Bạn Cùng Bàn Cậu Tỉnh Táo Lại Đi

Chương 53: Chương 53




Rốt cuộc hai người không làm đến bước cuối cùng.

Chu Du vẫn chưa đi vào hoàn toàn, Đồng Đồng thì bỏ gánh không làm, cuộn thành một cục, sống chết không cho Chu Du đụng vào.

Quá đau.

“Anh nhìn một chút.” Chu Du nhíu mày ôm eo cậu, muốn lật cậu lại.

“Em không…” Đồng Đồng khó chịu đẩy hắn ra, “Em không muốn làm.”

“... Không phải, anh chỉ nhìn thôi.” Chu Du thở dài một hơi, hắn như cầm thú vậy sao.

Hắn chỉ lo lắng, muốn nhìn tình trạng xem thế nào.

Chu Du đã tra tư liệu trước, cũng chuẩn bị kỹ càng, nhưng hắn không nghĩ tới Đồng Đồng vẫn đau.

“… Nhìn cái gì?” Đồng Đồng mờ mịt mở miệng.

“Em mở chân ra.” Giọng Chu Du rất khẽ.

Đèn trong phòng hơi mờ, Đồng Đồng mở to mắt, không nhìn rõ Chu Du.

Lúc này trong đầu cậu cuồn cuộn, cả người lơ lơ lửng lửng như rơi vào bên trong keo dán dinh dính, thêm rượu cồn vào, thật ra có phần không tỉnh táo.

Nhưng từ sự tin tưởng đối với Chu Du, Đồng Đồng chỉ ngẩn người trong giây lát, rồi nghe lời từ từ mở chân ra.

Chu Du cẩn thận nắm lấy đầu gối cậu, nương theo đèn tường màu vàng nhạt, cúi đầu nhìn, nhận ra không chảy máu mới yên tâm.

Hình như chỉ hơi đỏ.

Hắn rút khăn ướt, cẩn thận lau sạch sẽ bôi trơn xoa xung quanh.

Cuối cùng mới kéo chăn đắp kín cho cậu, lại nâng nhiệt độ máy điều hòa lên mấy độ.

Đồng Đồng túm chăn, đầu óc choáng váng, chỉ có đôi mắt đang nhìn theo cửa động của Chu Du.

Chu Du thu dọn xong nằm bên cạnh cậu, thấy cậu vẫn chưa ngủ cười một tiếng: “Muốn uống nước không?”

Đồng Đồng lắc đầu, dán sát sang chỗ hắn, nhắm mắt lại.

“Cạch” một tiếng, Chu Du tắt đèn áp tường.

“Ngủ ngon.” Chu Du nhẹ nói.

“Ngủ ngon…” Đồng Đồng mơ màng lên tiếng.

Thật ra thì cậu rất buồn ngủ, nhưng cậu vẫn chưa ngủ, cậu cảm nhận rõ ràng được nhịp tim và hô hấp của Chu Du.

Hơi thở của Chu Du nặng hơn bình thường rất nhiều, cũng không ôm nhau chen chúc ngủ với cậu như trước kia.

Đồng Đồng hơi nghi hoặc một chút, nhưng đầu óc hoạt động chậm, căn bản nghĩ không rõ ràng lắm. Ngay khi cậu sắp ngủ thiếp đi.

“Đồng đồng?” Chu Du nhẹ giọng gọi cậu.

Đồng Đồng phản ứng chậm, đợi cậu định mở miệng lên tiếng, Chu Du lại chầm chậm vén chăn lên, khe khẽ xuống giường, ra khỏi phòng ngủ.

Đồng Đồng ngẩng người ra, chưa đầy một phút, cậu nghe thấy tiếng nước phát ra trong phòng tắm bên ngoài.

Khoảng bảy tám phút sau, tiếng bước chân của Chu Du vang lên.

Đồng Đồng kéo chăn qua đắp lên đầu.

Chu Du mang theo hơi lạnh khắp người, cẩn thận vén góc chăn lên, nhẹ chân nhẹ tay nằm xuống.

Mượn ánh sáng bên ngoài cửa sổ, nhìn thấy cả người Đồng Đồng ngột ngạt trong chăn.

Chu Du bất đắc dĩ thở dài, rất nhẹ kéo chăn xuống, cho đến khi chóp mũi Đồng Đồng lộ ra.

“… Chu Du?” Đồng Đồng lên tiếng gọi hắn.

“Sao lại tỉnh rồi?” Giọng Chu Du rất trầm, tay cách chăn vỗ vỗ cậu, “Muộn lắm rồi, mau ngủ đi.”

“… Anh đi đâu?” Đồng Đồng rõ ràng cảm giác được trên người Chu Du hơi lạnh.

“Đi vệ sinh.” Chu Du nói.

Tay Đồng Đồng dán lên mặt hắn, một mảng lạnh như băng.

“Nè, đừng sờ lung tung.” Chu Du lấy tay cậu ra, nhét vào trong chăn, “Được rồi, đi ngủ.”

Chu Du đè chăn xuống, nằm xuống. Đồng Đồng cũng không nói chuyện.

Trong bóng tối chỉ còn lại hơi thở nhẹ nhàng chậm rãi của nhau.

“… Ngày mai chúng ta thử lại lần nữa đi.” Đồng Đồng đột nhiên nói.

Chu Du ngẩn người, sau đó thấp giọng cười: “Ngày mai sẽ hết đau sao?”

“Còn không bằng em hôn anh hai cái nữa.” Chu Du lại nói.

“… Vậy anh qua đây.” Nửa khuôn mặt của Đồng Đồng đều vùi trong chăn, âm thanh mang theo giọng mũi.

“Ngày mai chúng ta hôn.” Chu Du vươn tay ra khỏi chăn, cách chăn ôm lấy cậu, “Mau ngủ đi, cục cưng ngủ ngon.”

“… Chu Du ngủ ngon.”

Giấc ngủ này rất sâu, đầu óc đen kịt một mảng, như máy tính bị ngắt kết nối vậy.

Giọng nói của Chu Du vang bên tai, cậu còn tưởng đang nằm mơ.

“Đồng Đồng.” Chu Du lại gọi một tiếng nữa.

“… Ừm?” Đồng Đồng rốt cuộc mở mắt ra, nhíu mày nhìn hắn.

“Anh nấu bữa sáng, em muốn dậy ăn không?” Chu Du dùng ngón tay chọc gương mặt mềm mại của cậu.

Đồng Đồng gạt tay hắn ra, dụi dụi mắt, chống người ngồi dậy: “Nấu gì?”

“Mì.” Chu Du nói.

Quả thật Đồng Đồng hơi đói bụng, hôm qua cũng không ăn gì, chủ yếu là uống nhiều quá, một bụng nước. Cậu nhanh chóng rửa mặt xong ngồi trong phòng khách.

Trên bàn có hai bát mì, Chu Du đã bắt đầu ăn.

Bình thường Chu Du không tự nấu, không phải ăn chực ở nhà cậu thì gọi thức ăn ngoài.

Cậu chỉ từng ăn mấy lần đồ ăn Chu Du làm, Chu Du nấu mì bình thường, là mì ăn liền, chỉ có thể nói không khó ăn.

Nhưng chỉ cái này cũng đã khá hơn Đồng Đồng nhiều, Đồng Đồng lớn thế này cho tới bây giờ ngay cả cái nồi cũng chưa từng chạm vào.

“Còn khó chịu không?” Chu Du đột nhiên hỏi.

“Ổn rồi.” Đồng Đồng nhíu mày cảm nhận một chút, hình như không có cảm giác gì.

Ngủ một đêm, cảm giác đau phát run hôm qua dường như đã biến mất không còn.

“Ăn chậm thôi.” Chu Du nói, “Mới tám giờ, chắc là bố mẹ em sẽ không dậy sớm như thế.”

Đồng Đồng gật đầu, uống một ngụm nước mì.

Ăn mì xong, Chu Du đưa Đồng Đồng về, vừa ra cửa, cánh cửa nhà Đồng Đồng đối diện đột nhiên vang lên.

Hai người giật mình cùng lùi một bước.

Đồng Kinh Thân mặc vest chỉnh chỉnh tề tề, đẩy cửa đi ra.

Chu Du sửng sốt một chút, nhanh chóng chào hỏi: “Chào chú.”

“Chu Du đến rồi?” Đồng Kinh Thân rất kinh ngạc.

“Buổi sáng mới đến.” Chu Du ngượng ngùng sờ lên mũi.

Đồng Kinh Thân liếc nhìn tay hai người nắm nhau, cười một tiếng nhắc nhở Đồng Đồng: “Mẹ con vẫn chưa dậy, đừng vội về.”

“Mới sáng ra ba định đi đâu?” Đồng Đồng có phần khó hiểu.

“Có ít chuyện xử lý, buổi chiều có thể về, giữa trưa bảo mẹ đừng nấu cơm cho ba.” Đồng Kinh Thân dặn dò hai câu, không nhiều lời đi xuống lầu.

Đồng Đồng nhìn bóng lưng ba cậu, hơi nghi hoặc nhưng không biểu lộ ra.

Cho đến khi bóng lưng ba cậu biến mất ở chỗ rẽ cầu thang, Đồng Đồng quay đầu nhìn Chu Du nói: “Em đi về trước, đợi lát nữa anh qua đây.”

“Được.” Chu Du gật đầu.

Chu Du đợi lát nữa thật đúng là đợi lát nữa, chưa đến nửa giờ, hắn nhận được tin nhắn của Đồng Đồng, biết Bùi Vân dậy rồi, ngay lập tức vác một thùng xúc xích to đi qua nhà cậu chúc tết.

Bùi Vân cũng không tỏ ra nghi ngờ nhiều đối với việc Chu Du đón năm mới xong ngày đầu tiên đã đến đây.

Hỏi vài câu, biết ba mẹ Chu Du không hề chịu trách nhiệm đón tết cùng ngày đã đi rồi, đau lòng vô cùng, nhiệt tình kéo Chu Du nói chuyện cả buổi về bộ phim truyền hình máu chó cô xem hai hôm nay.

Mỗi ngày sau đó, một ngày ba bữa cơm có một nửa đều là nấu món ăn Chu Du thích.

Đồng Đồng nhìn tình huống này, cảm thấy địa vị trong gia đình của mình sắp bị cướp mất, bắt đầu hoạt động hằng ngày là mỗi ngày ăn cơm đều sẽ cướp đồ ăn với Chu Du.

Cho đến khi Bùi Vân phải bắt đầu làm việc ở cửa hàng đàn, giữa trưa cũng không thể về.

Đồng Kinh Thân xung phong nhận việc bao hết cơm trưa của ba người đàn ông còn lại trong nhà.

Nhưng sau khi Đồng Đồng nhai vỏ trứng một lần nữa, đen mặt nhấc bàn, Chu Du đứng ra: “Để cháu đi.”

“Nè! Cái này sao được chứ!” Đồng Kinh Thân vội vàng ngăn lại.

“Cháu tuyệt đối sẽ không để vỏ trứng rơi vào nồi.” Chu Du giới thiệu tài nấu nướng của mình.

“Nồi rửa sạch rồi, nước cũng sôi rồi, mời ngài vào trong.” Đồng Kinh Thân lập tức nói.

Mười phút sau, ba ông lớn, vây quanh một nồi mì Chu Du nấu không khó ăn, ăn tới mức ngon lành.

“Di động của cậu đang đổ chuông kìa.” Đồng Đồng nhìn thoáng qua điện thoại của Chu Du đặt trên mặt bàn.

Chu Du liếc nhìn, đợi một lúc lâu vẻ mặt không muốn nhận, đến khi điện thoại tự động cúp máy rồi đổ chuông lần nữa.

Đồng Kinh Thân cũng ngờ vực nhìn lại.

Chu Du thở dài một hơi, nhận điện thoại.

Sau đó khi Đồng Đồng nhìn thấy sắc mặt của Chu Du từ “có chuyện gì mi mau nói” biến thành “nói thêm câu nữa tao sẽ há mồm phun lửa phun chết mi”, cậu biết cuộc gọi này khẳng định là ba Chu Du gọi tới.

Chu Du ừ ừ ừ đáp lại chưa đến năm câu, cúp điện thoại, nhìn chằm chằm bát mì không trước mặt, chậm rì rì mở miệng: “… Bố cháu đến đây rồi.”

“Ba Chu Du tới đây?” Đồng Kinh Thân nhíu mày, lập tức nhớ lại chuyện Chu Du bị cưỡng chế bắt về Đồng Đồng đã nói với y khoảng tháng trước. Y có thể đoán sơ sơ được một chút, có lẽ là ba Chu Du phản đối hai đứa trẻ ở bên nhau.

“Mẹ cậu đâu?” Đồng Đồng nhíu mày hỏi.

“Tự ổng tới, bây giờ đang dưới lầu.” Chu Du đứng lên.

“Thế này.” Đồng Kinh Thân nhìn hai vẻ mặt hai đứa trẻ như gặp đại địch, cau mày đứng lên, “Thật ra nên gặp mặt người nhà cháu một lần từ lâu, lần trước Đồng Đồng đến nhà cháu còn làm phiền người nhà cháu chăm sóc, nhân cơ hội này, chú phải cảm ơn ba cháu.”

“Hả?” Chu Du sửng sốt.

“Giao cho chú.” Đồng Kinh Thân quan tâm nháy nháy mắt, ra hiệu hắn không cần lo lắng.

Chu Du xuống lầu trực tiếp dẫn Chu Thừa Giang vào nhà Đồng Đồng.

Chu Thừa Giang hoàn toàn không để ý tới việc trong phòng nhiều ra hai người, không coi ai ra gì, gọn gàng dứt khoát mở miệng hỏi: “Chuyện ra nước ngoài cân nhắc thế nào rồi?”

“Lần trước con cũng nói, con không đi.” Sắc mặt Chu Du nhìn rất bực bội.

Đối thoại của hai người khiến cánh tay vươn ra của Đồng Kinh Thân kẹt lại, y không ngờ ba Chu Du phản đối chuyện hai đứa trẻ như thế.

Thậm chí bảo Chu Du ra nước ngoài để tách hai đứa trẻ ra. Đồng Kinh Thân nhíu nhíu mày, bắt đầu suy tư cặn kẽ.

Cho đến khi Đồng Đồng dùng cùi chỏ chọc chọc y, Đồng Kinh Thân mới phản ứng lại, lịch sự vươn tay ra chào hỏi: “Xin chào, Chu tiên sinh.”

Cuối cùng Chu Thừa Giang cũng nhận ra trong phòng còn có những người khác, cũng vươn tay ra: “Chào anh.”

“Tôi họ Đồng, Đồng Kinh Thân, là ba Đồng Đồng.”

“Đồng tiên sinh chào anh, Chu Thừa Giang.” Chu Thừa Giang khẽ cười, thái độ khác hẳn hoàn toàn khi đối với Chu Du.

“Là thế này, chuyện hai đứa trẻ hẳn anh đã biết.” Đồng Kinh Thân cũng cười cười.

Chu Thừa Giang nhìn thoáng qua Chu Du, gật đầu.

“Chuyện của bọn trẻ theo lý mà nói chúng ta là phụ huynh cũng không thể can thiệp quá nhiều, nhưng tình huống của hai đứa trẻ đặc biệt, cho nên tôi muốn nói chuyện với anh một chút.”

“Nên như thế.” Chu Thừa Giang gật đầu.

“Mời sang bên này.” Đồng Kinh Thân dẫn Chu Thừa Giang đi đến phòng sách.

Trong phòng sách, hai ông bố ngồi đối diện nhau.

Đồng Kinh Thân rót một chén trà đã chuẩn bị: “Nếm thử.”

Chu Thừa Giang nhận lấy chén sứ nhỏ, một ngụm uống hết: “Ngon.”

Không thể không nói, bên dưới vẻ ngoài âu phục giày da thật ra Chu Thừa Giang và Chu Du giống nhau như đúc.

“Chu Du thực sự là một đứa trẻ tốt.” Đồng Kinh Thân thưởng thức kỹ càng hương trà, dừng lại một lát, mỉm cười lên tiếng, “Thông minh, bình tĩnh, tấm lòng son, khoa trương mà không phách lối, tự tin lại không tự cao, anh dạy rất tốt.”

“Tôi ở chung với Đồng Đồng không nhiều, nhưng nhìn ra, Đồng Đồng là một đứa trẻ rất khá, thành tích vượt trội, biết lễ phép, có tinh thần tiên phong.” Chu Thừa Giang cũng khích lệ.

Hai ông bố nhanh chóng nhìn đối phương rất thuận mắt.

“Nếu như vậy, hai đứa trẻ đều ưu tú như nhau, chúng ta làm phụ huynh cũng không cần quá chú ý đến giới tính.” Đồng Kinh Thân nói đến trọng điểm, “Cho dù tôi muốn nói hai đứa trẻ không có gì là không giống những người khác, nhưng trên thực tế đặt ở môi trường trong nước, chúng nó ở bên nhau rất không dễ dàng. Tôi tin chuyện duyên phận này. Hai đứa nó rất hợp.”

“Đồng tiên sinh.” Chu Thừa Giang lại uống hết một ngụm trà, “Vợ tôi đã nói chuyện này với tôi, tôi tiếp nhận, lần này tôi đến cũng không —— ”

“Vậy thì tốt quá rồi.” Đồng Kinh Thân không ngờ ba Chu Du lại cực kỳ dễ nói chuyện, mừng khôn kể xiết, lại vội vàng phụ họa, “Tựa như Đồng Đồng nhà chúng tôi nói, đều là con dâu, không có sự khác biệt giữa con trai và con gái. Chu Du là đứa trẻ rất tốt, cả nhà chúng tôi đều vô cùng thích nó.”

Chu Thừa Giang càng nghe càng cảm thấy có chỗ nào không đúng.

“Sau này Chu Du đến nhà chúng tôi, chắc chắn chúng tôi sẽ yêu quý nó như con ruột.” Đồng Kinh Thân cười, “Đương nhiên, Chu Du và Đồng Đồng cũng sẽ thường xuyên trở về thăm —— ”

“Đợi đã ——” Chu Thừa Giang hô dừng.

“Hả?” Đồng Kinh Thân nghi hoặc.

“Chu Du… Con dâu?” Chu Thừa Giang nhỏ giọng dò hỏi.

“Chúng ta tôn trọng quyết định của con cái!” Đồng Kinh Thân vỗ vỗ vai ông ta.

Chu Thừa Giang nghiêng đầu liếc nhìn trong phòng khách cách đó không xa, Chu Du cao to gác chân lên mặt bàn một bộ dáng vẻ lưu manh, lại liếc nhìn Đồng Đồng lưng eo thẳng tắp toàn thân mang hơi thở học sinh, rõ ràng nhỏ hơn Chu Du một số.

Chu Thừa Giang ngẩn người một hồi lâu, ánh mắt nhìn Chu Du dần dần mang theo nghi hoặc phức tạp, ánh mắt nhìn Đồng Đồng lại mang theo kinh ngạc rõ ràng.

“Thả chân xuống.” Đồng Đồng vỗ vỗ Chu Du chân.

“Bố em sẽ nói gì với bố anh?” Chu Du nghe theo thả chân xuống, nhíu mày lo lắng, “Tính cách bố anh không tốt, ngộ nhỡ hai người động thủ thì làm sao bây giờ.”

“Không sao, ba em giỏi nhất là diễn thuyết ngẫu hứng, ổng là như vậy, lừa phỉnh ông ngoại em gả mẹ em cho ổng.” Đồn Đồng an ủi hắn, “Đừng lo, nhất định ba em có thể tẩy não cho ba anh.”

“Được.” Chu Du nghiêng người tựa vào vai cậu, “Anh chỉ phiền muộn.”

Đồng Đồng nắm chặt tay hắn.

Cậu nhìn ra vấn đề tồn tại giữa Chu Du và ba hắn.

Một người quá cưỡng chế, một người giao tiếp tiêu cực. Dẫn đến hai người căn bản không cùng một dải tần số.

Một vấn đề rất đơn giản, ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê, những lời này có đạo lý.

“Anh có thể làm nũng với ba anh.” Đồng Đồng ngẫm nghĩ nghiêm túc đề nghị, “Đổi một cách giao tiếp khác.”

“Làm nũng là cái gì thế?” Chu Du không vui, cọ đầu vào bả vai Đồng Đồng, “Anh không biết mà.”

Đồng Đồng im lặng, mở máy ảnh điện thoại ra đối mặt với hắn: “Giống như anh bây giờ.”

Chu Du nhìn bản thân chim lớn nép vào lòng người* trên màn hình điện thoại: “… … …”

“Anh muốn ra nước ngoài không?” Đồng Đồng hỏi.

“Không muốn.” Chu Du nói.

“Anh muốn ở mãi bên cạnh em, cùng thi đại học, cùng lên đại học không.” Đồng Đồng lại hỏi.

“Cái này không phải nói thừa sao.” Chu Du nhướng mày cười.

“Vậy thì cố lên.” Đồng Đồng quay đầu nhìn Chu Thừa Giang đi tới từ xa nắm chặt tay Chu Du.

Chu Du cũng quay đầu nhìn sang, sắc mặt dần dần trầm xuống.

“Chu Du.” Chu Thừa Giang đi tới trước mặt hai người, sắc mặt phức tạp, thấp giọng dò hỏi, “Bố hỏi con một lần cuối cùng nữa, bố không phản đối hai đứa ở bên nhau, nhưng con không nên học ở trường trung học này.”

Chu Du ghét nhất giọng ra lệnh này của ông ta, lập tức nhíu mày, vừa mở miệng ra.

Đồng Đồng véo nhẹ một cái vào lòng bàn tay hắn.

Hai người liếc nhau, Chu Du bất đắc dĩ thỏa hiệp, quay đầu nhìn về phía ba hắn.

“Bố ~” Chu Du kiên trì kéo dài âm cuối, “Con chỉ muốn ở bên cạnh Đồng Đồng thôi ~~~ ”

Chu Thừa Giang liên tục gật đầu: “Biết rồi, có thể, không thành vấn đề, bố đi trước.”

editor: trước mặt phụ huynh hai bạn trẻ sẽ xưng cậu – tôi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.