Bán Kiếp Tiểu Tiên

Chương 29: Chương 29: Các sư huynh sư tỷ của Tề Hoan




“Đi.” Mặc Dạ thần sắc như thường, túm cánh tay Tề Hoan đi xuống giường.

“Làm. . . . . Làm gì vậy?” Giọng Tề Hoan có chút run rẩy, gặp phải người chết là chuyện nhỏ, trông thấy người chết ở trước mặt mình cũng coi như chuyện nhỏ, nhưng hung thủ giết người kia còn lôi kéo tay mình thì không còn là chuyện nhỏ nữa rồi!

“Ngươi muốn ở lại chỗ này chờ chết hay là đi theo ta?” Mặc Dạ tựa tiếu phi tiếu quay đầu lại.

“Có biện pháp thứ ba hay không.” Nàng cảm thấy vô luận cái nào cũng đều nguy hiểm đến tính mạng a.

“Ngươi có thể tự mình đi.” Mặc Dạ dừng bước, dùng ánh mắt cực kì miệt thị nhìn Tề Hoan, “Bất quá ta nghĩ ngươi đại khái không ra nổi cái phòng này đâu.”

“Ai nói.” Dám nhìn người từ khe cửa sao(1), Tề Hoan vén tay áo lên đang chuẩn bị xông ra ngoài, thì đột nhiên một thanh phi kiếm vèo một cái xuyên thấu khung cửa bay tới phía đỉnh đầu Tề Hoan.

(1)đồng nghĩa với câu ‘nhìn người bằng nửa con mắt’ của mình ý

“Má ơi!” Lần này Tề Hoan tuyệt đối là dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai chạy như bay trở lại sau lưng Mặc Dạ, thuận tiện còn đẩy Mặc Dạ một cái. Tề Hoan dám thề với ngọn nến, lần này mình tuyệt đối không cố ý, hẳn là phản xạ có điều kiện đi, ngươi xem mình lớn lên thấp bé như vậy, cho nên cung phản xạ (2) mới ngắn như vậy không phải sao.

(2)là con đường mà xung thần kinh truyền từ cơ quan thụ cảm (da, …) qua trung ương thần kinh đến cơ quan phản ứng (cơ, tuyến, …). Ý chị Hoan ở đây là cung phản xạ ngắn nên hành động không kịp suy nghĩ đó ^.^

Mặc Dạ quay đầu hung hăng trừng Tề Hoan, nhìn cũng không thèm nhìn thanh phi kiếm, tay vung lên, Hỗn Độn Đỉnh vốn đặt sau tấm bình phong liền bay ra.

Xẹt xẹt ~ răng rắc ~ hai tiếng qua đi, Tề Hoan kiễng mũi chân cẩn thận từng li từng tí từ sau lưng Mặc Dạ thò đầu ra, phát hiện phi kiếm vậy mà bể thành từng đoạn rồi lại từng đoạn.

“Bảo bối a!” Lúc này ánh mắt Tề Hoan nhìn Hỗn Độn Đỉnh giống như lão sói xám trông thấy bé thỏ trắng. Bình thường Pháp Khí phòng ngự có thể ngăn phi kiếm đã coi như không tệ rồi, vậy mà thứ này lại có thể đem phi kiếm bẻ thành từng đoạn, không ngờ thứ Mặc Dạ tiện tay ném tới lại là bảo bối bực này a!

Sau khi nguy cơ được giải trừ, Tề Hoan chảy nước miếng trực tiếp nhào tới Hỗn Độn đỉnh, đông sờ sờ tây sờ, không chịu buông tay, cuối cùng quay đầu lại xác nhận một phen với Mặc Dạ, “Vật này đã cho ta rồi đúng không?!”

Nhìn bộ dáng tham tiền của Tề Hoan, thần thái thấy tiền là sáng mắt, khóe mắt Mặc Dạ run rẩy khó phát hiện, hắn đã bắt đầu hối hận rồi.

“Đi thôi.”

“Ta thật tò mò. . . . . .” Hai người đi ra khỏi khách điếm, sau lưng lưu lại ít nhất hai cỗ thi thể. Tuy Tề Hoan nhìn không ra tu vi của họ, nhưng nàng có thể khẳng định, bọn họ ít nhất cũng là Nguyên Anh kỳ, thậm chí cao hơn.

Đối với việc Mặc Dạ trong chớp mắt quẹt một phát liền giết luôn hai tên sát thủ, Tề Hoan ngược lại không có gì tò mò, dù sao ai cũng có bí mật của riêng mình, hỏi nhiều người không hay tiếp theo có khi lại là mình. Hơn nữa hắn có thể tiện tay ném ra một cái Hỗn Độn đỉnh, có nghĩa là trên người hắn khẳng định còn bảo bối nữa, có đôi khi PK cũng phải nhìn vào trang bị đấy!

Điều khiến nàng tò mò chính là, Thanh Tiêu cho dù hận nàng tới tận xương tủy, cũng không thể thoáng cái phái ra nhiều người như vậy tới giết nàng chứ, chẳng lẽ nàng có khuôn mặt người gặp người oán sao?!

“Chuyện gì?” Sau khi ra ngoài Mặc Dạ cũng không lập tức mang theo Tề Hoan rời đi, mà lôi kéo tay nàng bắt đầu dạo phố. Cũng không biết đường đi tối như mực rốt cuộc có cái gì đẹp mắt, dù sao bộ dáng Mặc Dạ thoạt nhìn tâm tình dường như không tệ.

“Tại sao lại có nhiều người tới giết ta như vậy, không phải chỉ có một Đoạn Sầm Phong thôi sao?”

“Ngươi sẽ không cho rằng chỉ có Thanh Tiêu muốn mạng của ngươi chứ?” Mặc Dạ cười khẽ, tiếng cười trầm thấp lại mang theo một chút từ tính ung dung quanh quẩn trong hẻm nhỏ đen kịt, câu dẫn lòng người (dụ dỗ).

“Còn có người khác?” Tề Hoan kinh ngạc, mình hình như cũng không có đắc tội nhiều người như vậy a, cho dù nàng cũng biết mình thỉnh thoảng có âm hiểm xảo trá một chút, không có chuyện gì thì thích chiếm tiện nghi của người ta một chút, thế nhưng tổng lại thì cũng không đến mức khiến cho dân tình phẫn nộ như vậy nha. Huống chi nàng từ khi đến thế giới này tới giờ cơ hồ đều ở trong núi Thanh Vân! Ngoại trừ những đệ tử phái Thanh Vân bị mình ức hiếp đã quen, còn có sư thúc, sư bá và sư điệt ra, thì ai sẽ tìm mình trả thù đây?

“Ngươi có rất nhiều sư huynh sư tỷ.” Mặc Dạ ngữ khí vui vẻ.

“Cho nên?” Tề Hoan biết mình có rất nhiều sư huynh sư tỷ, chẳng qua ngoại trừ vị Tiên Tử sư huynh kia nàng thật đúng là chưa từng thấy qua những người khác, nghe nói bọn họ sớm đã bị sư bá Hư Linh Tử cùng sư thúc Hư Dương Tử đuổi xuống núi rồi. Về phần tại sao Tiên Tử sư huynh có thể ở lại trên núi, hình như là bởi vì chỉ huynh ấy mới biết ủ rượu. Tề Hoan quyết định giấu đi cái bí mật ủ rượu kia vĩnh viễn, dù sao thì mình cũng tuyệt đối không bao giờ uống rượu do Tiên Tử sư huynh ủ.

“Bối phận của ngươi sau khi truyền ra. . . . . . Rất nhiều người đều đang chờ mong được gặp mặt ngươi.” Mặc Dạ uyển chuyển nói, nhưng thật ra là có rất nhiều người đều đang xếp hàng chờ lấy mạng của nàng đi!

Tề Hoan mơ hồ đã nghe Tiên Tử sư huynh từng nói qua, mấy vị sư huynh sư tỷ trên nàng kia cũng không phải đèn đã cạn dầu (vô dụng) gì, không có chuyện gì thì đi đơn đấu với trưởng lão Yêu tộc, lúc nhàm chán lại chạy đến đại bản doanh Ma Đạo của người ta diệt mấy tên ma tu chẳng hạn, ngẫu nhiên thuận đường còn đánh cướp chính đạo tu sĩ, những chuyện này bọn họ thế mà đều đã làm đấy. Tề Hoan cuối cùng hiểu được vì cái gì sư bá cùng sư thúc đuổi mấy đồ đệ ra không cho bọn họ trở về, nếu họ trở về, phái Thanh Vân sợ là một ngày có thể bị người ta diệt trên dưới trăm lần a.

“Thật ra thì. . . . . . Bọn họ là muốn chọn quả hồng mềm mà bóp đi.” Tề Hoan ai thán, thì ra đắc tội chưởng môn Côn Luân cũng không phải chuyện gì ghê gớm, trách không được Linh Vân Tử sau khi biết chuyện lại không có phản ứng gì lớn, hóa ra năng lực thừa nhận của người ta cùng của mình căn bản đã không phải đồng cấp bậc.

“Yên tâm, bọn họ sẽ không tự mình đến tìm ngươi gây phiền toái đâu, lần này phái sát thủ Nguyên Anh kỳ tới, đoán chừng cũng đã đánh giá quá cao thực lực của ngươi rồi.” Mặc Dạ nói chuyện vẫn một kích đả thương người như trước kia, Tề Hoan đã muốn tập thành thói quen rồi.

“Đúng vậy a đúng vậy a, ta chỉ là một sơ kỳ Ngưng Khí kém cỏi, hừ!”

“Trên người ngươi có Pháp Bảo công kích sao.” Mặc Dạ không tiếp tục cùng Tề Hoan dây dưa cái đề tài này nữa, hắn đã cảm giác được oán khí chung quanh mình rồi, chuyện tu vi cho dù hắn muốn giúp, nhưng thoạt nhìn hình như cũng không có biện pháp. Hơn nữa nữ nhân lười nhác như Tề Hoan, muốn nàng tu luyện đoán chừng giống như muốn mạng của nàng đi.

“Đúng vậy, có một miếng vải.” Tề Hoan mang Ti không lăng ra quơ quơ trước mắt Mặc Dạ, bởi vì phát hiện Ti không lăng có thể biến lớn nhỏ, cho nên gần đây nó hoàn toàn đã bị Tề Hoan dùng làm khăn tay. Kỳ thật Tề Hoan vốn muốn biến nó thành một cái yếm kia, dù sao đều là màu đỏ mặc giống nhau, nếu không phải bởi vì sợ thời điểm đánh nhau động tác lấy ra chướng tai gai mắt, Tề Hoan nhất định sẽ thực hiện ý tưởng này. (Xu: haha, lúc oánh nhau lấy tay giựt cái yếm, đối thủ xỉu lun tại chỗ khỏi cần đánh nữa >

Tề Hoan không có phát hiện, sau khi Mặc Dạ nhìn thấy Ti không lăng ánh mắt có chút quái dị, nhưng rất nhanh liền khôi phục bình thường.

“Ta nơi này có một đoạn khẩu quyết, có thể khống chế Ti không lăng.” Mặc Dạ nhìn chằm chằm vào Ti không lăng thật lâu, mới chậm rãi mở miệng.

“Ngươi biết thứ này?” Tề Hoan sửng sốt một chút. Theo sư bá nói, thứ này hình như chỉ có người trong núi Thanh Vân mới biết, Mặc Dạ làm sao biết được nó?

“Kiến thức của ta so ngươi cao hơn một chút.”

Xẹt xẹt một đao, tim Tề Hoan hung hăng bị đâm một phát. Tề Hoan trừng mắt tàn bạo nhìn Mặc Dạ, nha nha, nam nhân này cứ thích đả kích mình như vậy? Chẳng lẽ đả kích mình làm cho hắn rất có cảm giác thành tựu sao?!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.