Bạn Học Lưu Manh

Chương 17: Chương 17




Ngày hôm sau, vẫn là một ngày đi học bình thường của bao người khác, kể cả bốn người Manh, Thiên, Siêu, Nhi.

Lữ Nhi với Dĩnh Thiên từ sớm đã thấy mặt ở căn tin trường, hai người hôm nay lại đổi thực đơn, là bánh bông lan với sữa dâu. Dĩnh Thiên đặc biệt thích sữa dâu, cái vị ngọt ngọt thơm thơm béo béo đó rất kích thích vị giác của cậu.

Cả hai ngồi đó vừa ăn vừa ôn lại bài tập mà cô Mỹ giao, sau đó tiếng chuông bao giờ vang lên inh ỏi. Dĩnh Thiên đẩy ghế đứng dậy, xách cặp rồi sóng vai cùng Lữ Nhi về lớp.

Hôm nay cô Mỹ vào rất sớm, cả lớp chỉ mới tập trung vào chỗ ngồi thì cô đã thong thả tiến vào lớp. Cô Mỹ bận một chiếc váy chữ A trông rất thời trang, kết hợp với mái tóc vừa được cắt ngắn lên, trông cô quá cá tính ấy chứ.

Lữ Nhi ngày thường cũng khá dạn miệng, cậu ngồi dưới cười khình khịch nói lên, “ Cô Mỹ, hôm nay trông cô cá tính ghê!!! “

Cô Mỹ nghe thấy có học sinh khen mình liền liếc xuống nhìn xem, hóa ra là học trò cưng của mình đây mà. Cô mãn nguyện cong môi lên cười một cái rõ tươi.

Bầu không khí lớp sẽ rất ổn nếu như...không có cái tên chuyên đi trễ kia ngang nhiên bước vào lớp phá đám. Vệ Manh mọi ngày vẫn đi rất trễ, trễ đến gần 20 phút.

Hắn từ ngoài bước vào, tay xách cặp trên vai, mắt chỉ đảo qua phía cô Mỹ gật đầu một cái rồi ngang nhiên về chỗ ngồi.

Cô Mỹ khá quen với cái bộ dạng hỗn đản này của hắn nên chẳng quan tâm nữa, cô còn không thèm nể mà liếc hắn một cái.

Khúc Vệ Manh, cái tên học trò hết thuốc chũa mà thầy cô nào cũng biết tiếng tăm, từ tức giận chuyển sang làm ngơ. Thái độ như vậy thật không hiểu thầy hiệu trưởng đã dạy dỗ cháu mình như thế nào vậy?

Cơ mà...ai đã để cho học trò cưng của cô phải ngồi kế cái tên hung thần lười nhác dốt đặc đó vậy chứ? Không cần xứng tí nào cả!!

Cô Mỹ chép chép miệng, rồi khẽ thở dài. Cô xoay người lên bảng ghi tựa đề bài học mới.

Dĩnh Thiên đang ngồi bỗng cảm giác bên cạnh vừa có người xuất hiện, đầu óc cậu trở nên căng thẳng. Tuy không nói nhưng tâm tình cậu cũng không thể ngồi im.

Mới hôm qua vừa nổi giận với mình, làm mình bị thương đến chảy máu, vậy mà...vậy mà...một lời hỏi thăm cũng không có? Vệ Manh, nói tớ nghe, cậu là động vật máu lạnh lâu năm phải không?

Dĩnh Thiên tự dưng lại cảm thấy giận dỗi, cậu cứ cúi gằm mặt vào vở, tay hý hoáy viết mà không để tâm đến người bên cạnh.

Vệ Manh đi xuống bàn năm thì ngồi vào, vẫn tư thế dựa lưng, nhưng hôm nay kỳ quặc ở chỗ, hắn không lưu manh mà ném cặp sang phía Dĩnh Thiên nữa. Chuyện gì xảy ra với hắn vậy? Không lẽ cảm thấy bản thân đã gây ra lỗi lầm nên muốn sửa đổi à?

Dĩnh Thiên cũng thấy lạ, cậu nhịn không được mà khẽ liếc mắt qua bên cạnh, chỉ vừa vặn thấy được một vật gì đó được ném qua phía mình. Vật đó khá nhỏ, lại màu trắng, dạng lọ.

Rõ ràng cái này là tên Vệ Manh ném cho cậu, ném xong thì hắn nằm gục trên bàn bắt đầu thiêm thiếp ngủ.

Dĩnh Thiên nhanh tay chụp được vật đó, ánh mắt ngỡ ngàng quan sát nó kỹ càng. Nếu không nhầm thì đây là lọ thuốc bôi vết thương. Cậu nhìn chăm chăm vào dòng chữ trên lọ, sau đó thì không tin vào mắt mình.

Vừa nãy chính là Vệ Manh ném cho cậu cái này, đúng không? Cậu ta...cậu ta mua thuốc cho mình sao? Vệ Manh quan tâm mình, đúng chứ?

Trong lòng Dĩnh Thiên như vừa nở ra một vườn hoa mới, tâm tình chốc chốc lại dâng cao lên đến cực điểm. Cậu mỉm cười, tay siết chặt chai thuốc áp vào lòng.

Dĩnh Thiên nhìn qua Vệ Manh, thấy hắn đã gục trên bàn mà ngủ, cậu bèn cúi thấp đầu mình xuống, lí nhí nói, “Cảm ơn cậu, Vệ Manh.”

Vệ Manh nãy đến giờ chỉ vờ nằm như thế, gương mặt hắn được giấu dưới mặt bàn, khóe môi khẽ cong lên.

...

Buổi chiều hôm ấy, có tiết thực hành Hóa. Cả lớp đều rất phấn khởi.

Mỗi lần tới tiết thực hành này, thầy Khương sẽ cực kỳ đáng yêu và hiền hòa. Vì để học sinh tiếp xúc với chất hóa học, thầy dĩ nhiên phải hóa thân thành một bảo mẫu đúng hiệu.

Đám học trò này thì khỏi nói, chúng nó rất nhí nhố và nghịch ngợm. Nếu không khéo thì có thể làm chất hóa học đổ vào người là coi như toi.

Tiếng chuông vừa reo lên thì tất tần tật các học sinh trong lớp ùa ra như ong vỡ tổ, mọi người ai nấy đều hướng thẳng đến phòng số 06.

Thầy Khương chỉ mới sắp xếp hết sách vào cặp thì đã thấy học sinh mình mất dạng rồi, thầy trừng mắt đuổi theo chặn lại.

“ Này, trật tự một chút. Tôi phạt hết lớp chép phạt đó!!! “ Thầy Khương cố gắng tăng âm lượng lên át đi tiếng ồn ở hành lang.

Lữ Nhi vì là lớp trưởng của lớp, dĩ nhiên là cậu phải rời khỏi đó ngay lập tức, cậu hô to để trật tự lớp, “ Cả lớp im lặng. Chúng ta xếp hàng rồi đi xuống phòng thực hành. “

Lời nói của Lữ Nhi rất có chất lượng, cả lớp vừa nghe một phát đã lập tức xếp một hàng thẳng tắp, sau đó là lũ lượt đi xuống dưới.

Thầy Khương vẻ mặt hài lòng đi theo đằng sau. Lữ Nhi vẫn đứng đó, cậu đưa mắt tìm Dĩnh Thiên nhưng hình như cậu ta không có ở đây. Chẳng lẽ vẫn còn trên lớp mà xếp đồ à?

Thầy Khương thấy Lữ Nhi cứ đứng chần chừ bèn giục, “ Lữ Nhi, em còn đứng đó làm gì? “

Lữ Nhi nghe thầy gọi liền xoay gót chạy lót tót theo sau, “ Dạ...em xin lỗi hì hì.”

...

Ở trong lớp lúc này vẫn còn hai con người không chịu đi cùng lớp. Người thứ nhất thì khỏi phải bàn, chính là Vệ thiếu gia. Còn người kia thật ngạc nhiên khi chẳng phả là Cẩn Siêu biến thái, mà lại là cậu học trò cưng của các thầy cô, Dĩnh Thiên.

Dĩnh Thiên dường như đã sắp xếp hết cặp vở nhưng vấn đề là tay cậu bị tên kia nắm lấy không cho đi.

Cậu khổ sở đến méo mặt, cái tay không dám nhúc nhích mà cứ mặc cho hắn nắm lấy. Vệ Manh, cậu định làm gì nữa vậy? Đừng bảo sáng nay vừa đưa cho tớ tuýp thuốc thì bây giờ lại muốn cường bạo nhé?!

Dĩnh Thiên khẽ thở dài, cậu đưa mắt nhìn Vệ Manh đang ngồi dựa lưng vào ghế, mắt nhắm hờ. Rốt cuộc là cậu muốn gì hả??

“...Vệ Manh, chúng ta không xuống dưới sao? “ Dĩnh Thiên cuối cùng nhịn không được mà phải lên tiếng.

Vệ Manh nghe thấy giọng cậu phát lên, hắn khẽ động đậy con ngươi, đáp gọn lỏn, “ Đúng vậy.”

“....Chúng ta ở đây làm gì? “ Dĩnh Thiên chau mày nhìn hắn, chỉ khi hắn nhắm mắt cậu mới dám có biểu hiện thế này thôi.

Vệ Manh lúc này từ từ hé hé mắt, hắn nhìn Dĩnh Thiên, sau đó thì liếc xuống phía dưới, “ Hôm qua bị thương chỗ nào?”

“..... “ Dĩnh Thiên tưởng mình nghe nhầm nên vẫn chưa trả lời.

Cậu ta vừa nói cái gì ấy nhỉ? Mình cứ nghe thành tiếng của người ngoài hành tinh thôi?

Vệ Manh thấy Dĩnh Thiên im re, đột nhiên lại nóng nảy, “ Không nghe à?”

Dĩnh Thiên trợn tròn mắt nhìn hắn, lúc này mới biết bản thân đã nghe đúng rồi, vội nói, “ À...là..chỗ chỗ này. “

Cậu nói, tay phải chỉ vào vết thương ở tay trái.

Nhìn bộ dạng khẩn trương của Dĩnh Thiên khiến Vệ Manh có chút phấn khích, những lúc thế này, Dĩnh Thiên trông thật dễ thương!

Hắn nhíu mày nhìn qua cánh tay trái của cậu rồi nhướn người, đưa tay giữ lấy tay trái cậu, ngắm nghía.

“ Đau không? “ Hắn hỏi.

Dĩnh Thiên gật đầu theo phản xạ, “ Ừm đau. “

Sau đó thì vội lắc đầu phủ nhận, “ Hả..à...không có đau. “

Hắn không trả lời, chỉ lấy tay mình ấn vào vết thương đó liền nghe được tiếng hét trong trẻo của người bên cạnh, khóe môi hắn nhếch lên, “ Không đau của cậu đó hả?”

“........... “ Dĩnh Thiên bị hắn phát giác chỉ biết cúi mặt ngượng ngùng.

Vệ Manh hôm nay thật là kỳ quặc, cậu ta cư xử kiểu này mình không quen tí nào. Cứ cảm thấy lạnh hết cả người. Dĩnh Thiên mím môi suy nghĩ.

Lát sau, Vệ Manh ngồi thẳng người, mắt hắn nhìn đến Dĩnh Thiên, “ Ngồi lên đây.”

Hắn nói rồi chỉ vào đùi mình.

Dĩnh Thiên nhìn hắn đầy kinh hãi, ngồi ở đâu cơ? Ngồi trên đùi cậu ấy hả? Đừng...đừng...mơ!

Cậu không ừ hử một tiếng, cứ thế đứng im tại chỗ. Vệ Manh hơi nhíu mày, tiếp tục nói, “ Có ngồi không? “

Hắn cố tình nhấn mạnh từng chữ, từng chữ một.

Hít một hơi thật sâu, Dĩnh Thiên cuối cùng cũng phải nhắm mắt mà ngồi lên cái chỗ hắn đã định sẵn. Ngồi trên đùi hắn, cậu cảm thấy có chút hồi hộp.

“.... “ Không gian chợt im lặng đến khác thường, chỉ vừa vặn nghe được tiếng tim của Dĩnh Thiên đập không ngừng.

“ Hồi hộp đến vậy à? “ Vệ Manh vòng tay ôm chặt eo Dĩnh Thiên, hắn nhướn người ghé sát tai cậu thì thầm.

Hơi nóng phả tới càng khiến cho hai tai cậu ửng đỏ lên không ngừng, cậu chỉ biết lắc đầu phủ nhận.

“ Thế sao tim lại đập mạnh như vậy? “ Vệ Manh vừa nói vừa đưa tay lên ngực trái của cậu, hắn không hề để yên mà liên tục tạo ra tiếng xột xoạt.

“ A...” Dĩnh Thiên bất ngờ hét lên. Vệ Manh, cậu đúng là đồ biến thái cấp cao rồi!

Vệ Manh nhếch môi cười nhạt, hắn đưa tay xoay gương mặt đỏ như cà chua chín của Dĩnh Thiên lại, sau đó bắt cậu cúi mặt xuống.

“.....Ưm Vệ....” Dĩnh Thiên chỉ vừa nói được một chữ thì tất cả đều bị chặn lại bởi cái hôn mà hắn đặt lên môi cậu.

Lữ Nhi từng nói, người ta hôn nhau chỉ khi là người yêu mà thôi. Vậy cậu với Vệ Manh...rốt cuộc là gì mà cứ phải hôn thế này? Nhưng tại sao cậu lại không hề phản kháng khi bị hắn hôn?

Dĩnh Thiên suy nghĩ mông lung không hề phát hiện được chiếc lưỡi của Vệ Manh đã nhanh chóng khuấy đảo khắp khoang miệng. Hắn bắt đầu xoay hẳn người của Dĩnh Thiên lại, cậu chỉ biết rằng bản thân mình đã bị thôi miên mất rồi.

Tư thế của cả hai nếu để người khác thấy được chắc sẽ ngượng đến chín cả mặt mất. Dĩnh Thiên dù mơ hồ thắc mắc nhưng vẫn là không thể kháng cự, cậu vô tư vòng tay qua cổ hắn. Còn Vệ Mạnh thì giữ chặt hông của Dĩnh Thiên, sau đó thì cứ thế mà hôn.

Hôn được một lúc, Dĩnh Thiên như bị hút hết sinh khí, cậu ngồi trên người hắn, thở hỗn hễn. Vệ Manh nhìn cậu, đôi mắt hắn híp lại, “ Cũng biết dụ dỗ người khác quá nhỉ?”

“.....Sao....cơ? “ Dĩnh Thiên bị hắn trêu liền tức đến đỏ mặt.

Vệ Manh nhìn biểu tình của Dĩnh Thiên mà không khỏi cười lên, hắn định nói thêm thì bên ngoài cửa vọng lên một giọng nói cực trầm, “ Giỏi lắm. Hai đứa giỏi lắm. “

Một giọng nói đầy tức giận và giễu cợt vang lên kèm theo một tiếng vỗ tay tanh tách.

Dĩnh Thiên cùng Vệ Manh đều hướng mắt ra cửa, không hẹn mà cùng hồ lên:

“ Thầy hiệu trưởng! “

“ Ông nội! “

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.