Bạc Hà Đường

Chương 6: Chương 6




Một chầu cơm ăn mất hai tiếng đồng hồ, rất nhanh đã đến ba giờ chiềuĐường Vũ Địch đeo cặp sách đi bên cạnh, Trương Phàm dùng ánh mắt còn lại trông thấy cậu luôn lấy tay sờ bụng

“Làm sao vậy?”

Đường Vũ Địch có chút ảo não “Ăn nhiều quá nên đau bụng”

Trương Phàm nhếch miệng vui lên “Vậy thì tốt a, ăn no như vậy vận động tý cho hết mệt a”

“…” Đường Vũ Định nhìn nụ cười này, trong đầu xuất hiện lên một tính từ: tà tính

Trương Phàm chính là trù sao mà cho vận động vào buổi trưa, kỳ thật đã quá giờ hẹn đua xe rồi. Bất quá từ khi hắn quen bạn gái, cô gái đó lúc ngồi phía sau xe hắn, sợ đến ô ô khóc lớn. Rút kinh nghiệm, hắn cũng ít chạy motor lại, duy nhất có một lần là chở một cô bạn gái giả dạng trong cộng đồng tình yêu, từ chối mãi cũng không được, vì vậy mới lượn một vòng. Ai ngờ đâu sau khi trở về, chân nữ sinh kia run run mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất nôn thốc nôn tháo

Trương Phàm một bên đội nón bảo hiểm một bên nghĩ “Đây chính là chiêu chí mạng”, tốt nhất chính là nhanh giải quyết xong. Buổi tối còn phải ra ngoài ăn với đám bạn

Đường Vũ Địch ôm cặp sách do dự nói “Nếu không tôi ngồi ở nhà đợi cậu là được”

“Vì sao?”

Đường Vũ Địch nhìn gương mặt thản nhiên của Trương Phàm “Tôi sợ a”

“…”

Trương Phàm trong lòng đắc ý hừ một tiếng, mục đích chính là làm cậu sợ! Bên ngoài lại trưng ra bộ mặt ôn hòa, siêng năng hướng dẫn “Có cái gì phải sợ, cậu thử đi, nghe tiếng gió vù vù bên tai còn có cảm giác thoải mái ấy chứ”

Đường Vũ Địch nghĩ nghĩ, sau đó nhẹ gật đầu “Nghe cũng không tồi, bất quá…”

“Lại thế nào?”

“Bất quá kỹ thuật của cậu, ách, ý tôi là, cậu có hay lái không, có thể hay không…”

“… Nguyên lai không phải cậu sợ ngồi motor mà là không tin tưởng tôi?” Trương Phàm giật mình.

Đường Vũ Địch thấy biểu hiện của Trương Phàm, biết mình đã nói sai. Đành cam chịu mà gật đầu “Được rồi, tôi ngồi”

Trương Phàm nhìn Đường Vũ Địch như anh hùng hy sinh giữa chiến trường leo lên xe mình, hắn có một chút bực, nghĩ thầm “Nhất định sẽ cho cậu thấy sự lợi hại của tôi”

Từ thành phố chạy tới vùng ngoại ô, xe cộ đông đúc Trương Phàm cũng không dám đi nhanh, tốc độ này so với đi bộ có lẽ là ngang nhau. Gió nhè nhẹ vỗ về gương mặt, vốn nên là một đoạn đường lãng mạng, thế nhưng trong lòng hắn lại vô cùng bực bội, dừng xe thêm lần nữa: đèn đỏ gì mà lắm thế này?

“Này, đừng có cấu tôi được không?”

“Nha”

Đường Vũ Địch đáp ứng, Trương Phàm cảm thấy móng vuốt trên lưng đã dần buông lỏng. Nhưng mà lúc này đèn đỏ đã chuyển xanh, xe máy vù một phát phóng lên, quần áo bên hông cũng vì thế mà bị bấu chặt

“Cậu buông lỏng tý, đồ của tôi bị cậu làm nhăn rồi!”

“Được”

Đường Vũ Địch ngoan ngoãn đáp ứng, sau đó Trương Phàm cảm thấy móng vuốt nọ cũng dần buông. Cuối cùng nắm lấy ngọn cỏ cứu mạng cuối cùng…. thắt lưng quần của hắn

“…”

Hông của nam nhân chính là điểm chí mạng, tiểu tử này ngày càng quá phận, Trương Phàm cảm thấy dọc theo ngón tay kia có luồn điện chạy ngược lên tới đại não…

“Thật là!!!!” Trương Phàm rốt cục nhịn không được, dừng xe lại bên đường

“…”

Đường Vũ Địch thu tay lại, co người, mở to mắt nhìn Trương Phàm

“… Được rồi” Trương Phàm thất bại mà kéo hai tay Đường Vũ Địch vòng qua eo hắn, sau lại để hai tay cầm lấy nhau “Chính mình cầm chặt, nhưng nhớ kỹ đừng có mà đụng vào tôi!”

Xe máy lần nữa chạy trên đường cái, lúc này bên hông không có đôi móng vuốt nóng hừng hực kia, tế bào toàn thân như sống lại. Trương Phàm vui vẻ thoải mái mà cảm nhận gió ùa đến, thế nhưng tiệc vui chóng tàn, rất nhanh hắn liền phát hiện có chỗ không đúng…

Cúi đầu xem xét, đôi cánh tay biến thành một cái vòng tròn, nghiên nghiên ngả ngả bên hông mình

Trương Phàm dừng lại tại đèn đỏ, ánh mắt nhìn mọi người xung quanh, rốt cục mới kéo tay Đường Vũ Địch “Được rồi, cậu ôm tôi đi”

Đường Vũ Địch lập tức cười nhẹ nhõm, đem Trương Phàm ôm thật chặt “Cảm ơn”

Hiện tại khoa trương như vậy, một lát về nhà sẽ sao đây? Không nghĩ tới lại gián tiếp cho đồng tính luyến ái tiếp cận mình, Trương Phàm đột nhiên cảm thấy làm việc này không tra tấn được người phía sau, mà là đang tra tấn chính mình.

“Cậu nếu sợ có thể nhắm mắt lại”

“Ân? Có thể chứ?”

“Thử đi sẽ biết”

Đèn xanh phát sáng lên, Trương Phàm tiếp tục thúc lái xe. Đường Vũ Địch do dự một chút, rồi mới đem hai mắt nhắm lại

Bởi vì nhắm mắt, nên những giác quan khác sẽ cảm nhận thật rõ ràng. Vừa rồi sợ quá nên không cảm thấy, gió đầu xuân phà vào mặt lại dễ chịu như vậy, Đường Vũ Địch trong lòng cảm thán một tiếng, nét cười không khỏi hiện lên trên mặt….

Người ngồi phía sau tính cách dễ chịu nhưng luôn làm hắn tức điên. Bất quá có một điểm Trương Phàm hết sức hài lòng, Đường Vũ Địch kia chính là không giống nữ sinh, ngồi phía sau la hét om sòm. Về phần đôi tay đang ôm hông mình, cái loại tín nhiệm cùng ỷ lại này, xem ra cũng không khó chịu lắm

Hai người trầm mặc một hồi, Trương Phàm cảm giác được có thứ gì đó dựa vào lưng mình. Căn cứ vào vị trí suy đoán một lúc, đại khái là đầu của Đường Vũ Địch, Trương Phàm nghĩ thầm người này thật sự là càng ngày càng quá đáng, thậm chí ngay cả dựa đầu. Vậy mà khóe miệng vẫn giương lên hỏi “Thế nào, thoải mái à?”

“…”

“Còn thấy sợ không?”

“…”

Trương Phàm vặn ga, trên đường cái xe ngày càng ít, tốc độ xe cũng vì thế mà nhanh dần. Trương Phàm một bên cong người lại một bên nhìn phía trước, hướng về phía sau đắc ý nói “Bây giờ tôi đi hết tốc độ, cậu suy nghĩ kỹ lại xem có ổn không, nói sợ là nhận thua, chúng ta trở về nhất phách lưỡng tán(*), tôi sẽ không miễn cưỡng cậu…”

(*Nghĩa là để đạt được mục đích, hai bên cùng thiệt hại cũng không sao)

“…”

Đậu xanh rau má, không nói là có ý gì…

Trương Phàm nóng giận thả tốc độ xe chậm lại, sau đó cẩn thận từng li từng tí mà quay đầu lại nhìn thoáng qua…

“…”

Không tin được, hắn trừng to mắt….

“…”

Con mẹ nó!

Trương Phàm một cước phanh xe lại, đem xe máy dựng bên đường, tháo mũ bảo hiểm xuống nhìn sang

Cổ hận không thể quay 180°, bất quá góc nhìn này cũng đủ rồi —— Tiểu Đường đồng học tựa lên người hắn, thở đều đều…..

“… Này!” Trương Phàm bực mình mà rống lên một tiếng

Giọng to bao nhiêu thì dùng hết bất nhiêu, Đường Vũ Địch nhíu mũi, đem mặt tại phía sau lưng Trương Phàm cọ cọ, lầm bầm nói gì đấy. Sau đó thay đổi tư thế cho thoải mái một chút, lại bất động. Suốt toàn bộ quá trình, mắt không mở ra một tý nào

Lúc này Trương Phàm sửng sốt cả buổi cũng không biết làm gì, một bụng dầu hỏa đã dâng lên đến cổ, lập tức muốn bộc phát lại không nghĩ rằng sét đánh một cái ầm liền trở về. Cái cảm giác nửa vời này, không biết nên làm biểu hiện gì mới đúng

Đường Vũ Địch trong mộng cũng không quên dặn dò “Có gì không hiểu cứ hỏi tôi”

Bình thường nghe câu này khiến nội tâm Trương Phàm ngũ vị tạp trần(*), tên ngu ngốc này. Hai ngày nghỉ lại quấn lấy mình học tập, lại rảnh rổi mà sửa bài tập cho hắn, khẳng định mệt muốn chết rồi a…

(*5 vị chua, cay, đắng, mặn, ngọt trộn lẫn vào nhau, ý nói trong lòng rối bời)

Người nào đó xoắn quýt một hồi, cuối cùng vẫn là đội mũ bảo hiểm lại, vặn ga chạy chầm chậm trên đường. Thả chậm tốc độ, hướng về phía nhà hắn mà đi



Khi Đường Vũ Địch tỉnh dậy sắc trời đã xám xịt, đầu gối một trận tê nhứt, sau đó mới hoạt động….

Sức nặng trên người bỗng giảm đi, phía sau lưng cảm thấy giỏ thổi man mác, Trương Phàm xoay người lấy tay đấm đấm lưng “Tỉnh?”

Đường Vũ Địch nhìn chung quanh một lần, mới phát hiện bọn họ đã dừng trước cửa nhà Trương Phàm “Ách, hình như tôi ngủ lâu lắm?”

Trương Phàm tức giận hỏi trở về “Cậu nghĩ sao?”

Đường Vũ Địch nở nụ cười nịnh nọt “Tại vì kỹ thuật lái xe của cậu vô cùng tốt, không ngờ ngồi xe máy lại thoải mái như vậy”

Chỉ số thông minh của người này hắn đúng là với không tới, vuốt mông ngựa lại có thể vỗ chuẩn như vậy. Trương Phàm đắc ý giương lên cái cằm “Hừ”

Đường Vũ Địch nhảy xuống xe, đeo cặp sách đứng trước mặt Trương Phàm, ánh mắt sáng ngời thoáng né tránh “Cái này… Cậu cởi quần áo ra đi”

“…” Trương Phàm tưởng mình nghe nhầm “Hả?”

Đường Vũ Địch đỏ mặt lập lại một lần nữa “Cởi quần áo ra đi”

“… Này! Đang ở ngoài đường a, cậu điên rồi! Tại sao tôi phải cởi quần áo chứ, cởi làm gì? Biến thái!”

Đường Vũ Địch bị rống được có chút sững sờ, nhìn Trương Phàm hổn hển thở mà vô tội nói “Tôi không cẩn thận chảy nước miếng lên áo cậu, tôi chính là muốn đem áo về nhà giặt sạch sẽ. Cái này…. Nếu không thì vào nhà hãy cởi?”

“…”

Trương Phàm mới không dám thừa nhận khi nãy ánh mắt hắn nhìn cậu như nhìn một món đồ kỳ quái

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.