Bạch Nhật Sam Y Tận

Chương 61: Chương 61




Bạch Chỉ bị một trận rét lạnh làm tỉnh. Nàng mở to đôi mắt mỏi mệt, cảm thấy đầu vô cùng đau đớn. Nàng xoa bóp thái dương, muốn từ trên giường đứng lên. Thân mình nàng vừa ngồi dậy, đã thấy bản thân cả người trần trụi. Bạch Chỉ còn chưa kịp kinh hãi, bên cạnh có người người đàn ông phát ra tiếng rên rỉ. Bạch Chỉ kinh ngạc nghiêng đầu nhìn lại, đã thấy người đàn ông kia dĩ nhiên mở mắt ra, mị nhãn hướng nàng, quyến rũ trừng mắt nhìn, “Khách quan, cô tỉnh?”

Bạch Chỉ gắt gao che chăn, không lưu tình chút nào đá người đàn ông không rõ kia xuống giường, sợ hãi hét lên một tiếng.

Rốt cuộc sao lại thế này? Đây là đâu? Làm sao nàng có thể toàn thân trần trụi bên cạnh còn ngủ một người đàn ông toàn thân trần trụi? Nàng nỗ lực nhớ lại, chỉ nhớ rõ mình theo Mộ Đồ Tô cùng Nam Chiếu đại công chúa vào linh quán. Nam Chiếu đại công chúa ghét bỏ vì không huân hương, tú bà liền đi chuẩn bị huân hương. Sau khi tú bà đốt huân hương… Nàng hoàn toàn không nhớ được.

“Khách quan, ngày hôm qua người ta ra sức lấy lòng cô như vậy, rõ ràng cô cực thích người ta, thế nào sáng sớm, đã đá người ta xuống dưới? Sao xa lạ như vậy? Sợ ta bắt cô chịu trách nhiệm sao? Khách quan yên tâm, người ta tối hôm qua là bị cô bao một đêm mà thôi.”

Bạch Chỉ gắt gao nắm chặt mảnh chăn trước ngực, nước mắt xoạch xoạch rơi thẳng, “Cút.”

Đào kép có chút bất đắc dĩ rời đi.

Rốt cuộc sao lại thế này? Nàng cùng người đàn ông khác cộng phó mây mưa? Tại sao lại như vậy? Tuyệt đối không có khả năng, nàng không tin. Bạch Chỉ cấp tốc tìm quần áo trên giường, không muốn tại gian phòng này nhiều thêm một giây, nàng lấy tốc độ nhanh nhất mặc quần áo, khi nàng sắp mặc xong, định mở cửa bước ra, nghênh diện mà đến là Cung Thân Vương đã đợi lâu ngày. Mặt Cung Thân Vương như màu đất, âm trầm lại phẫn nộ nhìn Bạch Chỉ.

“Vương gia.” Bạch Chỉ hết đường chối cãi.

“Nghe nói đại công chúa vô cớ mất tích, ta liền hoả tốc tới xem, lại không nghĩ rằng sẽ nhìn thấy chuyện không nên xem. Lúc trước thanh danh cô đã không tốt, ta vốn cực không vừa lòng cô, nếu không phải Đồ Tô yêu cô, ta thật không muốn cô vào cửa. Ta vì lúc trước mềm lòng mà hối hận.” Cung Thân Vương nghiến răng nghiến lợi, thổi râu trừng mắt, có thể thấy giận dữ tới cực điểm.

“Vương gia, ta hoàn toàn không nhớ được hôm qua xảy ra chuyện gì? Tất cả đều không phải ta mong muốn.”

“Hừ. Cô nghĩ loại giải thích này ta sẽ tin sao?” Cung Thân Vương không cho là đúng.

Bạch Chỉ dĩ nhiên biết chuyện này, cho dù nàng giải thích thế nào, Cung Thân Vương cũng không tin, chỉ có bản thân khám phá ra hôm qua rốt cuộc phát sinh chuyện gì. Nhưng nàng thật sự không nhớ được chút nào cả, dù bản thân suy nghĩ như thế nào đều uổng công.

Đang trong lúc nàng thống khổ vạn phần vì trí nhớ trống rỗng, cách đó không xa lại truyền đến một trận thét chói tai. Bạch Chỉ ngẩn ra, thanh âm này sao nàng có thể quên được? Thanh âm của Ngọc Linh. Dường như Cung Thân Vương cũng nghe thấy, đi theo tiếng thét chói tai. Bạch Chỉ cảm thấy rất bất an, cũng liền đi theo.

Khi Cung Thân Vương đẩy cửa bước vào, đó là một mảnh hỗn độn, giống như phát ra một trận kịch chiến, mà ở trên giường truyền đến từng tiếng khóc nức nở, Ngọc Linh bọc chăn lui ở góc giường, có thể nói là than thở khóc lóc.

Mà Mộ Đồ Tô hoảng sợ nhìn Bạch Chỉ, ánh mắt sáng quắc, “Chỉ Nhi!”

Bạch Chỉ lui về phía sau hai bước, đầy mắt giật mình cùng không tin. Tại sao có thể như vậy? Mộ Đồ Tô cùng Ngọc Linh ngủ với nhau? Toàn thân trần trụi? Mộ Đồ Tô thấy Bạch Chỉ cực kì bài xích, cảm thấy cả kinh, lập tức vồ lấy một bộ quần áo khoác ở trên người, nhằm phía Bạch Chỉ.

Trên đường lại bị Cung Thân Vương chặn ngang. Ánh mắt Cung Thân Vương thanh lãnh nhìn Mộ Đồ Tô, ” Bây giờ con không phải giải thích chân tướng sự tình cho Bạch Chỉ, mà là nói rõ cho ta chuyện này giải quyết như thế nào?”

Bạch Chỉ đứng ở bên kia, không biết làm sao. Nàng vạn phần đau lòng lại mâu thuẫn. Nàng ngủ cùng người đàn ông khác, Mộ Đồ Tô lại ngủ cùng người phụ nữ khác, hơn nữa đối tượng là Ngọc Linh, nàng sợ Ngọc Linh nhất, không muốn đối mặt Ngọc Linh nhất, nơi trước kia nàng đã từng thống khổ nhất.

“Một thị nữ, có can hệ gì?” Đầy mắt Mộ Đồ Tô là nét mặt Bạch Chỉ, một nụ cười một cái nhăn mày, đều làm cho hắn toàn thân cảnh giác. Hắn biết rõ chuyện này đối với Bạch Chỉ mà nói là một đả kích, đây là phản bội. Phản bội hứa hẹn giữa bọn họ. Nhưng trí nhớ ngày hôm qua, trong đầu hắn trống rỗng, hoàn toàn không nhớ được. Tại sao hắn có thể làm ra việc này? Lòng hắn cũng rất đau, sợ hãi nàng xoay người rời đi, sẽ không bao giờ trở lại bên người hắn. Hắn bất an ngóng nhìn Bạch Chỉ, mong đợi Bạch Chỉ có thể đáp lại hắn một nét mặt, chẳng sợ chỉ là một nét mặt. Nhưng Bạch Chỉ luôn luôn cúi đầu, hắn không nhìn thấy nét mặt nàng, không biết nội tâm nàng đang thay đổi.

“Nàng là Nam Chiếu tiểu công chúa, thị nữ cái gì?” Cung Thân Vương giận dữ.

Mộ Đồ Tô ngạc nhiên, không dám tin nghiêng đầu nhìn về phía Ngọc Linh khóc lóc trên giường.

Ngọc Linh tiếp thu ánh mắt mọi người, ngược lại khóc càng lớn.

“Con hủy trong sạch Nam Chiếu tiểu công chúa, con biết là hậu quả gì sao?” Cung Thân Vương hung hăng trừng mắt Mộ Đồ Tô, ý tứ trong mắt lại hết sức minh bạch, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.

Thông minh như Mộ Đồ Tô, sao nhìn không ra ý tứ trong mắt Cung Thân Vương? Đó là để hắn cưới Nam Chiếu tiểu công chúa. Bây giờ thế cục Quang Huy vương triều cùng Nam Chiếu đang căng thẳng, có ưu thế là Nam Chiếu quốc. “Tịnh đế liên” của Nam Chiếu, đều là hòn ngọc quý trên tay Nam Chiếu vương, sủng ái có thừa. Nếu có cưới hỏi, vừa củng cố được thế cục căng thẳng của Quang Huy vương triều, tiếp theo, phe đảng tam hoàng tử sẽ có chỗ dựa vững chắc cường đại như Nam Chiếu quốc, tất nhiên là dệt hoa trên gấm.

Mộ Đồ Tô không biết chuyện này là kế do Cung Thân Vương nghĩ ra, nghĩ rằng thật sự là chuyện ngẫu nhiên, nhưng có một khẳng định, tất cả đều không phải hắn mong muốn. Mộ Đồ Tô từ bên hông thị vệ rút ra một thanh kiếm, ném cho Ngọc Linh, “Phụ trách với cô, quả quyết không có khả năng, giết ta đi.”

Ngọc Linh có chút kinh ngạc nhìn Mộ Đồ Tô, ánh mắt to mà tròn mang nước mắt, yên lặng nhìn hắn, sau đó không khống chế được khóc lớn lên, rất thê thảm.

Cung Thân Vương cho Mộ Đồ Tô một cái tát, “Vì cái loại đàn bà không biết xấu hổ này?” Cung Thân Vương giận dữ chỉ vào Bạch Chỉ. Bạch Chỉ gắt gao cắn răng, không muốn kích động giải thích. Bởi vì nếu nàng giả vờ yếu đuối như Nam Chiếu tiểu công chúa, cũng không có ai thương hại nàng.

“Tối hôm qua ở một phòng khác nàng cùng đào kép tham hoan một đêm, ngươi có biết hay không?” Cung Thân Vương lớn tiếng chỉ trích Bạch Chỉ, không hề suy nghĩ cho tự tôn của Bạch Chỉ. Mộ Đồ Tô hiển nhiên ngẩn ra, ngơ ngác nhìn về phía Bạch Chỉ. Bạch Chỉ cũng cố lấy dũng khí ngẩng đầu nhìn Mộ Đồ Tô. Nàng hi vọng hắn có thể tin tưởng nàng, nàng vẫn chưa làm ra chuyện có lỗi với hắn.

Hai người “xa xa” tướng vọng, Mộ Đồ Tô bỗng nhiên nói: “Chỉ Nhi sẽ không làm ra chuyện này.”

Bạch Chỉ gắt gao nhắm môi, mới vừa rồi bị Cung Thân Vương nói như vậy, nàng vẫn chưa khóc, ngược lại bị lời nói đơn giản của Mộ Đồ Tô, làm khóc. Nàng che mặt, muốn ức chế cũng không thể ức chế khóc lên.

“Ngươi bất trị.” Cung Thân Vương lại quăng một bạt tai, Mộ Đồ Tô đứng tại chỗ, cúi đầu xuống. Không nói một lời. Cung Thân Vương dùng vẻ mặt ấm áp nói với Nam Chiếu tiểu công chúa trên giường sắp khóc đến tắt thở: “Bổn vương nhất định sẽ đòi lại công bằng cho công chúa.”

Cung Thân Vương lại giống như biến sắc mặt lạnh lùng nói với Mộ Đồ Tô nói: “Việc này chỉ có thể để hoàng thượng giải quyết .” Dường như Cung Thân Vương không muốn tiếp tục nhìn Mộ Đồ Tô, quay thân rời đi, nhìn Bạch Chỉ, một mặt ghét bỏ, hừ lạnh một tiếng rời đi.

Bạch Chỉ đi tới bên người Mộ Đồ Tô, trên mặt còn mang nước mắt. Mộ Đồ Tô nhìn Bạch Chỉ, trên mặt hơi tái nhợt, “Chỉ Nhi, nàng cũng tin tưởng ta sao?”

Bạch Chỉ có chút do dự. Nàng biết rõ nàng không nên như vậy, hắn đã lựa chọn vô điều kiện tin tưởng nàng.

Trên mặt Mộ Đồ Tô lập tức càng thêm tái nhợt, tự mình đùa cợt cười cười.

Mà Nam Chiếu tiểu công chúa bị bỏ quên ở một bên bỗng nhiên hô một câu, “Các ngươi khinh người quá đáng.”

Lúc hai người ngoái đầu nhìn lại, Nam Chiếu công chúa dĩ nhiên cầm lấy thanh kiếm Mộ Đồ Tô đặt trên giường, nàng ta không tới giết Mộ Đồ Tô, mà không chút do dự một kiếm đâm hướng bản thân. Trên chăn lập tức có máu văng khắp nơi, tất cả quá nhanh, Mộ Đồ Tô không kịp ngăn lại, khoảnh khắc khi Nam Chiếu tiểu công chúa ngã vào trên giường, khoảnh khắc Mộ Đồ Tô chạy như điên đi qua, Bạch Chỉ dường như nhìn thấy tình yêu của bản thân, nằm trong vũng máu, có lẽ muốn chết…

Chiêu này của Nam Chiếu tiểu công chúa rất thái quá!

Sự thật giống như Bạch Chỉ dự đoán, Nam Chiếu đại công chúa mất tích, Nam Chiếu tiểu công chúa hủy trong sạch tự sát, Nam Chiếu vương cùng hoàng thượng Quang Huy vương triều đều mặt rồng giận dữ. May mà Nam Chiếu đại công chúa có tin tức, bị tướng công tiền nhiệm của nàng ta mang về Mạc Bắc. Hiện nay chưa giải quyết đó là vấn đề Nam Chiếu tiểu công chúa. Hoàng thượng không nói hai lời, tuyệt bút vung xuống, trực tiếp hạ chỉ tứ hôn. Có điều hôn sự chỉ tại bảy ngày sau.

Thánh chỉ không thể làm trái, mặc dù Mộ Đồ Tô không nguyện ý, cũng phải theo.

Một khắc kia khi thánh chỉ ban xuống, trên mặt Bạch Chỉ cũng không có biểu hiện gì. Chỉ cảm thấy buồn cười, lòng vòng dạo quanh, lại như vậy. Nàng là thiếp, Nam Chiếu tiểu công chúa lại là thê. Nếu chia sẻ một người đàn ông … dù kiếp này Mộ Đồ Tô yêu nàng, vậy thì sao? Thiếp luôn luôn không bằng thê, kiếp trước nàng nếm thử loại thống khổ này. Nàng vốn tưởng rằng Mộ Đồ Tô sẽ đáp ứng lời hứa hẹn chỉ cần một mình nàng. Nàng tin tưởng Mộ Đồ Tô sẽ thực hiện hứa hẹn, nàng dùng kiếp trước hiểu biết hắn, biết rõ hắn là người hết lòng tuân thủ hứa hẹn như vậy. Nhưng nếu có người cứng rắn đưa cho hắn, hắn không có quyền cự tuyệt, chỉ có thể nhận. Có điều hiện thực này, nàng không muốn nhận.

Nhưng nàng không muốn nhận thì phải làm thế nào đây? Kiếp trước Mộ Đồ Tô cưới Nam Chiếu tiểu công chúa, nàng không từ bỏ ý định, ở lại trong phủ Cung Thân Vương, lấy nước mắt xót xa đúc thành trái tim héo rũ. Những ngày như vậy nàng thực lòng không muốn tiếp tục trải qua. Hơn nữa, bọn họ không có đứa nhỏ… Cuộc sống của ba người, tất nhiên có một người rời khỏi. Không hề thắc thỏm, chắc chắn là nàng.

Bạch Chỉ muốn để Mộ Đồ Tô hưu nàng, nhưng không thể là hiện tại. Nếu hiện tại làm ra chuyện quá khích như thế, Mộ Đồ Tô tất nhiên cho rằng nàng đang phản kháng, sẽ cùng nàng cùng nhau phản kháng, đến lúc đó, hắn làm ra chuyện quá khích, liên lụy rất nhiều. Nàng không muốn hủy hắn, dù sao Mộ Đồ Tô là thật tâm với nàng.

Tốt nhất chỉ có thể để Mộ Đồ Tô thuận lợi cưới Nam Chiếu tiểu công chúa, sau đó hưu nàng.

Hưu thiếp dễ dàng hơn hưu thê nhiều lắm…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.