Bá Y Thiên Hạ

Chương 81: Chương 81: Hương diễm dụ hoặc nữ nô hành






Sau khi cho mọi người giải tán, Đoạn Vân triệu tập mấy vị ma sủng lại để bàn bạc .

- Phì Tử, ngươi vừa rồi hình như là đang chờ xem náo nhiệt phải không ?

Đoạn Vân ra vẻ hung hăng, giận dữ nhìn Phì Tử. Nhưng tên quỉ tinh linh Phì Tử này đã sớm đi guốc trong bụng Đoạn Vân từ lâu, hơn nữa hắn cũng phát hiện ra với cái thân thể mũm mĩm giống như một tiểu hài tử năm sáu tuổi thế này mà giở các trò làm mình làm mẩy, làm nũng hay cào ngực rạch mặt ăn vạ trước mặt Đoạn Vân thì rất có ưu thế.

- Lão Đại, ta đây không có đâu? Ta đây ngoan mà, hơn nữa, ta đây là một tiểu hài tử còn ngây thơ chưa hiểu nhiều sự đời mà! Đối với Ngài mà nói, xem ra nhân sinh quan và thế giới quan của ta còn chưa thành thục mà. Lão Đại, ngươi đừng hẹp hòi như vậy mà! Lão Đại, ta nghĩ đến một kế hoạch rất hay!

Phì Tử làm ra vẻ "ngây thơ... cụ" rất đáng yêu quay về phía Đoạn Vân cười nói .

- Kế hoạch zềề?

- Lão Đại, đám ngưu đầu nhân đó không phải là có Cuồng ngưu truyền thuyết gì gì đó sao? Chúng ta có thể để cho Ngưu Ma Vương đại ca đi thu phục cái đám nghé con đó. Như vậy phẩy tay là được rồi!

- Linh tinh! Ta biết lâu rồi, còn phải đợi ngươi dạy ta sao. Bây giờ ta đang chờ Ngưu đầu Tộc trưởng tới tìm ta thôi! - Đoạn Vân cười cười rất quỷ dị .

- Lão Đại, chúng ta cũng có thể dùng phương pháp đồng dạng thu phục Thú Nhân khác, thế nào hả? Không có gì hấp dẫn Lang tộc bằng cách dùng chiêu này, làm sao tạo ra một hai lang hình ma thú cấp chín, nói không chừng bọn họ có khi cũng có truyền thuyết nhân lang chó má gì gì đó! - Phì Tử cố gắng kỳ kèo nèo nhèo thuyết phục Đoạn Vân.

Đoạn Vân ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy việc này chẳng đúng gì cho lắm, dù sao làm gì có chuyện xảo hợp như vậy chứ? Chẳng qua Đoạn Vân này thật ra lại có một ý nghĩ khác, có thể có một phương pháp buộc những dị tộc đang không chịu đầu phục mình phải qui phục hắn. Đoạn Vân nói:

- Có thể thử qua một lần, bất quá ta nghĩ cấp cho vài dị tộc đầu phục mình vài tên ma thú để làm Thủ hộ cho họ. Cứ như vậy, chỉ cần chúng ta khống chế được mấy Thủ hộ của bọn họ, chúng ta đã có thể khống chế cả một đám dị tộc! Có điều, thực lực Thủ hộ thú phải đạt tới Thánh thú, ít nhất cũng phải cửu cấp. Cứ như vậy đi, sau một thời gian nữa hãy nói lại, dù sao một đám thủ hạ các ngươi còn chưa trải qua những thử thách kiểm định lòng trung thành! Từ từ thêm một thời gian nữa mới biết chắc được!

- Lão Đại, những lời này của ngươi ta đây nghe không lọt lỗ tai tý nào cả! Cái gì gọi là không biết có trung thành hay không, ta đây tiểu Phì Tử nói cho ngươi biết nhé, Ma thú, không giống như loài người, bọn họ cơ hồ không tồn tại từ "phản bội". Chỉ cần bọn họ đầu phục ngươi thì họ cũng đương nhiên trở thành thành viên trong Gia tộc Trung Hoa. Ma thú chúng ta đây không giống như loài người luôn luôn có rất nhiều âm mưu quỷ kế! - Vẻ mặt Phì Tử có vẻ rất mất hứng.

Đoạn Vân vừa nghe xong, cảm thấy hắn nói rất đúng, dù sao Ma thú không phải là Nhân loại, lòng trung thành của bọn họ cơ hồ không cần phải có thời gian khảo nghiệm làm gì. Mặc dù việc "thụ đảo hồ tôn tán" (cây đổ thì cáo chạy hết) sẽ phát sinh, nhưng đối với Ma thú mà nói, chỉ cần cây không đổ, thì cả đám cáo sẽ không bỏ đi. Xem ra tư tưởng của hắn quả là hẹp hòi.

Đoạn Vân rất tán thưởng Phì Tử đáng yêu, cười nói:

- Tốt, nói rất đúng! Như vậy đi, Phì Tử ngươi rút ra từ đám thủ hạ của mình vài tên có thực lực bát cấp chia xuống cho các tộc đã quy thuận chúng ta là Miêu tộc, Thỏ tộc, Hồ tộc, chia ra làm ba bộ phận khác nhau! Về phần chuyện làm tăng thực lực của chúng, để ta xem biểu hiện của bọn họ đã.

- Lão Đại, có thể không làm được chuyện này đâu! Chúng ta phải phân phối cho Miêu tộc cái gì? Li miêu cao nhất chỉ tới thất cấp mà thôi, còn Thỏ tộc? Cao nhất chỉ có lục cấp! Hồ ly thì thật ra cũng có đồ cao cấp, nhưng trong đám thủ hạ của ta lại không có Cửu Vĩ Hồ? - Phì Tử làm ra một vẻ vô cùng khổ sở.

Đoạn Vân vỗ mạnh vào đầu hắn nói:

- Ngươi không biết quyền biến một chút à, hổ không phải họ nhà mèo sao, tìm kiếm vài con cọp bát cấp mà cũng không tìm thấy sao? Cửu Vĩ Hồ hả, tự mình không biết đi tìm à, Thỏ tộc cũng tương tự? Ta nhớ Phất La Đa còn có ba ngàn Hùng nhân không chịu đầu phục ta, tên Phì Tử béo tròn cối xay này ta giao cho ngươi hết đấy! Ngươi đi tìm Ước Hàn, thuận tiện thu phục hết cái đám đầu cẩu nhân, đầu trư nhân cho ta. Nhớ là, ta không muốn có thi thể. Nếu không được, ngươi tự mình trở về, ngàn vạn lần không được làm bất kỳ người nào thương vong, hiểu chưa?

- Rõ! - Phì Tử thở dài ảo não như một ông già sắp xuống lỗ.

- Hử?

- Rõ rồi! Lão Đại, ta cam đoan hoàn thành nhiệm vụ !

Thấy trời đã tối rồi, lúc này Đoạn Vân mới nhớ tới việc Khải Lợi đang chờ mình. Đêm nay, rốt cục có thể như ý nguyện rồi!

Đoạn Vân đi thẳng tới phòng của Khải Lợi, vừa vào đến nơi liền thấy không có ai cả! Chẳng biết chạy đi đâu nữa! Biết thế không nên đem mấy việc trong Gia tộc giao cho nàng, hôm nay, chuyện trọng yếu nhất của mình mà không chịu đến giải quyết gấp cho mình. Lão bà này xem ra không xứng đáng ngồi cái ghế đó!

Sau đó Đoạn Vân cúi đầu ủ rũ về ngọa phòng của mình! Đang muốn đẩy cửa bước vào, Đoạn Vân bỗng phát hiện bên trong có động tĩnh! Thích khách à? Khả năng này rất thấp! Mấy tên gác cửa của mình đều là Kiếm thánh cả, ai có năng lực kinh người vượt qua được như vậy! Nghe tiếng hít thở này thì hình như là đàn bà. Khải Sắt Lâm? Không giống! Được rồi, chẳng lẽ là Khải Lợi? Xem ra tiểu mỹ nhân đang chơi trò ú tim, ở chỗ này chờ ta, đúng, đúng a!

Sau đó Đoạn Vân đẩy cửa đi vào, cố ý làm bộ không phát hiện trên giường đang có người ẩn núp. Cởi sạch quần áo, Đoạn Vân đi tới bên giường, cố ý nói một câu:

- Ai nha, đáng tiếc, Khải Lợi không có ở nhà, nếu nàng ở đây thì tốt biết bao!

Không đúng, phản ứng không đúng, người này rõ ràng là đang rất khẩn trương, lại còn có vẻ sợ hãi nữa! Thích khách rồi! Đoạn Vân cố ra vẻ tỉnh táo, đánh giá sơ qua về thực lực của đối thủ. Nhưng hắn ngạc nhiên phát hiện đối phương là một người không có cường lực gì. Trên thế giới này, có hai loại người có thể làm được điều đó. Một là người thường, hai là một dạng đại cao thủ giống như Diệp Cô Thành, nhưng phải đã phục dụng Tẩy Tủy Đan rồi cơ.

Hiển nhiên, nữ nhân này không phải là dạng người sau, vì Đoạn Vân cảm nhận được sự sợ hãi của nàng. Đoạn Vân đã đoán ra nữ hài này là ai rồi. Nàng đúng là người đang là nữ nô của mình, Nạp Lan Như Nguyệt.

Đoạn Vân vận hành chân khí, lợi dụng thân pháp linh hoạt, từ bên trái nhanh chóng lật tung chăn lên, rồi nhanh chóng chuyển tới phía bên phải giường, tay vung lên điểm huyệt liên tục. Nhưng khi hắn chuyển sang bên phải, hắn lại phát hiện Nạp Lan Như Nguyệt cả thân mình trắng muốt chẳng mặc cái gì cả đang nằm trên giường. Không có động tác gì, cũng không có vũ khí gì.

- Tiểu Nguyệt nữ nô, ngươi tại sao ở chỗ này? - Đoạn Vân hỏi rất nghiêm túc.

Nạp Lan Như Nguyệt hơi sợ hãi, hai tay ôm lấy ngực. Nói thật chứ, đây thật sự là một thân thể quá hấp dẫn đủ giết chết sạch mọi nam nhân trên đời. Đùi ngọc thon dài sexy, cặp eo thon thon thắt lại, tiểu phúc thì chỉ có một chút mỡ thừa, bộ ngực vươn cao như núi, lại còn dung nhan tuyệt thế kia nữa chứ. Tất cả tất cả đều là vũ khí hạt nhân đối với tất cả nam nhân trên đời! Tên Đoạn Vân kia ánh mắt tóe lửa, không ngừng quét tới quét lui trên người nàng, từ khi vừa mới thấy cảnh này, đồng tử lồi ra của Đoạn Vân chưa bây giờ có thể rời khỏi người nàng. Hơn nữa, nàng tiểu yêu tinh này lại còn không ngừng làm một vài động tác rất mê người, muốn giết người hơn nữa là nàng cơ bản chỉ cố tình nửa kín nửa hở, làm người ta sinh ra một loại cảm xúc tò mò mãnh liệt.

Đoạn Vân dù sao cũng là một thanh niên thế kỷ 21 có hạnh kiểm tốt, loại hấp dẫn này chưa đủ để làm cho Đoạn Vân mất đi lý trí. Đoạn Vân ra vẻ bỉ ổi tiến lên sờ mó bộ ngực vươn cao, rất mềm mại mà cũng rất rắn chắc này! Loại cảm giác vừa mềm vừa rắn này quả là hấp dẫn Đoạn Vân. Bất quá, trong khi Đoạn Vân vừa làm như vậy hắn lại vừa phun ra một câu:

- Xem ra thì không được tốt như Lâm Lâm nhỉ!

Kỳ thật Khải Sắt Lâm, Khải Lợi, cùng với hai thị nữ của Đoạn Vân đều đã trải qua vài lần tẩy cân phiệt tủy. Thân thể tuyệt vời của bọn họ tuyệt đối vượt qua bất kỳ loại đàn bà nào. Đó mới là hấp dẫn chính thức, hơn nữa quan trọng nhất chính là, các nàng thật tâm thích mình. Tình yêu mới có thể cho chất lượng cao được!

- Nói đi! Tại sao phải làm như vậy?

Sắc mặt Đoạn Vân rất bình tĩnh, dục hỏa đã được áp chế hoàn toàn. Hắn đứng lên, mặc quần áo vào.

Nạp Lan Như Nguyệt giật mình, nàng tuyệt đối không ngờ thân thể động lòng người của mình lại không có hấp dẫn gì với Đoạn Vân như thế ! Nàng tuyệt đối không nghĩ đến điều này. Nàng thấy trước giờ Đoạn Vân đúng là một tên háo sắc mười mươi, chỉ cần nàng hy sinh thân thể ngà ngọc của mình, nhất định có thể mê hoặc được Đoạn Vân, để hắn khuất phục phải quì xuống dưới chân mình. Như vậy, việc phục quốc của Nạp Lan sẽ có thêm hi vọng! Đáng tiếc, nàng phát hiện ra nàng hiểu về Đoạn Vân còn quá ít. Nam nhân này tựa như một mê cung làm cho người ta không thể nào hiểu thấu được.

- Ta …… thích ngươi mà!

Lúc này, Nạp Lan Như Nguyệt quyết định tiếp tục diễn trò.

Đoạn Vân cười cười, biểu tình trên vẻ mặt rất phong phú. Hắn nâng cằm đại mỹ nhân lên, nhìn thẳng vào mắt nàng nói:

- Từ trong mắt ngươi, ta không thấy sự chân thành của ngươi, ngươi đối với ta vẫn tồn tại không ít hận ý như trước. Hơn nữa, ngươi chớ quên, ngươi là một nữ nô đó! Ngươi có tư cách gì mà nói thích với lại không thích ta? Hừ! Thân thể... ngàn vàng này của ta tùy tiện để cho ngươi nói thích là thích được ngay à? Rút lại những lời giả dối đó đi, làm như vậy chỉ làm ta cảm thấy thêm ghê tởm!

- Ngươi... đến tột cùng là muốn ta phải làm như thế nào? Tử dân Nạp Lan của ta đang phải chịu đau khổ! Ta phải về cứu họ!

Thấy quỷ kế của mình bị phá tan, Nạp Lan Như Nguyệt rốt cục không thèm che dấu nữa, nàng từ trên giường đứng phắt dậy gào lên, tuy ánh mắt nhìn Đoạn Vân vẫn có vẻ hơi sợ hãi như trước.

Rất tiếc là lần này, Đoạn Vân không thấy được ánh mắt của nàng. Bởi vì giường cũng khá cao, khi Như Nguyệt đứng lên chỉ có một mảnh rừng rậm rạp tơ non mơn mởn thơm lừng đập ngay vào mặt Đoạn Vân...!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.