Bán Kiếp Tiểu Tiên

Chương 35: Chương 35: Đầu gỗ cũng biết yêu




“Sư muội. . . . Ách. . . . . Cái kia. . . . . .” Mấy vị trưởng lão Thục Sơn cùng Khinh Sắc đi trước, Tề Hoan cùng mấy người Đông Nguyên đi phía sau, nếu dựa theo bối phận thì Tề Hoan phải đi đằng trước mới đúng, nhưng nàng suy tính một chút, phát hiện cái vị tộc trưởng Yêu tộc này có lẽ cũng không biết mình bối phận cao.

Có điều ở địa bàn của người ta, nên thấp giọng một chút, ai bảo mình thực lực không cao, cho nên Tề Hoan rất vui vẻ để mấy người Thục Sơn đi trước.

“Muội tên là Tề Hoan sao?” Lần trước khi Hư Không Tử đại náo Thục Sơn, Đông Nguyên đã biết thân phận của nàng rồi, lúc nhìn về phía Tề Hoan hắn không khỏi lúng túng.

“Tề Hoan, muội. . . . . . Tại sao lại ở chỗ này?”

“Bị sư phụ đày tới đây. . . . . .” Cũng không thể ở trước mặt tộc trưởng Yêu tộc nói mình tới đây trộm sách a, Tề Hoan dùng lời nói tương đối uyển chuyển. Có điều Đông Nguyên thấy Tề Hoan giống như không muốn nói thật với mình, hắn khó khăn nở nụ cười, trong mắt ẩn chứa mất mát.

Đối với chuyện vì sao Tề Hoan lại xuất hiện trong núi Cửu Trọng Yêu, mấy vị trưởng lão Thục Sơn cũng hết sức tò mò, vừa rồi nghe Đông Nguyên cùng Tề Hoan nói chuyện bọn họ đều dỏng tai nghe, căn bản không ai tin tưởng Hư Không Tử sẽ đem đồ đệ bảo bối của mình ném tới địa bàn của Yêu tu, về phần vì sao người ta lại tới nơi này, bọn họ mặc dù hiếu kỳ, song Tề Hoan không nói thì bọn họ cũng không cố hỏi.

Khinh Sắc nhiều lần quay đầu lại, có vẻ hứng thú ngó nhìn Tề Hoan hồi lâu.

Đi tới địa bàn Yêu tộc, Tề Hoan mới biết cái gì gọi là khí thế, nhìn dọc đường bọn họ đi, bất luận gặp gỡ kẻ nào, tất cả đều hướng Khinh Sắc quỳ lạy hành lễ, trong ánh mắt những Yêu Tu kia nhìn Khinh Sắc đều không che dấu sự thành kính, Tề Hoan cảm thán, Khinh Sắc mê hoặc lòng người quả là người bình thường không thể so sánh được. Nếu ở hiện đại, thấp nhất cũng là người lãnh đạo tôn giáo a!

Nhờ Khinh Sắc dẫn đường, đoàn người rất nhanh liền xuyên qua rừng rậm, ngoài dự liệu của Tề Hoan, Cửu Trọng Lâu lại được xây trên một ngọn núi trọc bên ngoài khu rừng. Nói là trọc bởi vì trên núi thậm chí cả một gốc cây ngọn cỏ đều không có, núi đá tối như mực, không biết làm bằng vật liệu gì.

Dĩ nhiên, đây chỉ là ý nghĩ của Tề Hoan, mấy vị trưởng lão Thục Sơn nhìn Cửu Trọng Lâu, ở sâu trong mắt đều không che dấu được sự kinh ngạc, trong giới Tu Tiên tranh nhau vỡ đầu mới có được một khối Hắc Hải Trầm Tinh nhỏ bằng bàn tay, thế mà ở chỗ này lại có một ngọn núi lớn như vậy.

Hơn nữa cả tòa Cửu Trọng Lâu hình như đều là dùng Hắc Hải Trầm Tinh xây nên, ngẩng đầu nhìn lên, tòa Cửu Trọng Lâu cao không thấy đỉnh, mấy vị trưởng lão Thục Sơn lúc này mới hiểu cái gì gọi là tài đại khí thô (ý chỉ: nhà giàu lắm của)

“Tòa lâu này. . . . . .” Tề Hoan đưa tay chọt vào vách tường phát ra ánh sáng màu đen, tòa lâu này mặc dù thoạt nhìn to lớn, hơn nữa làm cho người ta cảm thấy vô cùng áp lực, nhưng Tề Hoan lại nhận thấy vô cùng quỷ dị, lúc nhìn tòa lâu này, chung quanh giống như không hề có một tia sáng có thể tới gần.

“Tề Hoan tiểu thư nhìn ra cái gì sao?” Khinh Sắc đứng trước lầu, quay lại nhìn về phía Tề Hoan, rất mong đợi câu trả lời của nàng.

“Thật không bền chắc a!” Tề Hoan vốn tò mò về vật liệu xây nên tòa lâu này, ai biết được lấy ngón tay vừa đâm một cái liền thủng, đây cũng quá khoa trương đi, vật liệu gì mà mới lấy tay đã có thể đâm thủng a! Tòa lâu này. . . . . Có thể bền chắc sao! Đây là ý nghĩ duy nhất trong đầu Tề Hoan.

. . . . . . . . .

“Ách. . . . . Cũng tàm tạm, ta ở đây mấy trăm năm, đến nay nó cũng không có đổ.” Trong nháy mắt trên gương mặt tinh xảo tuyệt diễm của Khinh Sắc hiện lên một tia cứng ngắc, hắn chính là nghĩ vỡ đầu cũng không đoán ra được Tề Hoan sẽ nói như vậy.

Mấy vị trưởng lão Thục Sơn ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đồng thời quay đầu, mấy đệ tử Thục Sơn đứng gần nàng đều bước sang chỗ khác, thề không đứng cùng một chỗ với Tề Hoan.

“Tộc trưởng, ngài đã trở lại.” Đi theo Khinh Sắc vào sâu bên trong Cửu Trọng Lâu, một thân ảnh màu hồng không biết từ chỗ nào nhẹ nhàng lướt qua. Đi thẳng tới trước mặt Tề Hoan, thân ảnh kia mới ngưng tụ thành dáng vẻ của một nữ nhân.

Tề Hoan cẩn thận nhìn hồng y nữ tử kia, vẻ ngoài rất thanh tú, ở trước mặt Khinh Sắc thanh tú có thể được xem là không tệ, tiếc nuối duy nhất là một con mắt của nàng hình như bị mù. Hơn nữa Tề Hoan còn phát hiện nàng vậy mà lại không mặc y phục, toàn thân được quấn trong một tấm sa bố (*) màu đỏ, trên tấm vải thêu một con Chim Lửa mà nàng chưa từng nhìn thấy bao giờ. Tề Hoan nhìn thoáng qua, cảm thấy con Chim Lửa kia giống như đang sống, toàn thân đều tản ra ngọn lửa.

(*) sa bố: nghĩa là vải thưa, vải kiểu băng gạc, (giống như vải quấn xác ướp đó ^.^)



“Lưu Nhiễm, mấy vị này là Thục Sơn đạo hữu, vị này là Tề Hoan tiểu thư. . . . . Đến từ phái Thanh Vân.” Khinh Sắc đặc biệt cường điệu ba chữ phái Thanh Vân, mặc dù Tề Hoan không biết tại sao Khinh Sắc biết mình từ đâu tới, nhưng sau khi Khinh Sắc nói xong câu đó, thần sắc của Lưu Nhiễm kia rõ ràng có chút kích động.

“Thanh Vân đạo hữu, ta là Lưu Nhiễm.” Lưu Nhiễm trực tiếp bỏ qua mấy người phái Thục Sơn, chỉ nhìn một mình Tề Hoan.

Ánh mắt của nàng làm cho Tề Hoan cảm thấy đặc biệt nhiệt tình, vô sự mà ân cần, không phải lưu manh thì cũng là trộm cướp, mặc dù Tề Hoan không biết mình có chỗ nào đáng giá khiến người ta coi trọng, song vẫn phải cẩn thận một chút.

“Lưu Nhiễm, ngươi đi tiếp đãi vị khách quý kia đi.” Khinh Sắc hướng về phía Lưu Nhiễm gật đầu, xoay người cười cười mang theo mấy vị trưởng lão Thục Sơn đi về phía trước.

“Phái Thanh Vân mấy năm nay vẫn tốt chứ?” Cửu Trọng Lâu cũng không xa hoa như trong tưởng tượng của Tề Hoan, đồ dùng bên trong tất cả đều do thứ đá màu đen kia tạo thành, Lưu Nhiễm mang theo Tề Hoan đi trên một con đường nhỏ tối đen không thấy cuối, mặc dù hai bên đường đều có những viên dạ minh châu lớn nhỏ, nhưng vẫn không đủ ánh sáng.

“Hoàn hảo. . . . .” Mặc dù không biết ‘mấy năm’ này chỉ bao nhiêu năm, nhưng từ vẻ tang thương trong giọng nói của Lưu Nhiễm, hiển nhiên là chỉ rất nhiều năm, khi đó Tề Hoan còn không biết đang ở chỗ nào, nhưng dường như người trong phái Thanh Vân đều sống không tồi.

“Tề Hoan tiểu thư biết Linh Vân Tử không?” Lưu Nhiễm đột nhiên dừng bước, xoay người, vẻ mặt mang theo vài phần mong đợi nhìn Tề Hoan.

“Linh Vân Tử?!” Tề Hoan tròn xoe mắt, cái vị trước mắt này. . . . . . sẽ không phải cùng sư điệt đầu gỗ kia có quan hệ tương đối đặc thù gì đó chứ ~~~ thì ra đầu gỗ cũng biết yêu a.

Tề Hoan lần nữa nhìn sắc mặt Lưu Nhiễm, cảm thấy suy đoán của mình có 80% khả năng. Khi một nữ nhân nhắc tới người mình thích, vẻ mặt kia Tề Hoan tuyệt đối không nhìn lầm. Chẳng qua trong biểu lộ của Lưu Nhiễm có thêm vài phần đau đớn, một phần chờ đợi.

“Ách. . . . . . Ngươi cùng Linh Vân Tử có quen biết?” Tề Hoan nhíu mày, mặc dù hiếu kỳ, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên gặp mặt Lưu Nhiễm, câu hỏi phải uyển chuyển một chút.

Lưu Nhiễm nhẹ nhàng gật đầu, trong ánh mắt có chút sương mù, giống như đang hồi tưởng lại cái gì, “Chúng ta ba trăm năm trước ở trên núi Côn Luân có gặp nhau.”

Ba trăm năm trước, nàng là tiểu yêu không hiểu chuyện, hắn là đệ tử tinh anh phái Thanh Vân vừa mới tu luyện thành công, vốn không nên quen nhau vậy mà cố tình hai người lại gặp nhau. Chẳng qua, chuyện này sau đó đã vượt quá phạm vi thừa nhận của bọn họ. Cuối cùng nàng bị Yêu tộc mang về núi Cửu Trọng Yêu, hơn nữa bị buộc phải thề, cả đời không ra khỏi núi Cửu Trọng Yêu nửa bước.

Trưởng lão Yêu tộc nói, nếu như Linh Vân Tử dám bước vào núi Cửu Trọng Yêu nửa bước, hắn chắc chắn phải chết.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.