Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng

Chương 107: Chương 107: Chạy trốn




Kho hàng? Nhà gỗ? Đây là nơi nào? Quý Nghiên chuyển động con ngươi, nhìn xung quanh một vòng. Trừ cái bàn gỗ hình vuông, cũng không có đồ gì. Mấy người đàn ông ngồi vây quanh cái bàn đánh bài, tiếng quát thô lỗ truyền vào trong tai, bọn họ cũng không có chú ý tới Quý Nghiên đã tỉnh rồi.

Trên bàn còn để vài ba khẩu súng, Quý Nghiên mắt tinh, rất nhanh sẽ nhìn thấy thanh khẩu súng màu bạc tinh chẩn. Rất dễ nhận thấy, đó là súng của cô, nhưng bị bọn họ lấy đi.

Đầu óc Quý Nghiên sau trải qua trống rỗng ngắn ngủi, bắt đầu nhanh chóng vận

chuyển, đối với tình huống trước mắt, cũng có suy đoán đại khái.

Cô bị bắt cóc rồi.

Quý Nghiên cúi đầu nhìn vào sợi dây thừng cột trên người mình, cau mày. Là người Cửa Ngầm sao? Bọn họ bắt cô để làm cái gì?

Tay bị trói ở phía sau lưng, Quý Nghiên vừa ngắm nhìn bốn phía, vừa thử cởi dây xuống. Ai ngờ động tĩnh kinh động đến một người đàn ông đứng quay lưng về phía cô, người nọ cảnh giác. Nhìn, Quý Nghiên vẫn nhắm mắt lại, an tĩnh ngủ, không có bất kỳ khác thường.

Hắn lần nữa quay đầu trở lại.

Tay Quý Nghiên cột ở sau lưng nắm thành quyền, thật chặt, tiết lộ cô khẩn trương.

Tim nhảy thình thịch, nhưng trên mặt không có biểu hiện ra vẻ nửa phần.

"Mẹ, cái cô này thật có thể ngủ! Lâu như vậy vẫn không thấy tỉnh." Đưa ánh mắt lần nữa thả lại bài trên bàn người đàn ông vừa đánh bài vừa nói. Vừa dứt lời, lập tức có người trêu chọc."Tỉnh thì thế nào? Tiểu tử ngươi thỉnh thoảng nghiêng đầu nhìn một cái, thế nào? Sẽ không phải là nhìn trúng người ta chứ?"

"Mày khoan hãy nói, khuôn mặt này, làn da này, thật đúng là gợi lên hứng thú của tao. Lúc tao trói cô ta đã nhìn qua, cô gái này không có trang điểm, tinh khiết thiên nhiên, da dẻ mềm mại , vóc người khẳng định cũng không kém đến thế đâu."

"Mày thật đúng là dám nghĩ! Thiếu phụ nữ đến điên rồi sao? Đừng quên phu nhân đã cảnh cáo, không được động đến người phụ nữ này. Mày suy nghĩ một chút là tốt rồi, chớ thật sự mê sắc, để làm ra cái chuyện quá giới hạn gì, xảy ra chuyện tiếp theo người gặp họa đều là chúng ta."

"Mày cho rằng tao không biết? Phu nhân muốn dùng cô ta cùng Cục Quốc An đổi Thôi ca, tao thật muốn động đến cô ta thì bây giờ còn có thể ngồi ở đây? Sớm bị tao kéo lên trên giường. Cũng không biết người phụ nữ này có tác dụng hay không. . . . . ."

"Mặc kệ cô ta có tác dụng hay không, đều là lợi thế duy nhất bây giờ của chúng ta. Thôi ca bị bắt, cái lô súng ống đạn dược mới sắm kia cũng giao nộp cho Cục Quốc An rồi, chúng ta muốn cục diện hòa nhau, có người phụ nữ này, dù nhiều hoặc ít còn có một chút hi vọng!"

"Có thể."

"Tao nói bọn mày nhiều như vậy để làm cái gì? Nhiệm vụ chúng ta bây giờ chính là coi chừng cô ta, phu nhân khắc sẽ xử lý. Suy nghĩ nhiều cũng vô dụng, đánh bài đánh bài. . . . . ."

Thôi ca? Là chỉ Thôi núi lớn sao? Phu nhân kia là ai?

Quý Nghiên lặng lẽ mở to mắt, nhìn thoáng qua bên kia. Thật may là, bọn họ lại tập trung đánh bài. Quý Nghiên không dám làm động tác quá lớn, chỉ có thể chuyển động con ngươi, ở phạm vi tầm nhìn tìm đồ đối với mình có lợi.

Cô một mình chưa chắc có thể đánh được bọn họ, huống chi trên tay bọn hắn còn có

súng, cơ hội duy nhất của Quý Nghiên, chính là cùng bọn họ so tốc độ. Trước khi bọn họ rút súng để giải quyết người, nếu bọn họ rút súng trước thì gian phòng trong này biến mất.

Nhưng bất luận cách nào, đối với cô mà nói khó khăn cũng quá lớn.

Lúc Quý Nghiên đang suy tư nên làm cái gì bây giờ, sợi dây thừng đã được tháo bỏ. Một chiêu này là do Y Mạt Thuần trong lúc rãnh rỗi lúc dạy cô, lúc ấy cô chỉ nghĩ là một tiểu kỹ xảo để học, không nghĩ tới nhanh như vậy liền có chút công dụng rồi.

Trên đất rất dơ, lộn xộn lung tung thứ gì đều có. Thùng giấy ăn, bát mỳ ăn liền ăn rồi, gói gia vị, tàn thuốc lá, cục đá đợi chút. . . . . . Quý Nghiên căn bản không nghĩ ra cách gì hay, thời gian kéo dài càng lâu càng nguy hiểm, cũng càng mất dũng khí. Quý Nghiên dưới tình thế cấp bách, lại sử dụng cái biện pháp tồi nhất.

Cô khẽ nghiêng người xuống, đưa tay dùng hai ngón tay gắp một viên đá lên, thận trọng. Vừa còn phải thường xuyên chú ý phản ứng những người bên kia, phát hiện không người nào phát hiện, lúc này mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm. Cô thấy phía trước sau đều có một cánh cửa sổ, cửa sổ không phải đóng chặc, Quý Nghiên cố đè khẩn trương trong lòng xuống, đồng thời không ngừng làm công tác tư tưởng cho mình.

Chỉ có thể cầu nguyện não những người này đơn giản một chút!

Thật là giờ phút khảo nghiệm vận may.

Cô nhắm mắt lại, nắm trong tay cục đá kia, vẫn rất khó khăn xuống tay, ngược lại càng nắm càng chặt, lòng bàn tay cũng toát ra mồ hôi. Càng rối rắm, đầu óc càng trướng thấy đau, ngay cả năng lực bình tĩnh suy tính đều đau đớn, huyệt thái dương thình thịch nhảy, hoảng hốt thêm phiền não, khiến cả trái tim Quý Nghiên cũng bắt đầu xao động lo lắng.

Cô bức bách mình không do dự nữa, nhắm ngay cơ hội, ném cục đá ra. . . . . .

Đông ——

"Âm thanh gì?"

Quả nhiên, mấy người vừa nghe đến âm thanh lập tức ngừng đánh bài, cầm lấy súng chạy thật nhanh đến phía trước cửa sổ tra xét. Ai ngờ lúc này bên ngoài cửa sổ người gác cửa cũng ngó vào trong nhìn qua, tầm mắt mấy người chống lại, người gác cửa nọ mặt không chút thay đổi giơ cục đá với bọn họ mà nói: "Từ bên trong bay ra ngoài."

"Cái gì?" Sắc mặt mấy người đồng thời biến đổi, cùng nghiêng đầu nhìn về phía bên trong nhà, cái ghế trống rỗng, dây thừng bị tháo bỏ ném xuống đất, đâu còn bóng dáng của Quý Nghiên?

"Mẹ nó!"

Lúc trước người nọ có ý đối với Quý Nghiên nhìn cửa sổ đối diện đã mở ra, nhất thời văng tục. Bọn họ lại chạy đến một cái cánh cửa sổ khác, ngó ra ngoài nhìn, chỉ thấy người gác cửa bên ngoài cửa sổ đã té xuống đất nhũn như con chi chi, rõ ràng hôn mê. Ánh trăng nhàn nhạt , một bóng người mơ hồ đang chạy xa, dần dần hóa thành một bóng đen, dung nhập vào trong bóng đêm.

" Đàn bà thúi này vẫn còn có công phu! Mau đuổi theo!"

"Mẹ nó, cô ta lúc nào thì đã tỉnh?"

Âm thanh hùng hùng hổ hổ phiêu đãng ở trong không khí, kèm theo tiếng bước chân nhanh chóng chạy ra, hỗn loạn vừa vội vừa gấp rút.

Cô sẽ ra sao nếu bị bắt đây, bị giết hay sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.