Lâm Hiên ngắm nghía bảo vật trong tay, cơ duyên của mình quả đúng là
không tầm thường. Dùng phương thức này để tấn cấp, có thể giảm được rất
nhiều thời gian khổ tu.
Lâm Hiên không phải là kẻ lề mề, đã chiết xuất thành công Bàn Đào, kế
tiếp sẽ chuẩn bị cho việc tấn cấp. Hắn không lập tức phục dụng mà thân
hình lóe lên, trước tiên rời khỏi động phủ.
Bốn phía là hoang nguyên mênh mông bát ngát, phóng nhãn nhìn lại, xung
quanh vô cùng hoang vắng. Ngoại trừ lác đác vài bụi cỏ, cũng chỉ còn một màu nâu xám của đất đá.
Linh mạch duy nhất đã bị Lâm Hiên dùng trận pháp che lại, không thể cảm
nhận được chút linh khí nào. Cho dù là Tu Tiên giả Phân Thần kỳ, trừ khi dùng thần thức tra xét tỉ mỉ, nếu không, tuyệt đối không thế phát hiện
được bất cứ sơ hở nào.
Về điểm này thì Lâm Hiên cực kỳ tự tin.
Hắn nhắm mắt lại, chậm rãi đem thần thức cường đại thả ra. Trong phương
viên mười vạn dặm, ngoài một ít Yêu thú chưa khai mở linh trí, căn bản
không có Tu Tiên giả hay Yêu tộc hóa hình nào.
Một lúc lâu sau, Lâm Hiên ngẩng đầu, trên mặt lộ vẻ hài lòng, sự hoang
vắng này chính là điều hắn muốn. Phải biết rằng việc tấn cấp ngoại trừ
sự khó khăn, kiêng kỵ nhất chính là giữa chừng bị quấy rồi.
Đây cũng là lý do Tu Tiên giả sau khi có được thành tựu đều tìm cách gia nhập một tông môn. Ngoại trừ nguyên nhân có được chỗ dựa cùng với định
kỳ đều nhận được bảo vật cung phụng. Trọng yếu nhất vẫn là thời điểm đột phá bình cảnh sẽ được tông môn che chở. Như vậy những nguy cơ đến từ
bên ngoài sẽ hoàn toàn bị bài trừ.
Thực lực hay thân phận của Lâm Hiên đều không tầm thường, hắn chính là
Thái Thượng trưởng lão Vân Ẩn tông. Nhưng hôm nay chỉ có một thân một
mình, hơn nữa đây lại là Băng Hải giới. đương nhiên không có khả năng
dựa vào sự che chở của tông môn. Vì vậy, hắn rất cần một nơi hoang vắng, hiếm khi bị quấy rầy.
Vừa vặn hoàn cảnh của hoang nguyên này không tầm thường, nếu không, với
tính cách của Lâm Hiên, đương nhiên sẽ nhẫn nại chứ không nóng lòng muốn lập tức đột phá bình cảnh. Theo hắn phỏng đoán, nếu vận khí của mình
không xấu đến cực điểm thì trong quá trình đột phá bình cảnh, hẳn là sẽ
không bị quấy rầy.
Mặc dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng hắn vẫn chuẩn bị thêm một chút.
Lâm Hiên phất tay một cái, chỉ thấy linh quang lấp lóe, mấy cán trận kỳ
đủ mọi màu sắc bay vút ra. Ở phụ cận động phủ này, Lâm Hiên đã bố trí
một bộ Ngũ Hành Uẩn Linh trận, hơn nữa uy lực của nó cũng không phải
chuyện đùa. Nhưng tình hình hiện tại thì cẩn thận không bao giờ thừa, bố trí thêm mấy bộ trận pháp, một khi phát sinh tình huống ngoài ý muốn,
chính mình cũng có thêm thủ đoạn tự bảo vệ, tóm lại là trăm lợi mà không có hại gì.
Chỉ sau thời gian uống một chén trà, những cây trận kỳ đã biến mấy, mấy
bộ trận pháp uy lực không tầm thường cũng vô thanh vô tức vận chuyển.
Sau đó Lâm Hiên tiếp tục bày ra thêm một bộ huyễn trận, che giấu toàn bộ uy năng của những trận pháp phòng ngự vừa bố trí. Phóng nhãn nhìn lại,
nơi đây trở thành một vùng hoang vu, hoàn cảnh so với phụ cận không hề
có điểm bất đồng.
Làm xong mọi việc, trên mặt hắn hiện lên vẻ dương dương tự đắc, sau đó
Lâm Hiên vươn tay vỗ vào Túi Trữ Vật bên hông, linh quang đủ mọi màu sắc lóe lên, mấy chục cỗ Khôi Lỗi đã hiện ra trước mắt.
Những Khôi Lỗi này hình dáng khác nhau, các loại dã thú như hổ, báo, có
cỗ thì hình người, chim. Thể tích cũng lớn nhỏ bất đồng, nhưng chúng có
điểm chung là đều cực kỳ sống động. Thủ pháp chế tạo đã cực kỳ tinh tế,
linh áp phát ra lại càng không tầm thường. Tất cả đều đã đạt tới cấp bậc Ly Hợp, thậm chí có mấy cỗ không hề kém tu sĩ Động Huyền kỳ.
Loại Khôi Lỗi cấp bậc này vô cùng khéo léo, cho dù có đủ linh thạch cũng tuyệt đối không thể mua được. Những cỗ Khôi Lỗi này Lâm Hiên tìm được
trong Túi Trữ Vật của Linh Hư chân nhân.
Kế tiếp, Lâm Hiên thi triển thuật pháp, đem ấn ký của Linh Hư chân nhân
trong cơ thể chúng xóa bỏ. Bởi lão đã vẫn lạc, cho nên quá trình này
diễn ra vô cùng thuận lợi.
Lâm Hiên chỉ tốn hơn hai canh giờ đã xử lý xong toàn bộ mấy chục cỗ Khôi Lỗi.
Sau đó hắn lại phân rút ra ba tia nguyên thần, tế luyện thêm một chút là có thể điểu khiển thành thục mấy chục cỗ Khôi Lỗi này.
Làm xong hết thảy thì đã quá trưa, mặt trời đã treo cao trên đỉnh đầu.
Lâm Hiên tuy không mệt mỏi, nhưng lập tức phục dụng Bàn Đào để tấn cấp
cũng không phải là ý kiến hay. Dục tốc bất đạt, Hắn cực kỳ tin tưởng vào hiệu quả của Bàn Đào do chính tay mình chiết xuất ra. Nhưng cũng không
dám nói chắc chắn sẽ tấn cấp thành công, cho nên thời điểm phục dụng
cũng phải lựa chọn kỹ lưỡng.
Mấy ngày tiếp theo, Lâm Hiên gác lại tất cả mọi việc, thong dong ngao du khắp vùng phụ cận, điều chình lại tâm tình cho thật tốt.
Cứ như vậy, chớp mắt đã nửa tháng trôi qua.
Tâm tình Lâm Hiên đã cực kỳ thanh thản, tinh thần cũng đạt đến trạng thái đỉnh phong.
Vì vậy hắn trở về động phủ, dù sao tiếp tục do dự cũng không còn ý nghĩa gì nữa, hôm nay là thời điểm tốt nhất để phục dụng Bàn Đào.
Khoanh chân ngồi xuống, Lâm Hiên một lần nữa điều tức một lúc, sau đó
tay áo phất lên, linh quang chớp lóe, lấy ra hộp ngọc đựng Bàn Đào.
Nắp hộp bật mở, hương thơm tỏa ra bốn phía, trái Bàn Đào đã xuất hiện trước mắt.
So với trước kia thì nó nhỏ hơn một vòng, nhưng màu sắc tươi đẹp hơn một chút. Lâm Hiên quan sát thật kỹ, sau đó nhấc tay, đem linh quả ném lên
không trung. Chỉ thấy hai tay liên tục khu động, từng đạo pháp quyết từ
đầu ngón tay bắn ra.
Sau một khắc, bề mặt Bàn Đào đã tràn ngập đủ loại màu sắc pháp quyết, thể tích cũng nhanh chóng nhỏ lại.
Chỉ sau hơn mười tức công phu, thể tích còn lại của nó không hơn long
nhãn là bao. Nhưng mặt ngoài linh vân càng dày đặc, màu sắc cũng càng
thêm tươi mới vô cùng.
Ánh mắt Lâm Hiên lộ vẻ kinh ngạc, nhưng giờ khắc này cũng không có nhiều thời gian mà suy tư. Hắn mở lớn miệng, đồng thời hít thật sâu, sau một
thoáng, chỉ thấy linh quang lóe lên,giống như trường kình hấp thủy, trái Bàn Đào nhỏ bằng long nhãn kia đã bị Lâm Hiên hút vào trong miệng,
không cần nhai mà trực tiếp nuốt vòng trong bụng.
Trái này cực kỳ bất phàm, vừa nuốt vào đã sinh ra biến hóa, Lâm Hiên có
cảm giác không phải vừa ăn linh quả, mà giống như mới uống một ngụm
thanh tuyền.
Linh lực ẩn chứa bên trong vô cùng tinh thuần, lập tức dùng tốc độ cực
nhanh chạy khắp cơ thể. Chỉ một khắc, toàn thân Lâm Hiên đã tràn đầy
linh lực tinh thuần.