Bạch Thiếu Gia, Cưng Chiều Vợ Như Mạng

Chương 81: Chương 81: Nam thần nữ thần. 2




Các bạn học xung quanh cũng ồn ào lên, lúc ấy cô thật sự hận mình không có phép tàng hình, biến mất thật nhanh khỏi tầm mắt của mọi người.

Bởi vì cô đối với người nam sinh kia thật sự không có cảm giác gì.

Cuối cùng Quý Nghiên vẫn là từ chối cậu ta, khi đó khuôn mặt cậu ta như đưa đám, trong tiếng thất vọng của mọi người, liền như chạy như bay rời khỏi hiện trường.

Cho nên nói, nếu đã không phải là người bạn thích thì dù nói lời tâm tình có hay thế nào đi nữa, cảm động thế nào đi nữa, bạn cũng sẽ không có quá nhiều cảm giác. Nhưng nếu như là người mà trong lòng bạn quan tâm nhất, người bạn thích nhất nói lời tâm tình với bạn thì dù cho anh ấy có nói đơn giản thế nào đi nữa, bạn cũng đều cảm thấy như tiếng trời, nghe cực kỳ cảm động.

Bây giờ cảm giác của Quý Nghiên là như vậy, chỉ một câu của Bạch Thắng, đã thắng được ngàn lời vạn chữ của người khác.

Đời này, có anh thôi, là đủ rồi.

Quý Nghiên tiến tới bên môi anh hôn xuống, mỉm cười nói: "Anh cũng là nam thần của cuộc đời em!"

Không biết từ lúc nào bộ phim đã tới hồi cuối, nhưng làm người ta tiếc nuối chính là, đây là một bi kịch. Điệp viên FBI và tội phạm quan trọng quốc tế trong hoàn cảnh ngươi chạy ta đuổi đã nảy sinh tình cảm với nhau, nhưng dù hai người có vượt qua được những đau khổ của tình yêu thì cuối cùng cũng bù không được đau khổ của thực tế, cuối cùng nam chủ đã chuẩn bị để cho Y Tịch Nhược chạy thoát, người yêu của anh, anh không thể cùng cô ấy ở bên nhau, vậy liền đưa cô ấy đến trời cao biển rộng. Lại không nghĩ rằng hành động lần này đã bị một gã đội viên khác của FBI biết được, vào lúc nam chủ và Y Tịch Nhược ly biệt nhau thì hắn bắn chết Y Tịch Nhược, đạn bắn vào ngực cô ấy, như một đóa hoa nhỏ diêm dúa lẳng lơ. Nhưng cô ấy lại cười, nụ cười rất đẹp, chỉ là ánh mắt thủy chung mang theo quyến luyến nhìn nam chủ, như muốn mang khuôn mặt này, khắc thật sâu vào trong trí nhớ, kiếp sau cũng không muốn quên.

Vào giây phút cô ấy ngã xuống kia, nam chủ hoàn toàn không thể tin, con ngươi bỗng chốc phóng đại, hắn cũng là một siêu sao siêu cao cấp của Hollywood, khuôn mặt cực đẹp trai, kỹ năng diễn suất tinh xảo, diễn đạt sâu sắc nỗi đau mất người yêu cực kỳ bi thương này, khiến sâu trong linh hồn mọi người cũng đồng cảm theo.

Cách màn ảnh cũng có thể cảm nhận được sự ưu thương không thể nói thành lời này.

Hình ảnh cuối cùng trước ống kính chính là Y Tịch Nhược nhắm mắt cười yếu ớt, khuôn mặt tuyệt đẹp, khóe mắt đọng một giọt nước, hình ảnh kinh diễm, cũng kinh diễm người đời, thêm vào cho toàn bộ phim một vẻ đẹp hấp dẫn mà thê lương.

Quý Nghiên vẫn là người rất tập trung, xem cái gì cũng rất nhập tâm, sẽ theo cảm xúc của nhân vật chính trong phim mà phập phồng. Cho nên cô rất ít khi xem phim có kết thúc buồn, nhưng mà hôm nay, bởi vì có một đoạn nhạc đệm kia với Bạch Thắng, nên cũng chợt cảm thấy không còn qúa bi ai nữa. Trên thế giới có ngàn loại vạn chủng tình yêu, đương nhiên cũng không có kết cục giống nhau, nhưng bất kể kết cục như thế nào, chỉ cần đã từng yêu nhau, ở trên đời này còn có một người không oán không hối hận yêu bạn như vậy thì cuộc sống đã là tròn đầy hạnh phúc rồi.

Tóm lại, đây thật là một bộ phim rất hay.

Chuyến đi này, rất giá trị!

Lúc Quý Nghiên và Bạch Thắng trở về thì cũng đã gần rạng sáng rồi, nhưng trong phòng vẫn là đèn đuốc sáng rỡ. Trong sân cũng có đèn, bọn họ đi vào cửa chính, vòng qua quảng trường suối phun, vòng qua vườn hoa, quả nhiên là trông thấy tất cả mọi người đang tụ tập trên sân cỏ của căn biệt thự lớn khác, lại còn là đang dựng vĩ nướng đồ ăn.

Không khí rất là náo nhiệt.

"Hai đứa về rồi à? Mau lại đây giúp một tay đi." Y Mạt Thuần bưng một đĩa cánh gà vừa được nướng xong, đang chuẩn bị đặt trên bàn thì nhìn thấy hai người nên lên tiếng chào hỏi.

Bạch Thắng dắt Quý Nghiên đi tới, tất cả mọi người đều ở đây, ngay cả Bạch Tinh, Mẫn Y Hàm, Y Tịch Nhược đều trở về.

Bạn có thể tưởng tượng được cảm giác một nữ chính trong phim mà bạn mới vừa được xem ở rạp đột nhiên xuất hiện ở sân nhà bạn không? Mà cô ấy còn là siêu sao Hollywood nữa, cảm giác kia, là cực kỳ rung động! Giống như trong giây phút đó bạn cảm thấy mình sống ở mặt trăng, còn siêu sao thì sống ở sao Hoả vậy, bạn chỉ có thể chiêm ngưỡng cô ấy từ phía xa xa, nhưng rồi đùng một cái, cô ấy lại không dấu hiệu đứng trước mắt bạn. Thân thiện nói với bạn: "Hi, chúng ta là người nhà, thật hân hạnh gặp cô!", hiệu quả là giống nhau.

Thật không thể tưởng tượng nổi!

Y Tịch Nhược thấy Quý Nghiên trợn to hai mắt nhìn mình nên bất giác giơ giơ cá mực vừa nướng xong trên tay mình, nhàn nhạt hỏi: "Muốn ăn cá mực sao?"

Quý Nghiên theo phản xạ có điều kiện lắc đầu.

Y Tịch Nhược nhíu mày, liếc nhìn một tay khác của mình, lại giơ giơ cánh gà trên tay kia, vẫn nhàn nhạt hỏi: "Muốn ăn cánh gà sao?"

Quý Nghiên lại theo phản xạ có điều kiện lắc đầu.

Y Tịch Nhược giơ cá mực và cánh gà nói: "Nếu muốn cả hai thì không được rồi."

Quý Nghiên: "Tôi có thể xin một chữ ký được không?"

Hai mắt cô biến thành hình trái tim, đều là lấp lánh ánh sao. Tịch Nhược à, Tịch Nhược ơi. . . . . .

Đó là nữ diễn viên Hollywood cô thích nhất đó!

Nằm mơ cũng không ngờ lại có thể nhìn thấy người thật á. . . . . .

Vẻ mặt của Quý Nghiên là một bộ điển hình cho kiểu người hâm mộ chân chó thiếu não.

Bạch Thắng dở khóc dở cười.

Mộc Tây đi tới, quả quyết kín đáo đưa cho cô mấy xâu mực nướng, hết sức xem thường nói: "Cậu nha dầu gì cũng phải cố giữ hình tượng một chút có được hay không? Quá mất mặt rồi!"

Quý Nghiên: "Mình cũng không tin cậu không muốn chữ ký."

Mộc Tây cũng là fan hâm mộ trung thành của những bộ phim mà Y Tịch Nhược đóng, Mộc Tây đã từng xem những phim cô ấy đóng, vả lại còn cực kì thích. Hơn nữa cô ấy còn nói phụ nữ nên giống như Y Tịch Nhược, muốn tiền có tiền, muốn sắc đẹp có sắc đẹp, muốn khí chất có khí chất, muốn danh tiếng có danh tiếng. . . . . . Sống tự nhiên thoải mái. Cô ấy bội phục nhất chính là phần sức sống thoải mái không bị thế tục ô nhiễm, không câu chấp này trên người của Y Tịch Nhược, xinh đẹp đến ngây người, khốc chết rồi, quả thực là mục tiêu của phụ nữ khắp thiên hạ mà!

Cho nên nhìn thấy Y Tịch Nhược, cô ấy không điên lên mới là lạ!

Quý Nghiên cảm giác mình đã coi như là đủ bình tĩnh rồi.

"Nói nhảm! Mình đương nhiên. . . . . . Không đúng, mình mới không có như vậy." Mộc Tây lập tức sửa lại, Quý Nghiên nghe xong lời này cũng biết cô ấy đã xin chữ ký xong rồi, Quý Nghiên rất đỏ mắt. . . . . .

Cô cũng muốn. . . . . . Hu hu. . . . . .

Bạch Thắng khoác vai của cô, mát lạnh nói: "Đợi lát nữa anh sẽ bảo Tịch Nhược ký cho em."

"Thật sao?" Ánh mắt Quý Nghiên sáng lên.

"Muốn ký tên không thành vấn đề, anh giúp em lấy được video lưu trong máy vi tính của Y Nhân thì đừng nói ký tên, hầu ăn, hầu uống, hầu chơi, hầu ngủ, cũng không có vấn đề gì. Em nhất định sẽ theo đến cùng." Y Tịch Nhược nhíu mày nói.

Nếu chỉ là Quý Nghiên đề cập với cô chuyện này thì chắc chắn cô không nói hai lời liền ký. Nói thế nào cũng là chị dâu tư tương lai, chút mặt mũi này vẫn là phải cho, cứ xem như lễ ra mắt là được rồi! Nhưng nếu đổi lại là Bạch Thắng mở miệng thì làm gì có chuyện dễ nói chuyện như vậy, người này âm hiểm phúc hắc, trước kia đã từng tính toán không ít người. Hôm nay thật vất vả mới có một cơ hội trị anh ta, không nhân cơ hội cho mình mưu tính lấy một chút lợi ích thì sao được chứ?

Bạch Thắng nói: "Bốn cái hầu kia liền miễn, trừ trong máy vi tính Y Nhân, các nơi đều có giấu bản sao chép. Em cảm thấy nếu anh có thể bắt được thì còn có thể để cho em ấy cất giữ những thứ đó nhiều năm như vậy sao?"

Quý Nghiên mờ mịt, video gì?

Mộc Tây cũng không biết.

Đây là tâm bệnh của tất cả anh chị em bọn họ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.