Bắc Tống Phong Lưu

Chương 266: Chương 266: Cao thủ so chiêu (p2)




Lý Kỳ sao không biết ý của Triệu Tĩnh, tức giận nói:

- Triệu cô nương, có phải cô muốn ta giúp cô kiểm nghiệp năng lực của Mã Kiều không?

Triệu Tĩnh cười đáp:

- Đúng vậy, ta chính có ý đó.

Lý Kỳ nhìn thấn sắc của nàng, biết hôm nay không đấu không được. Nghĩ lại, hai người bọn họ từng dùng vũ lực đe dọa mình, thậm chí còn muốn giết mình, đây coi như là một cơ hội báo thù tốt. Hai người bọn họ đánh nhau, dù ai thua, người thắng đều là mình. Ừ, cho bọn họ tự giết lẫn nhau, mình tọa sơn quan hổ đấu là được.

Triệu Tĩnh vẻ mặt cười gian của Lý Kỳ, chợt sinh lòng cảnh giác:

- Lý huynh, ngươi đang nghĩ gì vậy?

- À, à, có nghĩ gì đâu.

Lý Kỳ nao nao, lộ vẻ tươi cười:

- Như vậy không tốt lắm đâu. Quyền cước không có mắt. Y bị thương, ta không quan tâm, nhưng nếu khiến Triệu cô nương bị thương, thì tội của ta to lắm.

Tiểu tử này, cũng thật không có lương tâm.

Mã Kiều đầy ủy khuất nhìn Lý Kỳ, tuy nhiên bị Lý Kỳ không hề đếm xỉa.

Triệu Tĩnh cười nói:

- Lý huynh không cần phải lo lắng điều này. Vị bảo tiêu này của ngươi muốn đả thương ta, chỉ sợ…

- Một bữa ăn sáng.

Mã Kiều xen ngang.

Lý Kỳ nhìn y:

- Mã Kiều, ngươi rất muốn tỷ thí với Triệu cô nương à?

Mã Kiều lắc đầu:

- Không muốn. Sư muội ta thường nói với ta, đừng động thủ với người khác chỉ vì chuyện không đâu. Mà phải lấy đức thu phục người.

- Lấy đức thu phục người?

Lý Kỳ hít một hơi:

- Xin hỏi, ngươi biết thế nào là ‘đức’ không?

- Đương nhiên là biết.

Mã Kiều khẽ cười đáp:

- Quân tử dùng tài hùng biện không động thủ, chính là đức.

- Quân tử?

Lý Kỳ cười ha hả:

- Mã quân tử, vậy ngài có biết ta thích dùng cái gì thu phục người không?

Mã Kiều lắc đầu:

- Ta làm sao biết được.

Lý Kỳ mỉm cười:

- Vậy thì hiện tại ta nói cho ngươi biết. Ta thích dùng tiền để đè người. Đã Triệu cô nương muốn tỷ thí với ngươi, vậy ngươi động tay động chân chút.

Mã Kiều khẽ đáp:

- Ta không tỷ thí với nàng ta.

- Ngươi không tỷ thí?

Lý Kỳ hừ lạnh:

- Nếu ngươi không tỷ thí, vậy người liền…

- Quay về Dương Châu chứ gì.

Mã Kiều buồn bực xen ngang.

- Sai.

Lý Kỳ khẽ nói:

- Phải là ngươi quay về Dương Châu, còn sư muội ngươi ở lại.

Tử huyệt.

Mã Kiều tức giận trừng hắn một cái:

- Ngươi thật quá vô sỉ.

- Ta còn nhiều cái vô sỉ hơn, ngươi có muốn mở rộng kiến thức không?

- Rồi rồi, ta tỷ thí là được.

Mã Kiều nhíu mày nhìn Triệu Tĩnh, cười khổ:

- Triệu cô nương, cô việc gì phải tự rước lấy nhục.

- Bớt sàm ngôn đi, có phải là tự rước lấy nhục, chưa đấu làm sao biết được.

Triệu Tĩnh tức giận hừ một tiếng, đứng dậy, hướng Lý Kỳ nói:

- Lý huynh, phải mượn chỗ này của ngươi dùng một lát rồi.

Không phải chứ? Định đánh nhau trong này? Các ngươi muốn mạng ta à!

Lý Kỳ khua tay:

- Ra hậu viện thì tốt hơn.

- Cũng được.

Triệu Tĩnh cầm lấy thanh đonả kiếm liền đi xuống lầu.

- Cô nàng kia thật ngu không ai bằng.

Mã Kiều thở dài, nói với Lý Kỳ:

- Lý sư phó, một đại nam nhân như ta, động thủ với một nữ nhân, cũng quá không có phong phạm của một cao thủ. Nếu như việc này truyền ra ngoài, Mã Kiều ta đâu dám vác mặt ra đường nữa.

Ừ, y nói cũng có lý.

Lý Kỳ gật đầu:

- Ngươi nói không sai. Như vậy đi, tí nữa lúc tỷ thí với nàng ta, ngươi không được đánh vào mặt, vào ngực. Tóm lại là không thể chạm vào thân thể.

Mã Kiều kinh ngạc:

- Chạm cũng không thể chạm, thì đánh kiểu gì?

Lý Kỳ cười dáp:

- Không phải còn có đôi chân đó sao?

Nói tới đây, hắn bỗng nghĩ tới đôi bàn tay ngọc tiên thiên của Triệu Tĩnh. Nếu như bị tổn thương, thì thật đáng tiếc:

- Tay cũng không thể động, chỉ có thể đánh vào chân nàng ấy.

Mã Kiều cả kinh nói:

- Chỉ có thể đánh chân?

- Làm sao? Sợ à?

- Sợ?

Mã Kiều hừ một tiếng:

- Từ bé đến giờ Mã Kiều ta chưa biết chữ ‘sợ’ là gì. Chỉ là ta thấy như vậy quá tàn nhẫn.

- Cái này còn tàn nhẫn.

Đến phiên Lý Kỳ sợ hãi, nói:

- Vậy được rồi, tí nữa chỉ cho phép ngươi đánh vào đầu ngón chân của nàng.

Mã Kiều gật đầu:

- Như vậy còn không sai biệt lắm.

- Hai người các ngươi nói chuyện xong chưa?

Chỉ thấy Triệu Tĩnh đứng ở dưới lầu, không kiên nhẫn nói với bọn họ.

- Xong rồi, xong rồi.

Lý Kỳ cười ha hả, lại hướng Mã Kiều nói nhỏ:

- Nhớ kỹ, chỉ cho phép đánh đầu ngón chân.

Mã Kiều khinh thường đáp:

- Yên tâm, ta biết nên làm thế nào.



Hậu viện.

Gió nhẹ lướt qua, thỏi tung vài chiếc lá rụng, cành cây lay động, phát ra âm thanh xào xạc, như muốn trợ uy cho hai người.

Chỉ thấy trên đất trống, Triệu Tĩnh tay cầm đoản kiếm, ánh mắt lạnh lùng nhìn Mã Kiều ở phía đối diện.

Mã Kiều thì chắp tay sau lưng, thân thể hơi nghiêng, híp mắt nhìn Triệu Tĩnh, kiêu ngạo tới rối tinh rối mù.

Lý Kỳ ngồi một bên xem kịch vui, trong lòng hò hét, con mẹ nói, thời này sao không có khoai tây chiên nhỉ.

- Ngươi dùng binh khí gì?

Triệu Tĩnh lạnh giọng hỏi.

Mã Kiều ngáp một cái:

- Dùng hai chân.

Ý của y rất rõ ràng, chính là chấp ngươi cả hai tay, chỉ dùng hai chân.

Lý Kỳ buồn bực, người này đúng thật là thích trang bức.

Mà Triệu Tĩnh thì đã tức giận khó nhịn, Tranh một tiếng, đoản kiếm ra khỏi vỏ, hàn quang lưu động trên thân kiếm, nói:

- Cẩn thận.

Vừa mới dứt lời, nàng liền cầm kiếm phóng tới Mã Kiều.

Mã Kiều nhìn cũng không nhìn, ngay cả đầu ngón chân cũng không nhúc nhích.

Trong nháy mắt, Triệu Tĩnh đã tới trước mặt Mã Kiều. Đoản kiếm hơi nghiêng, hàn quang chiếu tới lồng ngực của Mã Kiều.

Mã Kiều mắt lé thoáng nhìn, thân thể nghiêng một cái, kiếm phong cơ hồ lướt qua bộ ngực của y.

Lý Kỳ xem mà cực kỳ khẩn trương.

Khóe miệng Triệu Tĩnh giương lên, cổ tay hơi rung, kiếm thế đột nhiên thay đổi, hướng về phía bụng Mã Kiều.

Kiếm thế cực nhanh.

Mã Kiều không ngờ tới nàng bỗng biến chiêu, sắc mặt xiết chặt, eo hạ xuống, né đoản kiếm, chân phái vung lên đá vào cổ tay của Triệu Tĩnh. Chính là y đột nhiên nhớ ra rằng không thể đụng vào tay của nàng, liền vội vàng chuyển hướng sang đoản kiếm trong tay Triệu Tĩnh.

Nhưng chính vì khoảnh khắc do dự đó, lại cho Triệu Tĩnh đầy đủ thời gian. Chỉ thấy nàng giơ cao đoản kiếm, né một cước kia của Mã Kiều, rồi chém xéo xuống.

Khá lắm!

Hai chân của Mã Kiều dùng lực, hai tay khẽ chống, dùng một tư thế cực kỳ tiêu sai lộn ngược ra sau để né. Trong lòng thầm nghĩ, nhìn không ra cô nương này cũng rất tốt bụng. Vừa rồi còn lưu lại một phần lực.

Triệu Tĩnh thấy mình tấn công ba bốn lượt, đều bị Mã Kiều tránh thoát, lông mày khẽ nhíu, không thăm dò nữa, khoái kiếm đâm ra.

Bá bá bá.

Liên tiếp vài kiếm, chiêu này nhanh hơn chiêu kia, đồng thời cũng hung ác hơn.

Nhưng dù vậy, vẫn không thể chạm tới tóc gáy của Mã Kiều. Tuy nhiên Mã Kiều cũng không khá hơn chút nào. Không còn vẻ tiêu sái như vừa nãy, mà rất là chật vật.

Lý Kỳ nhìn no mắt, đã lâu rồi không được xem TV , hôm nay rốt cuộc được xem cảnh đánh nhau ngoài đời thực.

Thân hình của Mã Kiều bỗng tăng tốc, không ngừng xoay chuyển quanh Triệu Tĩnh. Bỗng y quay mạnh đầu, thè lưỡi, hướng Triệu Tĩnh làm cái mặt quỷ.

Triệu Tĩnh thật không ngờ y lại tới một chiêu này, sợ tới mức vội vàng lùi hai bước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.