu cô có tư cách kiêu ngạo, Trình Trình nói rất đúng, không phải tất cả mọi người đều đồng ý là người đứng phía sau, không phải tất cả mọi người đều có thể lấy Nguyệt Thị mang ra để giữ thể diện, mà cháu cô chính là thiếu chủ của Nặc, tổng giám đốc Nguyệt Thị, vốn nên có tư cách ngạo mạn với người khác.

Cho nên Trình Vũ cũng không muốn để ý đến những truyền thông nhàm chán này, đi thẳng vào hội trường. Mà trái ngược với lạnh lùng sự Trình Vũ , La Bá Đặc cũng không có thể giống Trình Vũ, nó không có tài sản nhiều, cần phải có một hình tượng đẹp trước mặt công chúng, cho nên dù không muốn đối mặt nó vẫn phải nói một hai câu để giữ thể diện.

"Trình Vũ." Lucy đứng ở trong hội trường vừa nhìn thấy Trình Vũ liền liều mạng ngoắc tay, chỉ sợ cậu bé không nhìn thấy mình.

Trình Vũ kéo nón lưỡi trai xuống đi qua: "Ông nội Dawson."

Trải qua chuyện ngày hôm qua, Dawson cũng cực kỳ thích đứa bé trai Trình Vũ này, không tránh khỏi quan tâm hỏi hai câu: "Sao rồi, có tin tưởng được giải nhất không?"

Trình Vũ lắc đầu, nó không dám xem thường thực lực của La Bá Đặc, nó dù sao cũng lớn hơn mình rất nhiều: "Không quan trọng, nếu thua coi như lấy kinh nghiệm."

Dawson vuốt vuốt đầu nó, tán thưởng tâm tình ôn hòa của nó: "Cố gắng hết sức."

"Ân."

"Các vị phu nhân, các vị tiên sinh, mọi người chú ý trận thi đấu chung kết sắp bắt đầu, trận đấu này chính là trận quyết đấu cực kỳ đặc sắc, cuối cùng vẫn là quán quân La Bá Đặc mười tám tuổi cùng với thiên tài thiếu niên bảy tuổi trổ hết tài năng, hôm nay sẽ công bố kết quả, hiện tại mời mọi người cùng hai vị tuyển thủ ngồi vào bàn."

La Bá Đặc hướng về người xem cúi chào, sự khiêm tốn của nó nhận được rất nhiều tiếng vỗ tay, trái lại Trình Vũ chỉ đè nón lưởi trai xuống, nó không thích có nhiều người chú ý.

"Chúng ta điều biết hệ thống phòng ngự hết sức hoàn mỹ của Đạo Sâm, vòng thi đấu sau cùng cũng có quan hệ với nó, trong ba giờ thi đấu, hai người cần phải có khả năng lập một quy trình hệ thống phòng ngự nhỏ, sau đó do phòng quản lý khai thác của Dawson chúng tôi tiến hành sát hạch, cuối cùng người thắng không chỉ có thể nhận được tiền thưởng lớn, còn có thể được phòng thai khác của Dawson mời gia nhập học tập."

"Phần thưởng hấp dẫn như vậy không cần nói thêm lời nào nữa, trận đấu bắt đầu."

Giờ phút này, La Bá Đặc cùng Trình Vũ không làm ngay lập tức, chuyện làm một hệ thống phòng ngự là chuyện La Bá Đặc thường xuyên làm, nhưng mà những thứ này đều bán cho những công ty nhỏ, mấu chốt là hệ thống của nó và Trình Vũ sẽ cùng tiến hành sát hạch, chẳng biết thực lực đối phương cuối cùng có bao nhiêu phần, nhưng mà trận đấu này nó không thể không thắng, mà còn làm thêm nhiều phần mềm cho bản thân mình, nói như thế nào cũng cần phải so sánh với một đứa nhóc nhỏ tuổi có kinh nghiệm, thở ra nhẹ nhàng, La Bá Đặc không lãng phí thời gian, bắt đầu xây dựng chương trình.

Rất nhiều người nhìn thấy La Bá Đặc bắt đầu làm, nhìn lại Trình Vũ vẫn bảo trì tư thế kia, tất cả đều nhỏ giọng bàn tán, dù sao vẫn còn nhỏ tuổi, gặp những đề này đối với nó mà nói vẫn là khó khăn, xem ra quán quân vẫn là La Bá Đặc kia rồi.

Hệ thống phòng ngự sao? Trình Vũ bĩu môi, tuy trước nó có làm qua rất nhiều lần, nhưng mà cuối cùng nó đều xóa bỏ, bởi vì như thế nào nó lại không có thể vượt qua con bà nó, tâm trầm xuống, Trình Vũ cũng bắt đầu có động tác.

"Bà bà, Trình Vũ có khả năng đánh sập hệ thống phòng ngự của bà, đối với lập hệ thống phòng ngự đều có thể tin tưởng, lần này có được không?" Trình Trình nhìn con cau mày.

"Mấy ngày nay nó làm không ít hệ thống mới cho tôi xem, nhưng đều bị tôi từ bỏ, bắt quá khởi đầu của Trình Vũ tốt, nó vẫn vượt qua mục tiêu hệ thống của tôi, cho nên không cần lo lắng." Cái gọi là hệ thống phòng ngự hoàn mỹ kia của Dawson so với thiết kế của cô cũng không khác lắm, Lãnh Nguyệt tin tưởng cháu mình.

Trận thi đấu kéo dài ba tiếng đồng hồ không tính là ngắn, liền nhìn thấy hai tuyển thủ kia gõ gõ bàn phím, cho nên rất nhiều người rời khỏi xuống nhà ăn ăn uống vài thứ, rồi trở về, thời gian cũng gần rồi.

Lúc tiếng chuông vang báo trận đấu hết giờ, Trình Vũ cùng La Bá Đặc cùng hoàn thành, kế tiếp đó là khẩn trương đánh giá, Trình Vũ cùng La Bá Đặc đều bình thản ngồi ở khu dành cho tuyển thủ nghĩ ngơi chờ đợi, giờ phút này trên khuôn mặt bình tĩnh của Trình Vũ có chút mất mác, vẫn lại là kém con bà nó, bất quá vẽ mặt của nó được mọi người hiểu theo cách khác, cho rằng nó cảm thấy được sẽ thua, cho nên rầu rĩ không vui.

"Trình Vũ xem ra không có cao hứng."

Lãnh Nguyệt nhún nhún vai, đương nhiên cũng nhìn thấy thằng nhóc đó không cao hứng, mỗi lần cô loại bỏ thiết kế của nó, nó liền có biểu tình đó, cho nên... Muốn thắng cô, còn khuya.

"Thời khắc kích động lòng người đã đến, trên tay tôi là tên người thanh thiếu niên giành thắng lợi đoạt giải quán quân Khoa Học Kỹ Thuật Máy Tính, ai sẽ là người đó?" Người chủ trì không nhanh không chậm mở ra phong thư, tốc độ rõ ràng làm cho người xem cảm thấy trơ trẽn.

"Chúc mừng, Trình Vũ đạt được quán quân của trận thi đấu này.

La Bá Đặc thất vọng, nó nhìn qua vành nón đang đè thấp của Trình Vũ nhìn biểu tình của nó, dường như đối với đạt được giải nhất cũng không có gì vui mừng lớn, tích tụ trong lòng cũng tỏa ra, tài nghệ không bằng thì thua chính là thua, nhìn Trình Vũ ôm cúp đi xuống, nó khẽ cười: "Chúc mừng."

Ngoài ý muốn của nó, Trình Vũ kéo vành nón ra, nó đưa ra một tấm giấu ghi tên và số điện thoại của mình: "Cảm ơn, nếu cần, có thể liên lạc với tôi." Nó cảm thấy được La Bá Đặc là một nhân tài, cha nói là người ta thì có thể sử dụng.

La Bá Đặc sửng sốt, nghĩ thầm , rằng nó có thể giúp bản thân mình cái gì, bất quá nó vẫn nhận tờ giấy của Trình Vũ, Trình Vũ nình nó gật đầu, được ông nội bà nội chắng phóng viên ùa đến, đi ra hội trường.

"La Bá Đặc!" John chạy đến bên cạnh nó, "Thằng nhóc kia khẳng định đi từ cửa sau, rõ ràng nó cùng Giám Đốc Tập Đoàn Dawson có biết nhau."

"John! Tuy mình thua, nhưng mà còn có năm sau nữa mà không phải sao?" La Bá Đặc không thèm để ý đem tờ giấy trong tay tùy ý nhét vào túi, chỉ là nó không thể ngờ rằng chính mình đã bỏ lỡ một cơ hội tốt nhất, tuy tương lai nó vẫn nguyên được tập đoàn Dawson nhận, nhưng mà chậm đến mười năm.

Trình Vũ được giải quán quân, nhưng mà nó không muốn trở thành tiêu điểm như mọi người nghĩ, ngày hôm sau tất cả các tạp chí đều không có đưa tin liên quan, trên thế giới có rất nhiều trận đấu, trận đấu lớn cũng rất nhiều, sinh ra nhiều quán quân hơn, mọi người chú ý cũng dần dần dời đi, đồng thời Nguyệt Độc Nhất cũng phong tỏa tin tức này, Tình Vũ lên phi cơ đi Châu Phi, đây là sự kiên trì của nó, nó không biết chuyến đi này hết nhiều năm, nó cũng không nhìn thấy em nó sinh ra, nhìn đến mẹ tiễn theo phi cơ mãi không tha, nó cũng rất khổ sở, nhưng mà nó phải đi, nó đã quyết định nên không bởi vì bất cứ chuyện gì mà thay đổi, nó muốn trở nên mạnh mẽ để có thể bảo vệ những người mà nó yêu thương.

Trình Trình chứa đầy nước mắt, không biết bản thân mình cho phép con mình rời đi là đúng hay sai, Nguyệt Độc Nhất ở bên cạnh cô tiếp cho cô sức mạnh: "Yên tâm đi, nó là con của anh, chúng ta cần phải làm cho nó tin tưởng."

"Không! Con muốn đợi Trình Vũ." Lucy quật cường lắc đầu.

"Chúng ta vào bên trong cùng đi." Cho dù hắn có tận lực che chở tiểu thư, nhưng mà mưa gió quá lớn, cô vẫn bị giội ướt.

"Không được, nếu Trình Vũ đến đây, cậu ấy sẽ không nhìn thấy con." Lucy lắc đầu đồng thời hắc hơi một cái.

"Nó sẽ không đến đây, cùng ông nội đi vào." Dawson đột nhiên xuất hiện sau lưng cô bé, trên mặt không đành lòng đồng thời nghiêm khác nói, ông gọi điện cho Louis, biết nó đã rời khỏi Italy.

Trong lòng Dawson đem Trình Vũ mắng 100 lần: "Lucy đáng yêu như thế, nó sao lại không thích Lucy, Trình Vũ không phải vẫn tặng con cái viên thủy tinh kia sao, nếu không thích con, nó đã không tặng đồ cho con rồi."

"Ông nội..." Lucy khóc thúc thít, khóc rất thương tâm, về sau một người con trai tên Trình Vũ đã tồn tại trong lòng cô bé không thể nào xóa đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.